hội nghị thành lập đảng và cường lĩnh ctri đầu tiên
…
Lần bar lọt hố Allmikey💗…
Tuổi học trò-Kí ức thanh xuân…
Năm tháng ấy, chúng ta đều là những đứa trẻ chưa trưởng thành nhưng lại khao khát một tình yêu viên mãn, hy vọng được cùng nhau nắm tay đi hết quãng đường còn lại. Tuổi trẻ là quá xa khi nhắc đến 2 từ duyên phận. Nhưng duyên phận cũng chỉ là đôi ba lần gặp gỡ, còn quyết định đi hay ở lại, vẫn là do con người. Năm tháng sau này, chúng ta đã trưởng thành nhưng tình yêu năm nào đã tan vào trong dĩ vãng, có tất cả trong tay nhưng trong lòng lại trống rỗng. Đợi đến lúc trưởng thành...Nếu có thể, mình yêu lại từ đầu được không? Nếu có thể, xin cho thời gian trở lại để nói tiếng yêu em..Người em thích của tháng năm ấy, chính là anh.Người anh thích của sau này, vẫn là em.• Chúng mình, yêu lại từ đầu nhé •…
Tác giả: Điềm Tửu Bàn Tử Hệ thống: Ký chủ ngươi trong tay cầm cái gì?Ngôn Hàm: Tiểu roi da a!Hệ thống: Vì mao sẽ biến trường?Ngôn Hàm: Ngô, gặp nóng nở ra, gặp lạnh co lại?Hệ thống: Lừa quỷ a!...... Đợi lâu bao tải, ký chủ ngươi lại đang làm cái gì?Ngôn Hàm: Làm chết nam nữ chủ a.Hệ thống: Chính là vị diện sẽ băng a!Ngôn Hàm: Nga.Hệ thống chủ nhân: Cho nàng băng chơi.Hệ thống:......Nhà ta ký chủ thực ngưu X, băng vị diện trở thành quá mọi nhà, hệ thống tưởng nói một lời, ký chủ cầu ngươi đừng băng lạp!…
Ra truyện vào thứ 3-7//8-00 Nếu mng thấy hay thì t ra típ còn kh thì..Nhân vật chính:Isra xuất thân từ một gia đình nghèo khó mẹ thì chơi đỏ đen bố thì nhậu nhẹt đâm ra thiếu nợ Isra phải đi làm gia sư dạy kèm để trả nợ hộ bmeJaff xuất thân từ gia đình giàu có,bố cậu có một cty bất động sản lớn nhất nhì Thái Lan.còn bác thì làm hiệu trưởng trường cậu đang học.Nhân vật phụ:Ctrai:Niall,SudCgai:Malee,Keaw…
Thanh xuân như một cơn mưa rào, dù bạn bị ướt, nhưng vẫn muốn được tắm lại mãi.Có phải, bạn cảm thấy câu nói này rất đúng? Thanh xuân, đơn giản là để bỏ lỡ, bỏ lỡ người mình thích, bỏ lỡ câu chuyện còn dang dở, bỏ lỡ đường gấp khúc của tuổi xuân, chỉ vì một người...Đối với tớ, cậu là một trời kí ức đẹp, giữa cậu và tớ có một khoảng cách rất xa, xa đến mức tưởng chừng chẳng thể nào chạm tới, có đôi khi cảm thấy cậu rất gần, nhưng gần thế nào cậu cũng không cảm nhận được. Năm 17 tuổi, tớ cảm ơn cậu vì đã cho tớ một quãng thanh xuân ngây thơ, ngốc nghếch nhất. Cậu của năm đó là quan trọng nhất. Nhưng tớ của bây giờ mới là tớ tuyệt vời nhất. Kí ức năm đó tớ không bao giờ quên được, bởi vì trong đó...có cậu…