Lớp học ma sói và trường học yandere.
vì mik ko coi trường học yandere của anh jaki nhiều nên mik ko biết rõ tính cách nhân vật.TvT cho nên mik viết đại nha.…
vì mik ko coi trường học yandere của anh jaki nhiều nên mik ko biết rõ tính cách nhân vật.TvT cho nên mik viết đại nha.…
Thanh mai trúc mã, thanh xuân học đường, chữa lành nhẹ nhàng, cùng nhau tiến lên cố gắng…
Viết chơi chơi theo dòng cảm xúc…
Người ta nói mỗi người ta gặp trong cụôc đời đều là do nhân duyên xếp đặt từ trước. Có người ở bên để giúp ta cái này cái kia, để làm động lực cho ta cố gắng. Cũng có người bước qua đời ta để cho ta bài học về cụôc sống, để ta hiểu hơn về cuộc đời... Có những người dù ở cạnh ta từ thuở bé cho đến khi trưởng thành cũng chỉ nói chuyện vài ba câu. Lại chỉ gặp đôi lần đã thân thiết. Có người vừa gặp ta đã không thích. Lại có người khiến ta yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên...…
Tên Hán Việt: Đương bệnh nhược trúc mã phân hóa thành tối cường A.(Tạm dịch: Khi trúc mã yếu ớt phân hóa thành A trội.)Tác giả: Trì Tiểu Gia.Biên tập: LS.Thể loại: Nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, HE, tình cảm, ngọt sủng, ABO, vườn trường, thanh mai trúc mã, 1v1.Tình trạng bản gốc: Đã hoàn thành & 56 chương chính văn và 2 chương ngoại truyện.Tình trạng biên tập: 11/09/22 - Đang tiến hành.CP: Bên ngoài lạnh nhạt cool ngầu bên trong ghen chúa A công x Bảo vệ thái quá mặt trời nhỏ siêu tốt bụng O thụ.Chuyển ngữ chưa có sự cho phép của tác giả Trì Tiểu Gia, chỉ được đăng duy nhất ở Wattpad @lsimdie. Vui lòng không đăng lại ở nơi khác!…
trích dẫn…
tôi và cậu như hai dường thẳng song song . nhưng ai ai đã bước sang ranh giới để cho đường của tôi và cậu có 1 giao điểm đây.…
SE nha. Đừng nhìn tên truyện, tôi viết cho vui thôi:)))…
"Tình yêu của những năm tháng thiếu thời hệt như một cơn gió, không nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận; Như cái tên khắc trên mặt bàn, sợ cậu nhìn thấy, lại sợ cậu không nhìn thấy.Yêu đơn phương là tại trong thế giới của một người, đã sống hết một đời của cả hai bạn. Yêu thầm chính là nói một vài chuyện không quan trọng với cậu, lại bóng gió nói một vài chuyện có liên quan đến cậu.Trong tình cảm thầm lặng ấy, trời đất rung chuyển điên bảy đảo tám, có lẽ cũng chỉ có bản thân biết mà thôi.Cậu hỏi tớ vì sao lại thích cậu ấy ư?Đơn giản lắm, bởi vì cậu ấy là người đầu tiên bảo vệ tớ khi tớ đến thành phố này.Cho nên, tớ cũng phải bảo vệ cậu.…
Yurre một cô đáng yêu với tâm hồn khát máu vào mỗi đêm trăng cô sẽ giết một cặp mẹ con rồi ăn thịt đứa con xác người mẹ sẽ quăng vào hầm số lượng người cô ta giết nhiều đến nỗi chất đống lên thành một ngọn núi xác người . Tâm hồn kinh tởm đó và một suy nghĩ khát máu chỉ muốn nhuộm đỏ dôi tay nhỏ bé . Vì sao cô ta lại như vậy là bởi vì cô ta ganh ghét những kẻ có được hạnh phúc gia đình điều mà cô coi đó như là một điều xảo trá và cô nghĩ tất cả những kẻ có được hạnh phúc đó điều đáng chết...…
* toàn văn kết thúc, cảm tạ các độc giả nhỏ đối với Kiều Kiều ôn tồn ca hậu ái, a a cộc! Tiếp đương hiện ngôn « nàng như vậy đẹp như vậy » *【 khí phách hung tàn lưu manh lão đại vs nũng nịu bạch phú mỹ; theo mọi người nói là cao ngọt 】Nũng nịu bạch phú mỹ Thẩm Kiều, bị liếm máu trên lưỡi đao lưu manh đầu lĩnh Tạ Thanh coi trọng.Đêm nào, hắn hung dữ đem nàng ép góc tường, dao bổ dưa vỗ nàng tuyết nộn non gương mặt nhổ ngụm vòng khói: "Hôn ta một cái, ta liền thả ngươi!"Tiểu mỹ nhân dọa đến nhánh hoa run rẩy: "Tiểu ca ca, cầu ngươi dịu dàng một chút, ngươi, ngươi đem ta dọa sợ..."Có thể nam nhân lại càng nghe nàng khóc vượt hưng phấn: Dáng dấp câu người không tính, liền khóc đều TM dễ nghe muốn mạng!Không được không được, cái này không thể thả, tuyệt không thể thả..."Không cho phép khóc, lại khóc ta liền hôn ngươi!"Thẩm Kiều vạn vạn không nghĩ tới, lúc trước cái kia mỗi ngày dữ dằn muốn hôn nàng tiểu lưu manh, lại là ngày mai thiên chi kiêu tử, kim cương nam thần, nên nói nàng không may đâu, vẫn là gặp vận may đâu?Nội dung nhãn hiệu: Đô thị tình duyên ông trời tác hợp choLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Thẩm Kiều; Tạ Thanh ┃ vai phụ: Từ Phiên Nhiên ┃ cái khác: Nguyệt Mãn Triêu Ca…
Nam nữ chính là thanh mai trúc mã từ nhỏ nhưng vì 1 lý do mà họ xa cách 5 năm và gặp lại rồi họ dần yêu nhau (Hình mình lấy của Bạch Kính Đình và Chương Nhược Nam trong Khó Dỗ Dành nha)…
Thực ra là chả có gì mình chỉ muốn ghi nhớ ngày mà mình thích những chàng trai ấy thôi, vì mình sợ bản thân sẽ quên đi ngày kỉ niệm đó ấy mà ❤…
.Kiếp trước, tôi chỉ là một cái bóng bên cạnh cậu. Còn cậu - ánh sáng duy nhất trong đời tôi.Kiếp này, tôi được trao cơ hội lần nữa.Chỉ khác là... cậu không còn nhớ tôi.Nhưng tôi vẫn nhận ra cậu. Bằng ánh mắt ấy. Bằng chiếc gấu bông năm xưa cậu từng đặt vào tay tôi, nói:"Lớn rồi cũng không được quên Gấu Xù nhé."Một câu chuyện nhẹ nhàng, ấm áp, có chút đau, có chút cười - về hai linh hồn từng lạc nhau trong những năm tháng chưa trọn.Bạn nhỏ Gấu Xù - chuyện tình đầu thai mà bạn sẽ không muốn quên.…
Hạ Vũ là thủ thư tại hiệu sách gần nơi ở. Cậu có ngoại hình xinh đẹp cùng tính cách ôn hòa, điềm đạm. Trên khuôn mặt cậu luôn là nụ cười tỏa nắng nhưng sâu trong lòng cậu là nỗi buồn của những ngày tháng không mấy tốt đẹp. Cậu luôn mơ một giấc mơ về một người xa lạ, kể từ lúc thấy giấc mơ ấy con đường tình duyên trắc trở đến lạ thường. Một hôm cậu quyết định đi xem bói thì biết được lí do. Thầy bói đã cho cậu một lá bùa, dặn tối ngủ nên để nó dưới gối. Cậu làm theo và điều kì diệu thật sự đã xảy ra. Cậu xuyên đến người giống hệt mình và gặp cậu trai tên là Vương Tử Kì. Vương Tử Kì có một ngoại hình khôi ngô chuẩn chất nam thần khiến vạn người mê. Họ đã làm quen, cùng trải qua những ngày tháng bên nhau và là ánh trăng được định mệnh sắp đặt để cứu rỗi nhau. Vậy Hạ Vũ đã xuyên vào ai? Lí do khiến đoạn đường tình cảm của cậu trắc trở là gì? Cậu và Vương Tử Kì sẽ có mối quan hệ thế nào? Để trả lời những câu hỏi đó thì xin mời các bạn độc giả cùng theo dõi câu chuyện " Tìm lại ánh trăng định mệnh".* Lưu ý: Nhân vật và nội dung trong tiểu thuyết hoàn toàn không có thật. Sẽ có một số sai sót trong phần chính tả của truyện mong các bạn độc giả thông cảm. Chúc mọi người sẽ có trải nghiệm tuyệt vời (◍•ᴗ•◍)❤…
Tôi và cậu ấy là thanh mai trúc mã với nhau cứ nghĩ chúng tôi là định mệnh với nhau Có lẽ cuộc sống trêu đùa chúng tôi nên vào năm tôi 18 tuổi cái tuổi rạo rực thanh xuân ấy chính tôi đã là người đặt dấu chấm hết cho cuộc tình này Tôi mắc bệnh hiểm nghèo nên 3 tháng sau đó tôi cũng đã đi xa Nhưng tôi có lẽ đc ưu ái được cho thêm một lần "SỐNG" nữa Tôi quyết tâm học thật giỏi theo ngành IT để có thể kiếm thật nhiều tiền Nhưng không ngờ giáo sư của tôi lại là cậu ấy…