Người con gái đi qua bão - và tình yêu đến như một lời bù đắp
Tặng em - người đã từng bị gắn mác "điên" chỉ vì không thể chống lại cái ác của thế giới…
Tặng em - người đã từng bị gắn mác "điên" chỉ vì không thể chống lại cái ác của thế giới…
Không linh căn. Không khí mạch. Không thiên mệnh.Trong thế giới nơi đạo là trời, kẻ không thể tu luyện bị xem như rác rưởi.Hàn Vô Minh - một thiếu niên sinh ra ở đáy vực của tu chân giới - bị gọi là phế nhân, là đồ bỏ đi, là kẻ không xứng ngẩng mặt nhìn trời.Nhưng hắn không khuất phục. Không được bước lên đạo lộ? Hắn sẽ tự rèn ra con đường của chính mình bằng máu, thép và ý chí.Rèn tay thành kiếm. Rèn xương thành thương. Rèn tâm thành đạo.Khi thế gian đóng mọi cánh cửa, hắn sẽ đập vỡ cửa trời mà bước lên.…
Một đời người nhìn qua thì có vẻ dài, như chớp mắt một cái thì đã hết kiếp...Những tưởng khi nhắm mắt xuôi tay thì đã hết duyên, hết nợ, chẳng còn lưu luyến gì với thế gian, ấy thế mà tồn tại ở chiều vô hình một sợi dây đỏ vô cùng dày. Sợi dây ấy ở đó một ngàn năm, cứ chốc chốc lại rung lên từng hồi, siết chặt hai sinh mệnh lại với nhau.Từ kiếp này nối tiếp kiếp khác, cho đến vô tận. Ba lần đầu thai chuyển kiếp, ba lần chạy bán sống bán chết hòng chạy trốn khỏi sự truy sát nhân duyên, có điều..."Ta đã bảo rồi. Ta đã quyết thì sự phải thành. Có chạy đằng trời cũng chẳng thoát được đâu!""TÔI MUỐN THOÁT ĐẤY, THÌ SAO??!!?"*Lưu ý nội dung Làng gốm Bát Tràng, tâm linh tương thông... Cái fic toàn bùa, phép. Độc giả đã được cân nhắc trước khi đọc.*…
Tên truyện: Đại Mạc Tình Thương - 大漠情殇Tác giả: Giản Ám - 简暗Phim chuyển thể: Mạc Phong NgâmDiễn viên: Cáp Ni Khắc Tư - Phương Dật Luân Giới thiệu nội dung: Hoàng Bắc Sương, một Na Tụ lưng đeo vận mệnh nhân dân toàn tộc, dung nhan khuynh quốc của nàng, có thể làm cho mặt trăng sa mạc cũng cất giấu bóng dáng, nàng kiên cường bình tĩnh, giống như mặt trời đại mạc, sưởi ấm trái tim mỗi tộc nhân. Kình Vân, cường giả đại mạc, hắn thành tựu bá nghiệp, hắn lãnh khốc vô tình, hắn quyền khuynh thiên hạ, nhưng mà, hắn như thường trốn không thoát số mệnh chi phối cùng tình yêu tra tấn. Nữ tử có nụ cười nhàn nhạt kia, có phải lo lắng cả đời của hắn hay không? Một bức tranh đậm màu được mở ra, một bộ ân oán của nhi nữ đại mạc, một bài tình yêu bao la hùng vĩ như biển cát; va chạm từ tính của đao và kiếm, máu và lửa giao hòa; Thiết huyết nam nhi, nhu tình nữ tử, dây dưa ngàn sinh trăm thế, nhìn dưới tàng cây táo tàn tạ kia, một mảnh núi xanh như biển, ánh dương như bài ca......…
Tuổi thơ của Giang Ngữ Tâm khép lại trong máu và nước mắt: cha mẹ mất vì một vụ tai nạn, chị Thanh Thanh người duy nhất yêu thương và chăm sóc cô cũng bị sát hại dã man. Nỗi đau quá lớn biến trái tim cô thành tro tàn từ khi mới10 tuổi.Cô chọn con đường trở thành bác sĩ, khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, nhưng đó không phải là sứ mệnh cứu người, mà là lớp mặt nạ che giấu mối thù sâu luôn âm ỉ trong lòng côĐịnh mệnh đưa Ngữ Tâm gặp Lục Thời Dữ chàng trai dịu dàng, chân thành, nhưng cũng chính là con trai của kẻ thù. Dưới danh nghĩa bạn gái, cô từng bước tiếp cận anh, lợi dụng tình yêu của anh để tiến gần hơn tới kẻ đã hủy hoại gia đình mình.Ngày qua ngày, bàn tay của bác sĩ lại trở thành công cụ gieo rắc cái chết. Khi kẻ thù cuối cùng gục ngã, cô đã trả được thù... nhưng trái tim bỗng run rẩy, vì tình yêu nơi Thời Dữ đã ăn sâu vào máu.Thế nhưng, định mệnh vốn tàn nhẫn. Một tai nạn bất ngờ đã cướp đi người duy nhất có thể chắp vá trái tim đã chết của cô.Lúc ôm Thời Dữ trong vòng tay, nước mắt Ngữ Tâm tuôn rơi, nhưng tất cả đã quá muộn.…
Diệm Cảnh Châu, một thầy giáo nổi tiếng với thái độ lạnh lùng, nghiêm khắc và không dễ bị lay động, là giáo viên chủ nhiệm của lớp cuối cấp. Anh luôn giữ khoảng cách với học sinh và tự xây dựng một bức tường cảm xúc vững chắc quanh mình, không cho phép bất kỳ ai đến gần. Tuy nhiên, Liên Tuyết Thất, một cô học sinh cuối cấp thông minh "vừa đủ" , tự tin và luôn mạnh mẽ thể hiện sự kiêu ngạo, nhưng bên trong lại đầy ẩn ức và dễ bị tổn thương khi đối mặt với những thứ cô không thể kiểm soát, lại là người duy nhất khiến anh phải đối diện với những cảm xúc mà anh đã cố gắng che giấu bấy lâu. Mối quan hệ giữa họ bắt đầu từ sự quan tâm của thầy với cô trò, nhưng lại bị ngăn cản bởi sự lạnh lùng và những quy tắc không thể vượt qua…
Tác giả: Jekt.Nhân vật: Lí Minh Hưởng x Lí Đông Hách, Từ Anh Hạo x Văn Thái Nhất, Lí Đế Nỗ x La Tại Mân,....Thể loại: Cổ trang, trọng sinh, hỗ sủng, đam mỹ hóa, đế x hậu văn, ngọt, có ngược, không có chiến tranh, hậu cung sóng gió :v Note: Lấy ý tưởng dựa vào vài bộ đam mỹ đọc gần đây : " Thê vi thượng" và " Hoàng hậu vi thượng" và " Trọng sinh chi bạo quân " .Nên nếu thấy quen quen là do tui bị lậm 3 bộ đó quá nên gom lại viết, cũng có thể xem là một dạng chuyển ver tổng hợp đấy :>-- XIN NHẮC LẠI, ĐÂY LÀ TRANG WATTPAD CỦA NHÀ : https://nhathoadongblog.wordpress.com/.TÁC PHẨM ĐƯỢC ĐĂNG Ở CÙNG LÚC 2 NƠI LÀ WP VÀ WATTPAD.WATTPAD CÓ THỂ SẼ ĐĂNG CHẬM HƠN SO VỚI WP ÍT NHẤT 1 TUẦN.---LẤY ĐI XIN HÃY ĐỂ LẠI LỜI NHẮN VÀ GHI NGUỒN ĐẦY ĐỦ,.XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN OvO .…
Truyện kể về Vũ Cát Tường - một cô gái xinh đẹp và lương thiện. Nàng vốn đã có một mối tình đẹp với người thương, định sẵn là sẽ lấy chàng làm phu quân. Nhưng nàng lại bị phu nhân Ngọc Lan gài bẫy và cuối cùng buộc phải nhập cung. Cũng từ đây - những biến cố kinh hoàng ập đến nàng. Nàng bị hàm oan và bị tống vào lãnh cung. Nữ chính giờ đây mới hiểu rằng, sự nhân từ đối với kẻ thù chính là con dao đâm chết chính mình. Liệu cô sẽ trả thù những kẻ đã hãm hại cô như thế nào? Sự đáng sợ của ma thuật đen, tà chú, những xác chết đội mồ sống dậy và những linh hồn gào thét trong đêm tối, nhưng thứ đáng sợ nhất liệu có phải ma quỷ hay chính là lòng người?? Tất cả sẽ có trong truyện. Lưu ý: Toàn bộ tình tiết trong truyện đều là HƯ CẤU.…
A storyline by the romantic cat I don't own characters | Completed | PGTưởng rằng Gemini cứ tiếp tục sống như thế cho đến ngày Trái Đất này chính thức bị phá hủy cùng phần nhân loại còn sót lại. Niềm an ủi duy nhất của anh là anh được ở cạnh Fourth cho đến hơi thở cuối. Nhưng giờ đây, thậm chí niềm an ủi đó cũng bị sự suy tàn của Trái Đất cướp khỏi tầm tay anh, đến mức Gemini nghi ngờ rằng liệu anh có đang bị trừng phạt bởi một tội lỗi nào đó mà trong vô thức anh đã làm với mẹ thiên nhiên hay không. Một vực thẳm sâu hun hút và dài đằng đẵng hơn cả rãnh Mariana đột nhiên xuất hiện như một ranh giới ngăn giữa căn phòng trọ nơi anh ở và ngôi nhà của Fourth.Và Gemini biết anh cần phải làm gì đó, vượt qua rãnh sâu này để đến với tình yêu của đời mình./fic chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả/Tác giả gốc: @theromanticcat…
Từ nhỏ ở quê cho đến hiện tại năm 16 tuổi, mẹ của tôi sau khi ly hôn gần 3 năm lại quay về kiếm tôi sống cùng bà ấy với gia đình mới ở thành phố BSống ở quê nên tôi thấy cái gì cũng mới lạ nhưng điều chú ý lại là ngày đầu nhập học ở ngôi trường mớiMặc dù là học sinh giỏi nhất tỉnh ở quê thì đối với ngôi trường mới này thì tôi chỉ là một hạt cát vô danh, nào ngờ người bạn cùng bạn lại là vừa là nam thần đẹp trai nhà giàu, học giỏi vừa là trùm trường nhà mặt phố bố làm to.Cứ thế mà cho đến trước giữa học kỳ 2 năm lớp 12, mối tình đơn phương của một cô gái cứ thế âm thầm nảy nở từng ngàyChính cô cũng không biết rằng ngày cô đi anh đã chạy đi tìm cô khắp các ngõ ngách phố phường nhưng lại không tìm được gì hếtSau này ảnh trở thành tổng giám đốc nổi tiếng của Tập Đoàn Cố Thị còn cô chỉ là nữ nhân viên văn phòng mới vào nghềNhân vật chính: Cố Lạc Ngôn, Chu Ninh NinhMối tình tưởng đơn phương nhưng lại là song hướng yêu thầm không ai hayLập ý: Hôm nay không tìm được vậy thì sau này anh sẽ đi tìm emSói xám hung mãnh mà dịu dàng X Tiểu bạch thỏ nhút nhát, dễ thương…
Bạch Thiên Kiêu , một doanh nhân thành đạt quyền lực, là bạn chí cốt của Tống Minh Hải, cha của Tống Lam Huyên. Mối quan hệ giữa hai gia đình bắt nguồn từ một biến cố khi Minh Hải cứu Thiên Kiêu khỏi một tai nạn nghiêm trọng, từ đó gắn kết họ như anh em ruột thịt. Lam Huyên lớn lên trong sự chiều chuộng của cả gia đình và Thiên Kiêu, người luôn dành cho cô sự quan tâm đặc biệt dù anh lạnh lùng với tất cả mọi người.Dù khoảng cách tuổi tác lớn, Lam Huyên đã yêu Thiên Kiêu từ khi cô mới 15 tuổi, giấu kín tình cảm vì biết anh từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ và luôn giữ một bức tường vững chắc xung quanh trái tim mình. Cô mạnh mẽ, kiên cường nhưng đôi khi lại yếu đuối và tổn thương trong tình yêu này.Khi Lam Huyên 17 tuổi, cô quyết định đối diện với cảm xúc của mình, tìm cách khiến Thiên Kiêu nhìn nhận cô không còn là cô bé ngày xưa. Tuy nhiên, sự lạnh lùng của Thiên Kiêu và vết thương trong quá khứ khiến anh không dễ dàng mở lòng, nhất là khi giữa họ có quá nhiều rào cản xã hội và gia đình.Cuối cùng, khi cả hai đối mặt với những xung đột nội tâm, Lam Huyên nhận ra rằng, dù tình yêu giữa họ có phức tạp, họ vẫn không thể tránh khỏi sự kết nối đặc biệt. Câu chuyện là hành trình cả hai phải vượt qua nỗi sợ hãi, hiểu lầm, và vết thương cũ để tìm ra cách yêu nhau một cách đúng đắn, dù tình yêu ấy không dễ dàng…
Kiếp trước vì vô tình rơi xuống nước, Lâm Vãn Vãn bị ép kết hôn với một người con trai nghèo khổ, thô bạo của địa chủ ở nông thôn. Sau khi lệnh điều chuyển được ban hành, Lâm Vãn Vãn kiên quyết lựa chọn ly hôn, cùng thanh mai trúc mã trở về thành phố. Mãi cho đến khi bị thanh mai trúc mã lấy đi trái tim, Lâm Vãn Vãn mới hoàn toàn tỉnh ngộ, chợt nhận ra rằng người yêu cô nhất chính là người đàn ông thô bạo bị cô bỏ rơi. Mở mắt ra lần nữa, Lâm Vãn Vãn quay lại năm 18 tuổi, vào cái đêm trước khi cô ly hôn với người đàn ông ấy. Đời này, Lâm Vãn Vãn thề sẽ ôm hắn thật chặt, không bao giờ buông tay ra nữa. "Đau lắm sao?" Cô gái nhỏ nước mắt lưng tròng, người đàn ông nhìn đến bực bội trong lòng không thể giải thích. "Đau." Nghĩ đến kiếp trước sau khi mình chết, người đàn ông này mỗi đêm đều ôm tro cốt mình mà không cần ngủ. Đôi mắt Lâm Vãn Vãn lại mờ đi vì nước mắt. "Ngày mai ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi, đừng đi làm nữa." Người đàn ông thầm nghĩ, con gái tới từ thành phố thật phiền phức, động một chút liền khóc. "Em không nghỉ! Em có thể! Em thực có thể chịu khổ! " Lâm Vãn Vãn vẫy nắm tay nhỏ của mình đảm bảo. "Em chắc chắn?" Người đàn ông nghi ngờ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái, cau mày đến mức có thể ép chết một con ruồi. Buổi chiều. "Ah! Đỉa ở ngoài ruộng thật đáng sợ. " "Ah! Trong bùn có một con giun! " "À... ừm..." Môi cô đột nhiên bị một người đàn ông chặn lại, Lâm Vãn Vãn vừa xấu hổ vừa tức giận…
Tác giả : Diệp Lạc Vô TâmEditor : Voi ( it's meee )Nguồn tác phẩm: http://lilicious14.wordpress.comVương Nguyên , từ năm 8 tuổi đến năm 18 tuổi, cả cuộc sống của cậu chỉ biết có anh, cần anh, theo anh, vì anh... Nếu đó không phải là tình yêu, phải chăng Vương Nguyên sẽ không cần đau lòng thêm nữa? Khi nhận ra tình yêu trẻ thơ của mình đối với anh chỉ là gánh nặng, cậu đã quyết định buông tay, rời xa sự che chở, ấm áp của anh. Nếu hạnh phúc của cậu phải đánh đổi bằng sự chịu đựng của anh thì có lẽ cả đời này Vương Nguyên không cần thứ hạnh phúc xa xỉ ấy nữa.Vương Tuấn Khải, từ năm 14 tuổi đến năm 32 tuổi, từ lúc nào mà thứ tình cảm cưng chiều, che chở của người anh trai với em trai đã biến thành những cảm xúc khó kiểm soát? Anh vẫn nghĩ rằng cậu bé con của anh còn quá nhỏ để hiểu thế nào là tình yêu, còn quá nhỏ để đánh đồng sự dựa dẫm ấy là thứ tình cảm thật sự, chỉ cần đợi đến khi cậu tìm thấy tình yêu thực sự ở một người khác thì tình thân giữa họ vẫn là một mối dây liên hệ không thể tách rời.Anh đã đợi, đợi từ khi Vương Nguyên 8 tuổi đến khi cậu 15 tuổi, đợi đến khi Vương Nguyên nản lòng thoái chí mà buông tay, lúc ấy anh mới nhận ra chính mình mới là người không hiểu tình yêu là gì? Nếu nỗi nhớ nhung khi xa cậu không phải là tình yêu, nếu sự cô đơn bao trùm khi thấy cậu bên người khác không phải là tình yêu, có phải Vương Tuấn Khải sẽ không thấy đau đớn như thế?*Lưu ý : Truyện này edit lại chưa được sự đồng ý của tác giả vì ở tận bên Trung Quốc cơ mà nên pls đừng mang ra bên ngo…
truyện tình VKook đam mỹ nguợc cẩu. Mời mọi người đón xem.…
"Cô là ai?" JungKook nhìn cô ta "Tôi là người yêu của Taehyung" Ahnie nhìn cậu bằng ánh mắt khinh bì"Ha...Cô thì ra là tiểu cường thơm tho Jang Ahnie đây mà""Hôm nay tôi không đánh cô tôi không phải là VỢ CỦA KIM TAEHYUNG" Thế là cuộc chiến giữ cô ta và Kookie bắt đầuKookie lên gối, tát mặt , giật tóc ả _Một lúc sau_"Hơ yếu mà bày đặt ra gió dám cướp chồng của ông đây" nói rồi JungKook ngồi xỏm xuống nắm tóc ả lên giựt mạnh ra sau cậu nói tiếp: "Con mẹ nó bây giờ cô cút ra khỏi chồng ông không HẢ!?"…