Thanh xuân của tôi vì nàng mà rực rơ
Có người nói, thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn có bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Với tôi cơn mưa ấy mang tên nàng!…
Có người nói, thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn có bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Với tôi cơn mưa ấy mang tên nàng!…
Chuyện này không có mô tả. Nói đúng hơn là không biết mô tả như thế nào nữa. Nếu để giới thiệu qua thì ừm... có thể buồn, cũng có thể vui, cũng có thể là nhạt nhẽo vô vị...…
Tên truyện: Kẻ Caro Giữa Mùa ĐôngTác giả: Song SongĐề tài: tình cảm học đường, nam x nữ, truyện teen, HE.Giới hạn độ tuổi: 17+Giới thiệu: Hiểu lầm giữa tomboy hướng nội nửa mùa và boy thủ khoa tsundere. Ngày bắt đầu viết: 16/03/2025Ngày up lên Wattpad: 13/05/2025Tình trạng: Đang viết, lịch ra chương: 1 chương/ thángThẻ: học đường, tình cảm, teen, giải trí, chắc là cũng hàiLưu ý: Mọi địa điểm, tình tiết trong truyện đều là hư cấu.…
Trash everywhere so I hope u guys will help me improve my skill :3…
Hay viết sai chính tả…
Ảnh bìa đẹp khum, hì, tui tự chụp đó, tui chụp đc nó lúc đi dạo ở khu đô thị gần chỗ tui ở....Đó chỉ là một ngày đi dạo bth trg một cuộc đời bth của một cô gái bth mà thôi...Nhưng vì tui bth...nên cuộc đời tui luôn tràn ngập những điều bth mà hạnh phúc...Nhưng người bth thì cũng có những phút bất ổn lắm đấy....…
Ở ngôi trường THPT Chu Văn An danh giá giữa lòng Hà Nội, Nguyễn Thị Linh - cô gái vui vẻ nhưng che giấu nỗi cô đơn vì gia đình tan vỡ bất ngờ chuyển trường và bị xếp ngồi chung bàn với Bùi Gia Huy, chàng trai ít nói quê Cầu Dòng, Chí Linh, Hải Dương. Huy trầm lặng hay đeo tai nghe nghe những bản nhạc tâm trạng, giỏi cầu lông và nấu những đĩa bánh cuốn thơm lừng. Giữa tiếng ve, hoa phượng rơi đỏ lối đi, áp lực thi đại học và những rung động đầu đời, liệu họ có nhận ra rằng thanh xuân đẹp nhất chính là khi có một người âm thầm đồng hành? Một câu chuyện ngọt ngào, chữa lành, đầy hương vị tuổi học trò…
Cuộc sống nơi THCS…
Một khoảng trời của tuổi trẻ với những rung động đầu đời, với một tâm hồn nhạy cảm, chỉ vì một người mà dằn vặt bản thân.…
Name: VLS vs. VNKAuthor: PinK Rate: G, pink, hài hước.Paring: Khải- Nguyên, Tỷ- Hoành (phụ)Status: Hoàn.Summary:"Vương Lòi Sỉ khẽ mỉm cười, bước chân nhanh hơn, gần như là chạy về phía trước.Hắn biết, tương lai còn rất nhiều điều trở ngại hắn cần phải vượt qua, còn rất nhiều thứ hắn cần phải làm được.Thế nhưng cho dù có khó khăn ra sao, chỉ cần đích đến cuối cùng vẫn có hình bóng của Vương Ngạo Kiều, Vương Lòi Sỉ cảm thấy mọi chuyện đều là có thể.'Vương Nguyên, anh cũng nhớ em!' I don't own this RAW.…
// hãy khóc đi.// khóc đi cho lòng nhẹ tênh.// khóc đi cho một buổi chiều u uất.// khóc đi.…
Năm ấy Minh Anh 21 tuổi, cái tuổi lưng chừng giữa những mơ mộng chưa kịp gọi tên và những lựa chọn buộc phải đối diện. Cô sống giữa Hà Nội ồn ào, mang theo một thế giới nội tâm dịu dàng nhưng đầy bướng bỉnh, luôn loay hoay giữa việc yêu và sợ yêu, giữa khát khao tự do và mong muốn được ở lại. Những ngày tháng đại học trôi qua lặng lẽ, cho đến khi cuộc sống đặt Minh Anh trước những quyết định mà cô không còn có thể né tránh.Liệu giữa những ngã rẽ của cuộc đời, Minh Anh có đủ can đảm để lựa chọn hạnh phúc cho chính mình?…
Author : Hạ NhiênParing : HunHan/HanHunRating : K+Disclaimer : Tên các nhân vật hoàn toàn là vay mượn và không thuộc quyền sở hữu của tác giả. Fic được sáng tác với mục đích phi lợi nhuận.Summary :Bất luận là trước đây hay sau này, anh vĩnh viễn cũng không níu giữ được em. Bởi vì em... là gió.Gió cũng sẽ có ngày mỏi mệt, chỉ cần là ánh mắt của anh, gió liền nguyện ý bên cạnh anh cả một đời.Note : Bạn nào muốn hiểu thêm về Thanh Bang hay một vài chi tiết của Thượng Hải mà tui có đề cập đến trong fic có thể tìm hiểu ở đây nha.[http://cuocsongdem123.blogspot.com/p/quyen-luc-cua-trum-xa-hoi-en-khet-tieng.html]…
Đây là mẫu thơ ngắn tớ ngẫu hứng sáng tác, mang theo đôi chút buồn bã và nhớ nhung các bạn đã cùng tớ trưởng thành qua năm tháng. Có gì các cậu cứ góp ý cho tớ nhe!! Đọc vui vẻ~…
Tâm sự nè :3 Sìn dou nè :3 Viết fic và lên ý tưởng nè :3 Vân vân và các thứ nè :3Tớ vẫn còn đụt lắm nên mong các cậu hãy giúp đỡ tớ nhé :33…
Tên truyện: Cửu Vương Gia Mời Tiếp ChiêuTác giả: Diệp VănThể loại: cổ trang, trâu già gặm cỏ non, sủng, HE.Độ dài: chưa rõGiới thiệu: "Người thích Cửu Vương Gia sao?""Đúng vậy""Nhưng ngài ấy vẫn chưa một lần nhìn đến người""Chàng không nhìn ta, vậy để ta đến nhìn chàng"Thẩm Tịch Nguyệt, nhi nữ duy nhất của Thái Y đương triều, một trận hoả hoạn khiến trên dưới Thẩm gia đều thiệt mạng, cũng may ngày hôm đó, nàng được Duệ Vương Phi đưa đến vương phủ để chơi cùng Tiểu thế tử, nên đã may mắn thoát được một kiếp.Gia đình Duệ Vương Gia có giao hảo rất tốt với Thẩm Gia, sau khi biến cố xảy ra họ thương tiếc Thẩm Tịch Nguyệt không nơi nương tựa, nên đã nhận nuôi nàng dưới danh nghĩa nữ Duệ Vương Phủ, hay còn được gọi là Tử Yên Quận Chúa.Hàm ý của cái tên này mang theo ý nghĩa muốn nàng một đời bình an.Sau đó, nàng trải qua tháng ngày vô ưu vô lo, cho đến một ngày, vị Vương Gia cao cao tại thượng kia âm thầm đi vào cuộc đời nàng, khiến trái tim không thể khống chế được mà dần dần rung động.…
Tác giả : Ốc Xào Sả ỚtThể loại : Fanfic, học đường, oneshot, ngược, SE."Không yêu em vậy tại sao lại đối xử tốt với em như vậy, anh đang thương hại em sao"( ╹▽╹ ) Chú ý :1 . Truyện viết theo trí tưởng tượng của tác giả vui lòng không đem ra so sánh với đời thực và những trường hợp tương tự.2 . Truyện được tác giả đăng duy nhất trên Wattpad, vui lòng không reup, không chuyển ver.…
Chào mọi người!Hằng ngày được tiếp nhận các câu hỏi từ các bạn bè và người quen như:" Mày dùng cái gì thế?" Hay là " mày uống cái gì mà đã đẹp vậy?!" Hoặc " Mày ăn cay dữ thế mà da không có mụn hả?" về việc làm sao để da được đẹp. Ăn đồ cay hay mỳ tôm không bị mụn! Thì hôm nay hocteo sẵn sàng chia sẽ bí mật của mình đây😁😁😁😁…
một vài câu chuyện nhỏ…
Ngày đầu nhận lớp 10, giữa hàng chục gương mặt xa lạ, người khiến tôi chú ý nhất lại là cậu ấy. Nhưng ấn tượng đầu tiên của tôi không hề tốt. Cậu nói chuyện khá nhiều, luôn cười đùa với mọi người và trông có vẻ là kiểu người quá năng động. Tôi đã nghĩ rằng mình và cậu chắc chắn sẽ không hợp nhau.Trong những tuần đầu tiên, chúng tôi gần như không nói chuyện nhiều. Thỉnh thoảng tôi còn cảm thấy hơi khó chịu vì sự xuất hiện của cậu. Thế nhưng thời gian trôi qua, những lần học nhóm, những cuộc trò chuyện ngắn trong giờ ra chơi và những lần cùng nhau giải quyết các bài tập khó đã khiến tôi dần nhìn thấy một con người khác.Cậu không hề như những gì tôi tưởng tượng. Đằng sau vẻ ngoài vô tư ấy là một người rất tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè mà không cần được nhờ vả. Mỗi khi tôi gặp khó khăn, cậu đều là người đầu tiên hỏi han và tìm cách giúp đỡ. Dần dần, những định kiến ban đầu trong tôi biến mất.Tôi bắt đầu mong chờ những cuộc trò chuyện với cậu hơn. Từ hai người xa lạ, chúng tôi trở thành bạn bè, rồi trở thành những người có thể kể cho nhau nghe đủ mọi chuyện trên đời. Điều khiến tôi bất ngờ nhất là cảm giác thân thuộc ấy đến một cách tự nhiên, không hề gượng ép.Nhìn lại, tôi nhận ra rằng đôi khi ấn tượng đầu tiên không phải lúc nào cũng đúng. Người mà tôi từng nghĩ sẽ không thể thân thiết lại trở thành người bạn nam thân nhất của tôi trong những năm cấp 3. Và có lẽ, đó cũng là một trong những điều đẹp đẽ nhất mà tuổi học trò mang lại.…