Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
" Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượngEm chở mùa hè của tôi đi đâu"Có lẽ trong chúng ta, ai cũng luôn có một mùa hạ như thế, sáng rực trong hồi ức đến mức bạn không muốn nhớ lại, thế nhưng bạn càng muốn quên đi thì lại càng nhớ rõ.…
Anh và em gặp nhau giữa mùa nắng, khi hoa phượng đỏ thắm một góc trời và tiếng ve còn miệt mài gọi hè. Nhưng rồi mùa mưa đến, mang em đi mất. Mưa rơi từng hạt,mỗi hạt mưa nặng trĩu,hệt như ông trời cũng thương xót cho nỗi đau của anh.Tình yêu đôi ta nồng nhiệt,rực rỡ như mùa hạ,nhưng lại kết thúc lạnh lẽo như cơn mưa cuối mùa...…
Thanh xuân của chúng ta mang hương vị, hình hài của những tia nắng. Có lúc tươi mới, căng tràn sức sống như nắng của buổi bình minh; cũng có lúc nóng bỏng, nhiệt huyết như nắng trưa chói sáng, và cũng có nét mộng mơ, lãng mạn như nắng hoàng hôn... Mỗi chúng ta như là mỗi hạt photon trong ánh sáng. Có hạt lửng lơ không biết trôi về đâu; có hạt trôi cuống cuồng, vội vã; hay là đám hạt va vào nhau nô đùa tinh nghịch... Nhưng tất cả, tất cả đều là thành phần trong ánh sáng đó. Dù làm gì thì bạn luôn có một vai trò quan trọng trong chùm ánh sáng này. Mời các bạn đón đọc câu truyện của tôi để đắm mình trong một góc nhỏ của tuổi thanh xuân - tuổi đẹp nhất của mỗi người. Thanh xuân không tồn tại mãi mãi, nhưng nó sẽ gắn mãi với chúng ta trong tâm trí kèm với hai từ "kỉ niệm".________________________________________________________Nghiêm cấm mọi hình thức chuyển ver, edit, đạo fic, đăng chui mà chưa có sự đồng ý của mình.…
- Tao không nhây với mày tên mọt sách kia!! Câu nói cứ vang vọng trong tâm trí tôi.Trước mắt tôi hiện tại đây là nắm mồ được chôn tạm bợ dọc theo đường đèo vắng vẻ,trên tay tôi đang cầm lấy bó hoa linh lan trắng xoá.Tuyết cũng rơi phủ đầy tấm bia mộ, đôi mắt tôi trầm đi đôi chút nhẹ đặt bó hoa xuống cạnh bia mộ,không quên phủi đi đám tuyết đang bám trên đó dần dần bia mô hiện lên cái tên quen thuộc.....cái tên tôi mãi sẽ không bao giờ quên trong cuộc đời này....- Nè tao nói rồi đó nha Hàn Thương Lam tao đây đã nói là sẽ không rút lại lời nói đâu đó....tao thích mày và chắc chắn tao sẽ theo đuổi được mày Tần Hạo Nhiên...…
Đây là 1 câu chuyện về tuổi học trò của mình, là câu chuyện có thật về mối tình năm ấy.Nó sẽ kém phần lãng mạng như những Bộ truyện ngôn tình khác.Những gì mình đưa vào đây, chỉ là sự thật và những ký ức lờ mờ về những năm tháng ấy.Thể loại:Tình cảm, tuổi học tròWaring: Nếu bạn muốn 1 câu chuyện có nhân vật hoàn hảo, xinh như mộng, đẹp trai, giàu có. Tình tiết lãng mạng đầy hoa hồng và nến đỏ, thì khuyên bạn nên back ^^Vì đây chỉ là những trái nghiệm về mối tình năm ấy của mình...Nếu bạn ko thích hoặc thấy truyện ko hay cứ góp ý, mình rất vui lòng tiếp thu.Vì đây là lần đầu mình viết truyện.…
Cậu đứng đợi mình ở trước công viên.Mình đến muộn nửa tiếng.Trời mùa đông lạnh buốt, lúc mình đến, vẫn thấy cậu ở ngoài.Với tính của cậu thì mình tuyệt đối không được hỏi vì sao cậu không vào trước."Xin lỗi, đến muộn mất rồi, lạnh không?""Lạnh chứ, nhưng hẹn ở đây thì là hẹn ở đây, không được di chuyển."…
tự nhiên mấy nay siêng năng bất chợt cái viết cả đống truyện r giờ lại bí ý tưởng:)) tui dự tính là tự viết tự đọc mà cx cs ng coi:')))CORAZON => Femtruyện chứa nhiều tình tiết xamlul.…
Bản gốc :[DM] Uyên Ương lâu chi họa sư Đan Phượnglink:https://nttruyen.wordpress.com/complete/uyen-%C6%B0%C6%A1ng-lau-chi-h%E1%BB%8Da-s%C6%B0-dan-ph%C6%B0%E1%BB%A3ng/Tác giả: Thủy Liên YDịch: QT ca caEdit: Diệp Mạn ThanhBeta: ngoctram631992Thể loại: cổ trang, hài , nhất thụ nhất công, HEĐộ dài: 3 chương (hòan)Tình trạng edit: HoànChuyển ver: Rin Bản chuyển ver chưa được sự cho phép của tác giả xin mọi người đừng mang ra ngoài hay đem đi đâu…
Truyện ngược tra phi điển hình, nữ chính là một sát thủ không có tình cảm.Tân Uẩn thành lập một văn phòng chuyên ngược tra, từ đó gặp đủ loại đàn ông tệ bạc.Việc cô cần làm rất đơn giản: sau khi khiến những kẻ ấy động lòng, cô sẽ giáng cho họ một đòn thật đau.Khi tình yêu hóa thành lưỡi dao sắc bén, đâm xuyên máu thịt, khắc sâu tận xương tủy...Trong cuộc chiến không vấy máu này, chẳng một ai có thể bình yên thoát thân.Nhiệm vụ ngược tra bao gồm:Thánh mẫu phúc hắc giả heo ăn thịt hổ × Thi nhân u buồn, cố chấp và tự tiNgươi xem ta là ánh sáng cứu rỗi đời mình, lại không ngờ... chính ta mới là kẻ đẩy ngươi xuống địa ngục.Thiên kim hào môn phóng khoáng như gió × Tên lừa đảo tham tiền như mạngNgươi tưởng ta yêu ngươi hơn cả sinh mệnh, nào hay... ta chỉ xem ngươi như một kẻ thay thế mà thôi.Đóa hoa trắng bệnh tật × Đế vương cuồng kiểm soátNgươi cho rằng ta yếu mềm, dễ dàng thao túng, nhưng không ngờ... ta đã ra tay giam cầm ngươi trước một bước.Lưu ýNữ chính không phải người lương thiện, ai để ý xin cân nhắc trước khi đọc.Nữ chính dùng tâm lý học để ngược tra. Những kiến thức tâm lý được nhắc đến trong truyện chỉ mang tính tham khảo, đừng quá xem là thật.Đây là tác phẩm dùng để luyện văn phong.Phần công lược chính thức bắt đầu từ chương 3.…
Bảo Hân luôn ám ảnh với những thành tích trong học tập, nhỏ lao đầu vào những cuộc thi nhằm che đi phức cảm tự ti bản thân mà nhà nội đã gieo rắc vào đầu Hân từ thuở mới lọt lòng. Giờ đây, ở ngưỡng 17 nó nhận ra nó đang theo đuổi những thứ vô định. Ước mơ là gì? Minh Đức, người được mệnh danh là thiên tài bóng rổ, dường như sinh ra để cầm bóng và tung những cú ném hoàn hảo. Nhưng thật sự hắn không biết bản thân có thật sự thích bóng rổ không? Với Đức, bóng rổ không phải là niềm yêu thích tuyệt đối, bóng rổ là thói quen. Nếu không chơi bóng rổ, hắn sẽ bấu víu vào đâu để vượt qua những tổn thương thời thơ ấu?Vô tình học chung lớp. Vô tình khơi ước mơ. Vô tình gợi cảm xúc.Và vô tình phải lòng nhau. Ngày ta hái những giấc mơ, hái cả những nỗi niềm khấp khởi trong tim.…
Dấp dáng cô gái nhỏ ngày nào giờ đây đã là cô thiếu nữ tràn đầy sức sống. Nhóm bạn bé tí hớ cái là đánh nhau bây giờ thật đoàn kết và nhiệt huyếtChuyến tàu mang tên trường cấp 3, không chỉ chở vài người. Mà là cả một thế hệ tươi mới. Đưa những vị khách trên tàu đến với những địa điểm gần hơn tới ước mơ của họ.Trong 3 năm học, chúng tôi trải qua thật nhiều điều cùng nhau. Chơi ngu nghịch dại, báo thầy báo bạn. Gặp người đến tiễn người đi. Bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu kỳ vọng đều sẽ nở ra một đường đầy hoa, trải bước cho chúng tôi.Thế rồi, vẫn còn đó những tiếc nuối của tuổi thanh xuân. Cậu bạn cùng bàn thâm thương trộm nhớ hoá ra cũng thầm thích mình. Cô nữ sinh ngày ngày lẽo đẽo theo sau cậu học trưởng kia rồi cũng đã biết buông tay từ bỏ. Cậu bạn thân trúc mã ấy thế mà lại đành ngậm ngùi dùng hai chữ ''chúc mừng'' để nói với người thương.Cũng có những tình yêu của vài cặp đôi đồng tính. Phá bỏ định kiến của xã hội, may mắn họ chọn can đảm bên nhau.Không sao, sau cơn mưa chứa nắng ấy, vẫn xuất hiện bầu trời. Tiếc nuối, vốn cũng là một yếu tố tạo nên một thanh xuân đầy màu sắc. Mà dẫu... nó là đau thương…
"Một cô bé lạ mặt bất ngờ xuất hiện, mang theo ánh mắt sắc lạnh và một lời uy hiếp dành cho Edogawa Conan. Cô biết quá nhiều điều không nên biết. Nhưng điều khiến cậu bối rối nhất... là câu gọi khe khẽ vang lên trong đêm: 'Anh không nhớ em thật à, nii-chan'"…
Ngày Đỗ Hạ Phương chuyển về Hà Nội học lớp 10 ở THPT Việt Đức, cô nghĩ thứ khó nhất chỉ là thích nghi với môi trường mới. Nhưng cô không ngờ, buổi sáng đi muộn hôm ấy lại khiến mình gặp Phạm Thiên Vũ - 11A1.Một ánh nhìn, một câu nói ngắn ngủi, và những ngày tháng ở Hà bắt đầu đổi khác.Giữa nhịp sống học đường quen thuộc, Phương dần chạm vào thứ cảm xúc rất lạ - thứ người ta gọi là rung động rât dịu dàng.…