Nhược mộng tập
"Trường ca hư ảo khẽ ngâm nga Duyên trần hợp tan lại ly biệt Sương mai bạc tóc cùng năm tháng Trùng phùng khó đợi, hóa hư không"Tập đoản cổ đại của Hanh.…
"Trường ca hư ảo khẽ ngâm nga Duyên trần hợp tan lại ly biệt Sương mai bạc tóc cùng năm tháng Trùng phùng khó đợi, hóa hư không"Tập đoản cổ đại của Hanh.…
🚫 TRUYỆN CHỈ LÀ HƯ CẤU , KHÔNG GÁN GHÉP LÊN NGƯỜI THẬT 🚫 🚫 KHÔNG RE-UP VÀ BÊ ĐI NƠI KHÁC KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ 🚫 Thể loại : ABO / AxO ( trong fic không có nhiều yếu tố ABO )Tui làm fic này để giảm bớt nỗi đau cho bộ trước á . Mọi người ủng hộ nha…
Ngày đầu nhận lớp 10, giữa hàng chục gương mặt xa lạ, người khiến tôi chú ý nhất lại là cậu ấy. Nhưng ấn tượng đầu tiên của tôi không hề tốt. Cậu nói chuyện khá nhiều, luôn cười đùa với mọi người và trông có vẻ là kiểu người quá năng động. Tôi đã nghĩ rằng mình và cậu chắc chắn sẽ không hợp nhau.Trong những tuần đầu tiên, chúng tôi gần như không nói chuyện nhiều. Thỉnh thoảng tôi còn cảm thấy hơi khó chịu vì sự xuất hiện của cậu. Thế nhưng thời gian trôi qua, những lần học nhóm, những cuộc trò chuyện ngắn trong giờ ra chơi và những lần cùng nhau giải quyết các bài tập khó đã khiến tôi dần nhìn thấy một con người khác.Cậu không hề như những gì tôi tưởng tượng. Đằng sau vẻ ngoài vô tư ấy là một người rất tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè mà không cần được nhờ vả. Mỗi khi tôi gặp khó khăn, cậu đều là người đầu tiên hỏi han và tìm cách giúp đỡ. Dần dần, những định kiến ban đầu trong tôi biến mất.Tôi bắt đầu mong chờ những cuộc trò chuyện với cậu hơn. Từ hai người xa lạ, chúng tôi trở thành bạn bè, rồi trở thành những người có thể kể cho nhau nghe đủ mọi chuyện trên đời. Điều khiến tôi bất ngờ nhất là cảm giác thân thuộc ấy đến một cách tự nhiên, không hề gượng ép.Nhìn lại, tôi nhận ra rằng đôi khi ấn tượng đầu tiên không phải lúc nào cũng đúng. Người mà tôi từng nghĩ sẽ không thể thân thiết lại trở thành người bạn nam thân nhất của tôi trong những năm cấp 3. Và có lẽ, đó cũng là một trong những điều đẹp đẽ nhất mà tuổi học trò mang lại.…
Sau khi chuyển đến trường trung học số hai thành phố Thanh Hà chưa lâu, kì thi tổ hợp tự nhiên của khối mười được công bố, bảng xếp hạng đã gây nên sự bùng nổ của toàn trường khi Lạc Nhiên thần thoại luôn đóng đinh ở hạng nhất bị tụt xuống hạng hai, còn hạng nhất thì của Trần Tư Hạ với môn toán và vật lý đạt điểm tuyệt đối, còn các môn tự nhiên khác cũng sát điểm tuyệt đối hơn Lạc Nhiên hai điểm, đạp ngay Lạc Nhiên xuống top hai bảng xếp hạngTrần Tư Hạ:" Gọi sư phụ đi tiểu đồ đệ"Lạc Nhiên cúi người trả lời:" Tiểu Hạ sư phụ của tiểu đồ đệ là nhất"" Ai là của cậu? " " Tiểu Hạ sư phụ của Lạc Nhiên công tử "***Trần Tư Hạ đang ăn nghe một người bạn hỏi Lạc Nhiên " Cậu với Trần Tư Hạ là bạn tốt của nhau sao?" "Không cô ấy là Tiểu Ái Hạ của đời tôi " Trần Tư Hạ đáp lời:" Cậu ấy cũng chính là Lạc công tử của đời tôi"Cuốn Nhật kí của Trần Tư Hạ bị Lạc Nhiên đang dọn phòng để đồ anh lấy ra đọc từng dòng chữ ở trang đầu tiên làm anh sững sờ [ Mùa Hạ năm ấy vì cậu mà con tim có hơi nóng, cũng vì mùa hạ năm ấy mình lại một chút rung động lại yêu cậu thêm một chút tuổi mười lăm cao ngạo của em thế đấy ]…
Cảnh báo: OOC, cả hai vẫn dưới tuổi vị thành niên nên sẽ là kiểu đồng cảm hoặc tình yêu trong sáng, có thể có cảnh Dazai bị Oda giết vì t vẫn chưa quyết được có nên kết một cách khốn nạn hay không =)))))))) Vì bí plot nên người viết quyết định nhét thêm OCs của ả cho zui =)))))))))))Cp: Oda Sakunosuke, 14 tuổi, sát thủ thiếu niên x Dazai Osamu, 9 tuổi, gì cũng không cóNội dung: Một ngày nọ, có một cậu bé tìm đến trước cửa nhà của sát thủ thiếu niên Oda Sakunosuke với một số tiền lớn và muốn ủy thác giết một người.Người cậu ta muốn giết là...…
"Mình ơi ! mình ráng ở nhà đợi anh nha mình ? anh hứa là anh sẽ về với mình mà, ráng đợi anh nha mình ? nha mình ?" "Em đợi mình mà..."~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~Truyện mang yếu tố phi lịch sử, chỉ mượn để dẫn dắt cốt truyện, không quá khoáy sâu vào các sự kiện lịch sử Việt Nam. Truyện hư cấu từ trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng không chuyển ver hay mang đi trưng bày khi không có sự cho phép của tác giả, cảm ơn.Truyện về Bangpink các bạn nào không thích vui lòng out, chớ nên ở lại rồi này nọ nọ kia, mình thật sự không thích nói đúng là ghét, nên không thích cứ việc out đi tìm truyện khác mà đọc, cảm ơn.…
Ship otp Elliot x 007n7 trong forsaken, hai người đều có tình cảm với nhau nhưng luôn bị những cảm xúc cá nhân và những khuất mắt nên mãi không đến bên nhau, chỉ đến khi một tình huống bất ngờ thì họ mới va vào nhau mà yêu mãi nhưng... liệu chắc gì họ sẽ bình yên mãi với nhau, có thể khiến họ chia tay không? tutu rồi sẽ biết ngay👽LƯU Ý!! - my au forsaken sẽ có vài cặp ship khác nữa. - có ocs!! -có H+- có một số chi tiết đựơc thay đổi nên pls đừng bắt lỗi sự kiện 😭-bla bla.. còn nhiều nhưng nói sơ thôi, các Mina cs thể góp ý họăc đặt chap cho shop nha 😌…
Hai quốc gia Mondstadt và Fontaine đã hợp nhất với nhau thành một, nhưng vô tình cùng đứng trước một sự đe dọa tiềm tàng. Một buổi biểu diễn đã được lên lịch, nơi chứng kiến sự gặp gỡ giữa hai con người chưa hề quen biết nhau. Một người là được coi là "vị vua của nghìn trò ảo thuật" lừng danh, và người còn lại được mệnh danh là "nữ hoàng đầu bếp" nức tiếng của Fontaine. Và từ đó những câu chuyện sau đó đã thay đổi họ mãi mãi...…
Tác phẩm: Võng Du chi thưởng hôn -网游之抢婚Tác giả: Đệ Nhất Linh -第一灵Tình trạng: Hoàn - 64 chươngNhân vật chính: Mục Tử Phi, Trần PhongNhân vật phụ: quần chúngKhác: Đệ Nhất Linh, Võng Du, cướp hônNguồn convert : Sam Leo hoặc vào https://cuocsongcuatoi20.wordpress.com/2013/11/08/muc-luc-vong-du-chi-thuong-hon-de-nhat-linh/Văn ánNhân yêu nào đó bày tỏ: tôi vì anh ngay cả nhân yêu mất mặt như vậy cũng làm rồi, khi cướp hôn anh vừa ấn kỹ năng tôi sẽ đi theo anh, trên thế giới tại sao có thể có người yêu anh hơn tôi.Một vị nào đó nhìn thấy tin nhắn trong khung nói chuyện phiếm, lựa chọn không đếm xỉa, tiếp tục cúi đầu lấy thảo dược, trong lòng lặng lẽ oán thầm, lúc tôi gặp cậu, cậu cũng đã là một nhân yêu rồi.Xét thấy rất nhiều người vẫn đang hỏi truyện này là chủ công hay chủ thụ, ngay ở văn án nói rõ là chủ thụ. Truyện này thành phần Võng Du thật là cực ít.…
Tên fic gốc: 青果梅、白桃汽水,士多啤梨Tác giả: 预判神明Link fic gốc: Trái Mơ Xanh: https://share.api.weibo.cn/share/263301716.html?weibo_id=4705275065928141Soda Đào: https://shimo.im/docs/wPJCrjkjvpDdwDCG/readStrawberry: https://shimo.im/docs/Cd9YVq8wWTjQDRtQ/readCp chính: AK Lưu Chương x Lâm MặcTrái Mơ Xanh được kể dưới góc nhìn của cô gái yêu thầm Lưu Chương, Soda Đào được kể dưới góc nhìn của Lâm Mặc, còn Strawberry được kể dưới góc nhìn của Lưu Chương.…
Đi vào thế giới hỗn loạn của người học sinh (real or unreal tác giả cũng không biết cả thay)Đôi lúc nhìn lại như một cảnh bóng ảo ảnh tồn tại trong quá khứ, hỏi sao nó lại xảy ra ở nơi mình…
Có người từng nói:"Mỗi mùa hoa đều có thời điểm để nở. Chỉ là có những đóa hoa phải đi qua rất nhiều giông bão mới đủ can đảm khoe sắc."Thanh xuân của mỗi người đều giống như một mùa xuân ngắn ngủi. Có người may mắn gặp được đúng người vào đúng thời điểm, để những rung động đầu đời nở rộ như sắc phượng đỏ giữa sân trường. Cũng có người phải đi qua biết bao hiểu lầm, nước mắt và những lần lỡ hẹn mới nhận ra rằng, tình yêu vẫn luôn lặng lẽ chờ mình ở cuối con đường.Mười bảy tuổi, người ta thường nghĩ đến những lá thư tình giấu vội trong ngăn bàn, những ánh mắt lén nhìn nhau giữa giờ học, những buổi tan trường đạp xe dưới ánh hoàng hôn hay một lời tỏ tình mãi còn ngập ngừng nơi đầu môi.Tuổi mười bảy vốn nên vô tư như thế, đẹp như những cánh hoa vừa chớm nở.Nhưng tuổi 17 của Minh Quân và Hạ An lại gánh theo áp lực của một lời nói từ khi họ chưa cất tiếng khóc chào đời : "Nếu sau này tao mà đẻ con trai mày đẻ con gái thì mình làm sui gia nhen".Có thể chỉ là nói vu vơ nhưng nó đã trở thành sự thật.Trích :"Tôi còn lâu mới lấy một cô vợ bướng bỉnh như cậu"Nói với giọng đầy vẻ khiêu khích"Ai mà thèm cưới anh,thấy ghét!"...…
Couple tà đạoNhân vật nguyên tác/trong phim/bên ngoài nguyên tác x Ôn Khách Hành(Ôn Khách Hành là thụ)…
(Tên do editor tự đặt) Tác giả: 荠菜小馄炖Edit: Bông ChibiBeta: BeaverLƯU Ý: Xưng hô thay đổi theo cảm xúc nhân vật nha, mình cố tình nha, không phải lỗi đâu ạ 🥰GIỚI THIỆUTrùm trường bị mất trí nhớ, sau khi mất trí nhớ lại quyết tâm theo đuổi tôi. Ngày ngày bám dính tôi, bày đủ trò lừa gạt. - Muốn theo đuổi tôi không dễ thế đâu, trừ phi cậu có thể trả lời câu hỏi của tôi. - Hỏi đi. - Trên người tôi có bao nhiêu nốt ruồi? Tôi cố ý chơi khó cậu ta, chắc mẩm làm sao mà cậu ta biết được chứ. - Ba nốt. Một ngón cái tay phải, một ở sau lỗ tai phải, còn một ở...- Ở đâu?Có tiếng người ngoài hỏi với vào. Cậu ta đỏ bừng mặt, đáp:- Ở eo. Bản edit phi lợi nhuận được đăng trên page Một đời này ta sẽ có mấy lần Mười Năm và wattpad meoconhonghot (Trần Meo Meo). Vui lòng không repost. Xin cảm ơn rất nhiều.…
mấy cái linh tinh mà tụi yêu nhau thường làm...…
Đây chính là lầu thập cẩm không hơn không kém, bất cứ ai có đoản, giới thiệu đam, yaoi, Abc... cứ về nam nam thì hãy đóng góp, làm phong phú thêm nhé :33 Yêu thương <3 Hãy đến với Tộc - Nơi hủ, gay quắn quéo. - Tộc Sơ -…
đoản về cuộc sống sau này của bác sĩ Cố và cảnh sát Trần.mỗi chương là mỗi đoản ngắn khác nhau, có ngọt có sủng, có ngược, có H_____________"cảm ơn anh, giữa Bắc Kinh rộng lớn như vậy, cho em một nơi để về."_____________chỉ là một số câu chuyện ngắn do Gạo tự nghĩ ra rồi viết lên để giữ làm kỉ niệm, xem như là lưu lại một chút ngọt ngào, một chút đáng yêu của tiểu Vũ tiểu Cố.…
Tên truyện: [Fanfic/ Kanghyuk x Jaewon] Một Điều ƯớcTác giả: Bảo QueThể loại: fanfic, boylove, bác sĩ, ngược, đơn phương, ngọt, ngược trước ngọt sauCp: Baek Kanghyuk x Yang JaewonGiới thiệu:Anh có yêu ai, thương ai cũng được. Dù trái tim anh giờ đây đã hướng về người khác, em cũng chấp nhận. Chỉ xin anh, xin anh, hãy mãi là giáo sư của em.…
Em và anh... biết nhau từ năm lớp 9. Gặp lại ở lớp 10 - lần này, chung trường, chung nhóm nhảy. Anh nổi bật. Vô tư. Là ánh nắng chói chang giữa trưa. Còn em... chỉ là một trainee nhỏ nhút nhát, lần đầu dám bước ra khỏi vùng an toàn để đứng gần giấc mơ - và gần anh.Từ cái khoác vai đầu tiên, em chẳng biết mình đã thân nhau từ bao giờ. Chỉ biết, mỗi lần tập luyện, em luôn bước sau anh một nhịp. Mỗi lần anh cười, là tim em lại rung lên theo nhịp khác. Nhưng tụi mình... hình như chưa từng bước cùng nhau.Một năm, rồi thêm một năm nữa. Anh vẫn là mặt trời. Còn em - mãi mãi là người bước sau. ...Nhưng nếu em bước chậm thêm một chút, còn anh quay lại một lần, biết đâu... chúng mình sẽ nhảy cùng một bài...…