Một chút đáng yêu
thanh xuân của tớ gói gọn bằng tình yêu của đôi ta.#nọn…
thanh xuân của tớ gói gọn bằng tình yêu của đôi ta.#nọn…
Tác giả:YeonRiCâu chuyện này là do mik tự sáng tác và nghĩ ra.Mọi trường hợp sao chép mình ko cho phép.Đừng tỏ ra bản thân là người thiếu đạo đức.-Nội dung:*chuyện girl love*…
"Thoáng chốc,một mùi hương êm ả,dịu nhẹ tràn ngập mũi của Miên khiến nó nới lỏng cảnh giác hơn một chút.Thôi,nhìn kĩ cậu ta đúng thật là rất đẹp trai,làm sao là thằng cu Minh béo béo tròn tròn chứ?"…
" Tôi nghĩ mình không kì lạ khi thích đâm đầu vào mấy thằng trapboy ngầm đâu. Nghĩ mà xem, mấy thằng đẹp trai mà đầu có não, tim có tình ấy, cô nào chả mê. Kiểu lịch sự ngoài đường, trên giường hóa thú..." Tiết trời mùa đông lạnh giá, thế mà tay tôi đang được bao bọc bởi lớp lông áo dày của bạn cùng bàn. Bỗng nhiên một cái lạnh đột ngột truyền từ những đầu ngón tay lên trung tâm đầu não. Khánh... tay nó đang chạm vào tay tôi. Bàn tay to lớn của nó nắm lấy một ngón tay tôi, nhẹ nhàng mà tê dại. Là do tôi nghiện nó quá nên mới có cái cảm giác bất thường đó hay là nó có ý đồ với tôi? Sao mà thế được, em bé Đinh Khánh của tôi ngoan lắm. Sau này tôi sẽ bị chính câu đó vả mặt. Tôi nghiêng người về phía nó, nhỏ tiếng hỏi: " mày lạnh à? Tao trả áo rồi mặc vào nhé?" " Không cần" Khánh một tay viết bài, một tay đang mân mê ngón tay tôi" tay tao lạnh thôi, mặc áo vào nóng lắm""ồ" tôi kêu lên tỏ vẻ đã hiểu. Tôi với Khánh, hai đứa mỗi đứa một tay cho vào bên trong cái áo, thỉnh thoảng tôi có đưa mắt để xem giáo viên có đi tới chỗ tôi hay không. Hmm... sao tôi lại lo lắng thế nhỉ? Khánh với tôi chả có quan hệ gì cả! Chỉ là tôi thích cậu ta, còn cậu ta thì không. Thế thì lí do gì tôi phải sợ việc bị giáo viên và mấy đứa bạn trong lớp bắt được cơ chứ! Nghĩ rồi tôi bỏ tay ra khỏi áo Khánh đặt lên bàn..."…
[Đồng nhân Harry Potter] Bệnh nhânDraco Malfoy x Oc nữ lớn tuổi hơn Lần đầu gặp, nàng gọi Snape là "bá tước ma cà rồng". Lần cuối cùng có thể nhìn mặt nhau, nàng gọi Snape là "người hùng vĩ đại nhất của con"... ---Truyện đăng nhằm mục đích "lưu trữ". Sai lệch nguyên tác!! Nhân vật bị Occ!! Sáng tác: tháng 4/2025…
Chẳng biết thế gian đã bao kẻ mong mình được lưu truyền và ca tụng? Họ đã cố gắng bao nhiêu? Họ đã cố gắng bao lâu?Hai con người, đồng môn, tri kỷ, chẳng hơn thua với ai, chẳng tính toán với đời, cứ nhàn nhã mong muốn được sống một cuộc đời bình yên. Ấy vậy, chẳng biết duyên cớ gì, chuyện của họ, lại được dân gian lưu truyền.Giai thoại tựa cổ tích, đẹp đẽ như giấc mơ.Là khúc ca một đời trước đại ngàn giang sơn hùng vĩ.…
Mấy năm lang bạt, CK nhặt được một nhóc mèo trắng. Ban đầu vốn dĩ là mèo nhà người ta, CK vốn chỉ là trêu ké. Chả hiểu thế sự xoay vần làm sao, mà giờ này nhóc tì bị quẳng ra khỏi cửa. Hỏi: CK làm gì trong tình huống này?Đáp: Tóm lấy nhóc thảy về trại thú bông Khai Phong chứ còn gì nữa. Sảng văn. Huấn mẫu giáo thương hiệu CK. 100% hư cấu. Mọi trùng hợp đều là ngẫu nhiên. Lịch đăng cũng là lịch thương hiệu CK nốt! Ờm, chúng ta đều đã quen thân! 🤣Và vì chúng ta quen thân, CK cũng không xạo nữa. Nhiệm vụ chủ yếu của nhóc Mèo trắng này chỉ là để tạo cơ hội cho cô dì chú bác của nó có dịp tề tựu mà nhéo tai, ấy nhầm, mà ôn cố tri tân thôi. Thế, nhé!…
Tên cũ: Đoá dành dành của riêng anh Tên mới: Dành dành chớm hạNgày bắt đầu lên ý tưởng và viết: 8/7/2023Ngày kết thúc: 18/1/2024Ngày chớm hạ định mệnh đưa hai trái tim hòa chung một nhịp, tràn ngập những hồi ức vương mùi hoa dành dành tinh khôi. Khánh Hạ và cậu em khóa dưới Việt Anh đến bên nhau bằng những sự ngây ngô nhất của tuổi trẻ, cùng nhau bước qua đoạn đường thanh xuân rực rỡ nhất giữa những năm tháng cấp ba.Để rồi mùa hạ ấy kết thúc, chỉ để lại hương hoa vương vấn trong hồi ức...Bìa: vẽ and edit by Linh Rina…
Hoàng Minh chuyển về một vùng quê nhỏ vào năm mười bảy tuổi.Cậu nghĩ nơi này chỉ có những con đường đất, những cánh đồng lộng gió và những ánh nhìn tò mò dành cho một đứa từ thành phố đến.Cho đến khi cậu ngồi cạnh Cẩm Xuân Minh.…
Thể loại: BL, Ôn nhu Công X Ngốc manh Thụ, Vườn trường, có chút ngọt, có chút ngược ,1x1.End: HESố chương: 66 chương ~Văn án~ 》Ngu ngốc nhất chính là yêu một người hơn tất cả nhưng một câu yêu thương đơn giản cũng không thể nói ra《》- Cậu có đi tìm tôi không... nếu tôi biến mất? - Tôi sẽ đi tim cậu, dành cả cuộc đời này để tìm cậu, dù có lật cả thế giới này lên cũng tìm cho được cậu. - Vậy cậu sẽ không quên tôi chứ? - Trừ khi, tôi mất hết kí ức, quên đi toàn bộ nhân loại này, còn lại tôi sẽ nhớ cậu dành cả đời để nhớ cậu! - Hứa nhé! 《》Khi anh còn tồn tại, trái tim này còn đập.Anh sẽ thay cả thế giới này, mang toàn bộ tình yêu thương nhân loại dành hết để yêu em... Nhỡ, nếu một ngày nào đó, thể xác này biến mất, đi đến nới không có em_ không có cả thế giới...Em đừng buồn nhé!Khi đó thế giới này phải trả nợ anh tất cả: Quan tâm, bảo bọc em.....》Thế giới thay tôi quan tâm em《" Author: cbs796104…
"Tôi muốn buộc gió lạiCho hương đừng bay đi".- Xuân Diệu.Em cảm ơn chị Hằng đã tặng cho em một cái bìa thật xinh xắn.…
Thiên trông không giống là tin tôi cho lắm, nó vẫn giữ khoảng cách mãi đến một lúc sau mới từ từ sáp qua để lắng nghe câu trả lời mà nó mong đợi."Crush tao là con trai.""Ừ."Nó đáp tỉnh bơ. Lần này tới phiên tôi giật mình. Thằng Thiên sao mà nó phản ứng nhẹ nhàng thế này, tôi còn tưởng nó sẽ làm ầm lên rồi hỏi tôi đủ điều này nọ, giống nó hàng ngày và nãy giờ nhưng nó chỉ nhìn tôi chầm chầm, môi mím lại. "Ừ?"Tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì Thiên nó đã sáp mặt lại gần, hai tay ôm lấy má tôi. Thiên chu môi hôn tôi cái chụt.…
Có những tình cảm bắt đầu bằng sự ngưỡng mộ chân thành, lớn lên trong những khoảng cách mơ hồ, và kết thúc bằng một sự thật bàng hoàng.Hai năm, 730 ngày trôi qua với đầy đủ những cảm xúc, sự ngập ngừng ngọt ngào của tuổi học trò, những buổi chiều ở lại sau giờ tan học, những chăm sóc ân cần tưởng chừng chỉ dành riêng cho một người. Nhưng đằng sau sự ấm áp đó là một mối quan hệ không bao giờ được đặt tên, hay chỉ là một sự ngộ nhận kéo dài từ một phía. Khi chiếc rèm che đậy sự thật được vén lên, câu trả lời nhận lại không phải là một cái gật đầu cho tình yêu, mà là vị trí của một "kẻ mập mờ" bên cạnh một cuộc đời đã có chủ.…
Tên truyện: Con anh, con em, con của chúng taTác giả: Phúc PhễuThể loại: Hiện đại, hài hước, gia đình, thanh xuân vườn trường, ngọt ngào, nữ cường, nữ truy, HECP chính: Thiếu nữ bạo lực thích ra vẻ "ba tốt": Vẻ ngoài tốt, gia cảnh tốt, thành tích "tốt" X Thiếu niên thành thiện chăm học nghèo nghị lựcSố chương: 55 chương (+ 5 ngoại truyện)Giới thiệu:Đây là một câu chuyện về một gia đình đặc biệt. Xin nhắc lại, nội dung chính của câu chuyện chủ yếu xoay quanh những vấn đề trong gia đình, về tình yêu, tình cha mẹ, tình chị em, tình bạn bè. Ngoài việc mang lại tiếng cười cho mọi người, tôi muốn nhắn nhủ với mọi người rằng. Trong hoàn cảnh gia đình bất hạnh nhất, chúng ta vẫn có thể tìm được niềm vui nhỏ bé nhất, quan trọng hơn hết là chúng ta phải có một trái tim kiên cường.Cuối cùng, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!…
Đường đời đưa đẩy đầy đớn đau, cậu và cô đụng độ nhau, một tình huống rất bình thường. Thế ai mà ngờ được rằng cậu và cô cùng trường và cùng lớp nữa chứ. Một cô gái ngốc nghếch đáng yêu, ngây thơ như vậy lại khiến trái tim tưởng chừng như đã hóa băng của cậu ấm áp trở lại, khiến cậu cảm nhận được thế nào là tình yêu. Nhưng liệu rằng, có phải mối tình nào cũng hạnh phúc, liệu rằng yêu nhau thì sẽ bên nhau mãi mãi......" Anh chẳng yêu cái thế giới này đâu, anh chỉ yêu mình em mà thôi!"…
Tác giả: Nguyễn Thị Minh Nguyệt (Tiểu Pu)Truyện: Ngược nắng để quên đi người mà tôi thương nhớ!Cậu ấy là người mang nắng tới!Tôi Trần Nhược Hi, nói thế nào nhỉ, Tôi là người không mấy hòa đồng với mọi người xung quanh hoặc nói đúng hơn từ nhỏ tôi mắc chứng trầm cảm. Về phần tính cách là vậy còn ngoại hình thì cũng gọi là chấp nhận được, dáng người tôi thấp như một cây nấm di động, được nhất chính là khuôn mặt chăng? Tôi cũng không biết nữa. Tôi có đôi mắt to giống mẹ có lẽ là cái tôi tự hào nhất về bản thân mình nhưng nó luôn được giấu dưới lớp kính dày cộp của tôi, đã có người nói với tôi mắt tôi rất đẹp nhưng người ấy đã không còn ở đây không còn ở thế giới nay nữa và tôi cũng nhớ người ấy - người mang ánh nắng cho cuộc đời tôi, người đưa tôi ra khỏi thế giới tối tăm ấy, người đưa tôi ra khỏi chứng bệnh trầm cảmCậu ấy là người thế nào nhỉ?Cậu tài hoa, có gia thế, có nhan sắc, có chí thông minh vượt bậc. Cậu cầm kì thi họa. Thế giới của cậu quá hào hoa, sáng chói, khiến một người bình thường như tôi cảm thấy chói lòa. Cậu như một đóa hoa hướng dương hướng về phía ánh nắng, về phía hào quang kia,...Cậu ba tuổi thông thạo mười ba thứ tiếng, bốn tuổi đoạt giải piano quốc gia, năm tuổi học nhảy lên lớp tới ba lớp, mười năm tuổi đã nắm giữ hơn 15% cổ phần tập đoàn của cha mình. Có phải quá xuất sắc với một người trẻ tuổi như thế không. Bởi thế nên cậu luôn được bọn con gái vây quanh. Bọn con trai thì luôn nhìn với con mắt ngưỡng mộ.Nhưng cuộc đời của mộ…
Năm 2019, tôi thích một người, cậu ấy nhỏ hơn tôi hai tuổi, học Công nghệ thông tin đại học Bách Khoa Hà Nội. Buổi tối hôm đó, tôi uống say, mở chặn tin nhắn cho Lam Phong, câu đầu tiên cậu ta nhắn cho tôi: "Chị yêu ơi, sao hôm qua chị khóc thế? Sao hôm qua đòi uống bia? Sao hôm qua chặn tin nhắn của em?" "Chuyện của tao liên quan gì đến mày?""Em thích vậy đấy, em thích quan tâm chị đấy, em thích chị đấy." Tôi không tin lời Lam Phong nói, cậu ta chỉ muốn theo đuổi Gia Nghi nên mới nói chuyện với tôi mà thôi. Ba phút sau, tôi gọi điện chửi cho cậu ta một trận còn nói thích người khác nữa.…
Có những người bước vào cuộc đời nhau... không phải để rời đi.Duyên từng nghĩ, bản thân mình không xứng đáng được yêu.Giữa những tổn thương, hiểu lầm và áp lực, cô dần đánh mất chính mình... cho đến khi gặp Duy.Anh không hoàn hảo.Anh cũng không biết cách yêu ngay từ đầu.Nhưng anh là người duy nhất-ở lại khi cô yếu đuối nhất,nắm tay cô khi cô muốn buông bỏ tất cả.Từ những tháng ngày đau khổ...đến khoảnh khắc hạnh phúc.Từ những lần rơi nước mắt...đến một mái nhà tràn ngập tiếng cười.Câu chuyện không chỉ là tình yêu.Mà là hành trình trưởng thành.Là học cách tha thứ.Là học cách yêu-và được yêu.Và sau tất cả...Điều họ có đượckhông phải là một tình yêu hoàn hảo-mà là một gia đình.…
Tình tay ba thôi…
Lần đầu mình sử dụng Wattpad để đăng truyện. Nếu có sai sót gì mong mọi người bỏ qua nhé.Nữ: Bạch Dương, Kim Ngưu, Cự Giải, Sư Tử, Ma Kết, Song Ngư.Nam: Song Tử, Xử Nữ, Thiên Bình, Thiên Yết, Nhân Mã, Bảo Bình.===Học viện Z - Nơi tập hợp của những người sở hữu siêu năng lực. Từ giáo viên tới học sinh, từ lao công đến bảo vệ...ai cũng có cho riêng mình một khả năng phi thường.12 con người sở hữu 12 sức mạnh khác nhau."Năng lực của tôi giúp tôi che giấu sự hiện diện của mình""Năng lực của tôi đã cứu sống rất nhiều người""Tôi có thể nhìn thấu tâm can người khác với năng lực của mình""Năng lực của tôi thiêu rụi mọi thứ cản đường""Năng lực của tôi khiến tôi chẳng khác nào một con quái vật"Với sức mạnh trời phú, với khả năng phi thường, liệu họ sẽ phải đối mặt với những rắc rối gì? Họ sẽ chọn cách nào để sử dụng năng lực của mình? Cứu giúp mọi người, hay hủy diệt tất cả?…