Em Thiên Thần Và Biển Mênh Mông - Gia Bảo - VietZone.Mobi
…
Và đôi mắt nâu xám, tràn ngập sự ủ rũ đầy mệt mỏi. Và đôi mắt nâu xám... ánh sắc xanh lá lạ lùng, lóe lên một ngọn lửa ấm áp. Và đôi mắt nâu xám... biến thành đôi mắt cười. --------(A) Pinterest…
---✦ GIỚI THIỆU ✦-- ✦ ✦ ✦ --Cô là Sầm Yến Thư, sát thủ hạng nhất của thế giới ngầm - kẻ được mệnh danh là "bóng ma cầm dao trong đêm".Anh là Cố Chiêu Nghiễn, người duy nhất đủ mạnh để đứng phía sau cô - vừa là chồng, vừa là đối thủ, vừa là viên đạn kết thúc đời cô.Một viên đạn, một lần chết, một lần tái sinh.Sầm Yến Thư mở mắt ra trong một thế giới khác - nơi cô không còn là sát thủ, mà là "nữ phụ độc ác" trong cuốn tiểu thuyết ngôn tình có tên
Tên gốc: Nhĩ bất chi đạoTác Giả: Mang Quả Hãm Tống TửEditor: Tiểu Màn ThầuThể loại: Đam mỹ, hiện đại, HE, ngọt sủng, ngược luyến, thanh mai trúc mã 1v1.CP: Thiệu Hoài x Trì Diệp…
Đây là những câu chuyện tôi viết về thời thanh xuân.Chưa kịp ngoái đầu lại thì thanh xuân đã chạy đi, vì thế, hãy tự tạo ra thời khắc đẹp nhất của cuộc đời cậu.Bởi một ngày nào đó cậu sẽ nhận ra rằng khi đã bước một chân ra khỏi tuổi thanh xuân thì cậu sẽ chẳng còn lại gì ngoài ký ức...…
truyện : Rốt cuộc là yêu hay hântác giả : Ngọc Linhnhận vật là của mìnhVăn án:Truyện kể về một cô gái tên Ngọc từ An chứng kiến cảnh cha mẹ mình chết thảm , cô vì đau buồn mà sinh hận quyết tìm cho được kẻ giết cha mẹ mk mà trả thù . Những trên con đường trả thù cô lại yêu người đã giết cha mẹ mình liệu cô sẽ chọn yêu hay trả thù…
Tôi một con người không có nhan sắc không có tài năng học tập lúc nào cũng đứng bét lớp thể thao thì dở tệ. Nhưng tôi lại thích học trưởng cao cao tại thượng vừa đẹp trai vừa học giỏi. Đến bao giờ học trưởng mới nhìn đến một con người nhỏ bé như tôi đây…
Tác phẩm cũng không biết phải đầu tay viết hay không, căn bản mà nói thì là mình tự viết tự vã chỉ muốn thỏa mãn cơn thèm khát của mình. Câu từ nghe chưa được hoa mĩ. Nói chung chỉ là sự vã của tác giả TvTThể loại: cổ đại, sủng, trọng sinh, HE.…
Màn sương sớm phủ kín những triền núi như tấm khăn lụa bạc quấn quanh bản làng heo hút. Tiếng gà rừng gáy vang từ xa vọng lại, hòa lẫn với tiếng lá xào xạc trong gió. Trên con đường đất lổn nhổn đá vụn, một bóng người lững thững bước đi - dáng vẻ gầy guộc, xiêu vẹo như một cành khô trước cơn gió núi. Giang Sinh đứng lặng trước căn nhà gỗ đơn sơ, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía xa, nơi Pà Dung đang cười rạng rỡ bên người đàn ông khác. Cô như một cánh bướm sặc sỡ giữa núi rừng, chưa từng thuộc về anh. Lòng anh quặn thắt, nhưng chẳng còn nước mắt để rơi. Những vết thương trên người anh-vết xước từ gai rừng, vết bầm từ những cú đánh lén-tất cả giờ đây chẳng còn đau bằng cảm giác bị lãng quên. Gió lạnh lùa qua, mang theo mùi đất ẩm và mùi khói bếp, nhưng Giang Sinh không còn cảm thấy gì nữa. Anh nhìn con đường mòn dẫn xuống xuôi - con đường mà anh từng chối bỏ vì một tình yêu mê muội. Lặng lẽ, anh cất bước. Không còn ngoảnh lại. Sau lưng anh, tiếng cười đùa của Pà Dung vẫn vang vọng, nhưng trong đó, có còn ai gọi tên anh đâu?…