Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác phẩm đầu tay mong mn ủng hộ ạ😘😘😘Văn án: "cho em hai lựa chọn, một là làm người phụ nữ của tôi hai là làm vợ tôi""Có lựa chọn thứ ba không""Có""Là gì""Làm mẹ của con tôi, thế nào, tôi thấy đây là lựa chọn ok nhất đấy""....." cạn cmn lời…
Nữ chính Thiên Di từ nhỏ đã biết gia đình mình có điều gì đó khá là đặc biệt .Nơi nàng sống non xanh nước biếc,mây núi chập chùng ,chỉ có gia đình bốn người của nàng sinh sống ,tuyệt nhiên không còn ai khác .Nàng cùng từng hỏi anh trai và cha mẹ nhưng họ chỉ trả lời lấp lửng rằng gia đình có chút đặc thù rồi như có điều khó nói cô lập nàng ,cả ba người họ đều cười cười bao che cho nhau mà né trả lời câu hỏi của cô ,qua vài lần vậy thì nàng cũng bỏ qua luôn:" chuyện nào khó quá thì sau tính vậy" rồi từ từ quên bén đi mất.Ngươi hỏi vì sao nàng nghĩ gia đình mình lạ trong khi từ nhỏ đã sống ở đây á? Nếu là ko có gì bất ngờ thì đây quả là điểm bất ổn nhưng gia đình nàng có một không gian lưu trữ có đủ các loại sách trên trời dưới đất như : cách nuôi dưỡng heo sau sinh,bay mươi hai chiêu thần thông,công pháp tuyệt thế vô song,thiên kiêm kiếm quyết,năm món phải thử khi đến phượng hoàng trấn,cách nuôi dạy con tuổi dậy thì ,...Nhà nàng cũng có có phòng khác như phòng binh khí,phòng"vàng"chính xác căn phòng chứ khá nhiều pháp bảo,đồ đạc và mấy món linh tinh,...Nàng từ nhỏ đã lớn lên trong đống sách vở nhưng quả thật là đọc không xuể ,nàng từng nghĩ rằng chắc mình có thêm ngàn năm nữa cũng đọc chẳng hết nổi đống sách này .Nhưng cũng phần nào nhờ mấy cuốn sách này mà nàng mới đi ra ngoài xem thử được thế giới chỉ được viết trong sách.Nói ra cũng lạ ,hôm đó như mấy ngày bình thường ,nàng đang đọc được quyển sách máu chó đầy đầu ,tuy nói sách máu chó nhưng nàng vẫn xem vì...cuốn vãi ,nàng chỉ biết thử…
"hãy nhắm chặt đôi mắt của bạn khi còn muốn thấy ngày mai."Một lời đồn lan truyền từ khi tôi vừa chuyển đến ngôi trường này, có lẽ tất cả quá đỗi bí ẩn nên nó càng khiến tôi trở nên ngờ ngợ hơn bao giờ, lời đồn hay chỉ là những trò trêu đùa của một khối người nào đó để nó càng trở nên thật hơn? Tất cả chỉ là phỏng đoán của tôi, để khi tôi chứng kiến những thứ kinh tởm trải qua từng giây từng phút mà phải gật đầu cho rằng những nguyên tắc ở đây là cách để sinh tồn.Hãy nhắc lại những nguyên tắc cấm tuyệt đối không được tái phạm dù chỉ một lần, chẳng ai biết được bạn sẽ phải hứng chịu những gì.…
Kể về chuyến đi dã ngoại của lớp 8a9 , sẽ là muốn chuyến dã ngoại thật tuyệt nếu không có sự xuất hiện của những con quỷ ám . Bọn trẻ sẽ làm như thế nào khi phải đối đầu với những thứ kinh dị đó khi chỉ mới 13 tuổi? Xung quanh những thứ đáng sợ ấy cũng là sự đoàn kết của bọn trẻ khi rơi vào tình huống khó sử .vậy tại sao lũ trẻ lại có thể đánh bại những con quỷ bị phong ấn hàng ngàn năm ?…
Ngụy Linh lạnh mặt nhìn túi tiền của mình cảm thán cuối tháng quả nhiên vẫn phải nhịn đóiSau đó cô nàng trơ mắt nhìn đám 'người' làn da xanh như tàu lá chuối đôi mắt đầy tơ máu da thịt như lở loét toàn thân toát lên hai từ 'kinh dị' kia mà bất chợt cảm thấy... có chút thiện cảmKhông! 'Tam quan' không được lệch lạc! Đây là xác sống a!…
Y/n là cô nữ sinh trung học hiền lành , chăm ngoan được thầy cô yêu mến và đương nhiên cô cũng là một hot girl nổi tiếng trong trường. Còn về anh chàng thì...vô truyện sẽ biết nha kể quá mất hay.(._.)…
LÊ THÙY CHÂU LÀ 1 TIỂU THƯ NHÀ QUÝ SỜ TỘC NHƯNG DO BỊ ÉP LẤY CHỒNG NÊN CÔ PHẢI TRỐN NHÀ ĐỂ GIẢ NAM VÀO TRƯỜNG TOÀN NAM SINH ĐỂ THỰC HIỆN ƯỚC MƠ CỦA CÔ VÀ NHƯNG TRÂN TIÊU ĐỀ CỦA TRUYỆN Á…
Văn Án- Thương Vẫn ChảyBối cảnh: Miền quê Bắc Giang cũ, ven sông Thương, sau này thuộc Bắc Ninh.Ở miền quê nghèo bên dòng sông Thương, nơi những buổi chiều nắng đổ vàng trên bờ tre và tiếng gà gáy lẫn trong tiếng chày giã cua, có một cô bé ra đời trong một buổi sáng mờ sương-vừa đến với thế gian, đã phải đối mặt với sự mất mát đầu đời.Nguyễn Trần Bảo Châu, cô bé nhỏ xíu, chưa kịp mở mắt đã mất mẹ.Mẹ cô, Trần Thị Thu Hà, qua đời ngay trên giường sinh vì sinh khó.Bố cô-Nguyễn Hữu Trí, một người đàn ông hiền lành nhưng yếu đuối-đã không chịu nổi những ngày dài u ám sau cái chết của vợ. Một sáng mưa rả rích, ông rời khỏi làng, để lại con gái cho ông bà nội, Nguyễn Hữu Cường và Lê Thị Oanh, chăm nuôi.Bảo Châu lớn lên trong sự chở che ấm áp của ông bà, nhưng ký ức về bố chỉ là khoảng trống im lìm.Và rồi, khi cô vừa đủ hiểu chuyện để biết mình thiếu điều gì nhất thì ông bà... cũng sẽ lần lượt rời xa.Những mất mát nối nhau như những con nước của sông Thương-không ồn ào, nhưng lặng lẽ cuốn trôi tuổi thơ của một đứa trẻ.Đến khi cuộc đời cô ngả tối nhất, người đàn ông đã bỏ cô năm nào trở về, mang theo sự day dứt của cả một đời lầm lỗi.Từ những xung đột, xa cách, lạnh lùng, hai cha con bắt đầu hành trình chữa lành-bằng những buổi học lại từ số 0, bằng sự kiên trì, và bằng tình thân bị vùi lấp quá lâu.Rồi một ngày, cô gái ấy đứng ở cổng trường đại học, rưng rưng nhìn về đoạn đời mình đã đi qua.Và cuối cùng, cô gọi ông-người bố từng biến mất…