Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Phải đến khi trưởng thành, tôi mới biết cuộc sống ngoài kia khắc nghiệt đến nhường nào. Tôi nhớ tôi của ngày xưa, nhớ các cậu với dáng vẻ ngốc nghếch, những nụ cười tươi không có muộn phiền..."Một câu chuyện về sự trưởng thành của những đứa trẻ có hoàn cảnh không được trọn vẹn.Viết bởi Dori.…
Bìa truyện là của tui nên mong ko lấy nhanói chung đây chỉ là nhật ký cuối cấp vài tháng trc khi thi đại học thôighi lại để có kỷ niệmmong mn đọc hoan hỉ nha…
Theo tính toán của một nhà triết học thời Bắc Tống: "Toàn bộ sự việc trên thế giới sẽ lại xuất hiện vào 129600 vạn năm sau. Vậy có nghĩa là sau hơn 12 vạn năm sau, chúng ta sẽ gặp lại nhau vào cùng một nơi, cùng một thời điểm một lần nữa. Ngụ ý rằng nếu kiếp này không có duyên, hy vọng kiếp sau chúng ta sẽ đến bên nhau."Đây cũng là biệt danh cũ mà tớ đặt cho crush luôn, thấy khá ấn tượng nên đặt luôn tên truyện=))))*Câu chuyện này là 100% có thật ở ngoài đời nhe, trước mắt là chưa thấy cái kết rồi đó.…
Nhật Huy và Gia Linh là hai người bạn cùng lớp.Khi xếp chỗ đầu năm học mới ngồi cạnh nhau,bánh răng nhân duyên của cả hai bắt đầu thay đổi.Đây là một câu chuyện tình yêu thanh xuân ngọt ngào,mang đầy sức sống của tuổi trẻ.…
Tác giả: Tích HòaThể loại: hiện đại, sủng, học đườngĐộ dài: 55 chươngRaw: Yên YênChuyển ngữ: Minh MinhBiên tập: IrisNguồn chuyển ngữ: thuvienngontinh.comGiới thiệuChưa bao giờ trúng vé xổ số một lần, thời gian dừng trước cột đen xanh đen đỏ luôn là quãng thời gian trôi lâu nhất, đầu cắm USB không thể cắm một lần cho chính xác, Nghiêm Thanh tự nhận bản thân mình là người kém may nhất thế gian.Nhưng từ sau khi quen biết Cố Thanh Châu, câu nói này đã trở nên flag, cô cảm thấy chuyện đó thật kì diệu, anh giống như vận may của cô vậy.Khi cô chìm dưới đáy vực sâu vạn kiếp, anh đã cứu cô về vạch xuất phát lại từ đầu.Nếu em không yêu anhNghiêm Thanh chỉ là một phát thanh viên nhỏ bé không tiền tài không gia thế không chống lưng của đài phát thanh thành phố, cấp trên muốn hủy bỏ chương trình của cô, tập đoàn Cố thị lập tức bỏ vốn đầu tư độc quyền. Sau đó ma xui quỷ khiến thế nào Nghiêm Thanh từ một phát thanh viên nhỏ trở thành biên tập viên, tập đoàn Cố thị trực tiếp tài trợ cho đài phát thanh thành phố một tòa nhà.Em gái Cố: Anh tôi thích nhất là bao che.Sếp Cố nhỏ: Một tòa nhà tính là gì, đến cả mặt trăng anh tôi cũng có thể hái cho chị ấy.Thầy Cố: Tôi thừa nhận mình là một fan bự của Nghiêm Thanh.Khi cô chìm dưới đáy vực sâu vạn kiếp, anh đã cứu cô về vạch xuất phát lại từ đầu.Cặp đôi: Chị gái độc miệng tri tâm và giảng viên khoa văn học.…
Đến trường là một niềm vui, nhưng chẳng vui khi phải học bài cả, nhưng tụi nó, 12 chòm sao sẽ đoàn kết và biến điều đáng sợ ấy trở thành niềm vui, qua 3 năm học cấp ba, cả đám sẽ được trải nghiệm : quậy phá, học bài, bị phạt, bị ông thầy Xà Phu la và yêu thương một người...…
10. Trên cuộc đời này, mấy thanh niên đầu gấu cấp III Thanh Lịch sợ nhất là ai?Bố mẹ?Không!Thầy cô?Không!Thầy giám thị?Nhầm to!!Vậy là ai?Xin nói luôn, ác mộng của đời họ, TRỊNH GIA ÁI LẠP, và cái băng nhóm điên rồ chết tiệt của cô ta!!!Cô bé cao 1m55, vẻ ngoài siêu xinh xắn, thông minh ở mức độ cao nhưng chẳng bao giờ chịu học hành tử tế. Chỉ cần nụ cười xuất hiện trên môi cô, họ sẽ kháo nhau: "Chạy, chạy mau!! Cô ta lại sắp đánh người kìa!!!"Tay lúc nào cũng lăm le cái gậy dài, sau lưng có 2 đàn em (chính xác là 2 tên con trai đồng bọn khốn nạn), không buổi nào là không phá phách. Trong trường, ngoài trường, chỉ cần nói đến Trịnh Gia Ái Lạp, ai từng đáng nhau với cô ta lập tức sẽ hét: "Đừng nhắc đến con quái vật đó trước mặt tao!!!!! Tao ghét nó!!!!!!!!"Nói tóm lại, tốt nhất đừng có dại mà dây vào cô ta, nếu không thì cứ xác định, giờ này năm sau mộ xanh cỏ tốt, thanh thản mà ăn chuối cả nải ngắm gà khoả thân!Thời đi học, mỗi khi nghe thầy cô giảng bài trên bục giảng, chắc hẳn đã có những người nhìn ra cửa sổ và thầm khao khát: "Ước gì, mình thật đặc biệt!" Muốn bản thân trở nên ngầu một chút, ưa nhìn một chút, xuất chúng một chút. Đặc biệc là ước mơ của rất nhiều học sinh: Không học cũng có thể đỗ!Vâng, Trịnh Gia Ái Lạp chính là thành phần cá biệt đó, cá biệt một cách đáng yêu!Beta: @_AkaSora_@kawaii_furin @kawaii_hikarii@AgustD-93(Câu truyện này trẩu một cách xa hoa và đẳng cấp)…
Bối Hi Vi- 1 cô gái đến từ làng Thiên Hồng, nơi mà cô luôn được mệnh danh là học bá kiêm nhưng khi chuyển lên thành phố cô mới lẽ ra định nghĩa của học bá là gìTống Túng- cậu bạn hàng xóm, con trai bạn mẹ, là 1 học bá với vẻ ngoái thu hút ánh nhìn, không chỉ vậy cậu cũng nổi tiếng với biệt danh lạnh lùng và không hứng thú với con gái.Khi gặp em, anh mới lẽ ra cuộc sống của anh không nhàm chán như tưởng tượngKhẽ ôm em, sưởi ấm trái tim ấm ápBối Hi Vi à- Đôi mắt em thật đẹp nên anh chỉ muốn nhìn em lâu hơn…
" Tôi nghĩ mình không kì lạ khi thích đâm đầu vào mấy thằng trapboy ngầm đâu. Nghĩ mà xem, mấy thằng đẹp trai mà đầu có não, tim có tình ấy, cô nào chả mê. Kiểu lịch sự ngoài đường, trên giường hóa thú..." " Tiết trời mùa đông lạnh giá, thế mà tay tôi đang được bao bọc bởi lớp lông áo dày của bạn cùng bàn. Bỗng nhiên một cái lạnh đột ngột truyền từ những đầu ngón tay lên trung tâm đầu não. Khánh... tay nó đang chạm vào tay tôi. Bàn tay to lớn của nó nắm lấy một ngón tay tôi, nhẹ nhàng mà tê dại. Là do tôi nghiện nó quá nên mới có cái cảm giác bất thường đó hay là nó có ý đồ với tôi? Sao mà thế được, em bé Đinh Khánh của tôi ngoan lắm. Sau này tôi sẽ bị chính câu đó vả mặt. Tôi nghiêng người về phía nó, nhỏ tiếng hỏi: " mày lạnh à? Tao trả áo rồi mặc vào nhé?" " Không cần" Khánh một tay viết bài, một tay đang mân mê ngón tay tôi" tay tao lạnh thôi, mặc áo vào nóng lắm" "ồ" tôi kêu lên tỏ vẻ đã hiểu. Tôi với Khánh, hai đứa mỗi đứa một tay cho vào bên trong cái áo, thỉnh thoảng tôi có đưa mắt để xem giáo viên có đi tới chỗ tôi hay không. Hmm... sao tôi lại lo lắng thế nhỉ? Khánh với tôi chả có quan hệ gì cả! Chỉ là tôi thích cậu ta, còn cậu ta thì không. Thế thì lí do gì tôi phải sợ việc bị giáo viên và mấy đứa bạn trong lớp bắt được cơ chứ! Nghĩ rồi tôi bỏ tay ra khỏi áo Khánh đặt lên bàn..."…
Bảo Nam - là tên bạn cùng bạn phiền phức của tôi đó. Nhưng mà nghĩ kĩ thì, cũng đâu tới nỗi nào ha.?P/s : Đây là truyện tự sáng tác, hong phải câu chuyện thật của tác giả.…
Người ta hay nói, bình thường chẳng ai tự nhiên thầm yêu một người nào cả, chỉ có thể vì người kia quá đỗi hoàn hảo và tuyệt vời, nên mới khiến bản thân rơi vào bể tình mà không dám nói thôi.Thời niên thiếu, tớ cũng từng thầm yêu một người. Đó là cậu bạn cùng lớp, người được mệnh danh là "soái ca ngôn tình" toàn khối. Một người vô cùng hoàn hảo, một chàng trai có cuộc sống mà bao người mong ước. Hoàn cảnh sống khác biệt, tính cách đối lập, những điều đó có lẽ đã đủ để khẳng định rằng tớ và cậu sẽ chẳng bao giờ trở thành điều gì đó trong cuộc sống của nhau.Nhưng định mệnh xoay vần, không biết từ bao giờ, tớ lại trở thành người đặc biệt của cậu ấy, cùng cậu trải qua năm tháng hồn nhiên nhất trong cuộc đời mỗi người. Cả hai cùng cố gắng, vun vén vì tương lai của nhau, dành cho nhau những gì tốt đẹp, đáng quý nhất. Nhưng đâu có bình yên nào là mãi mãi, tớ và cậu lại chia xa, ngay khi tình cảm đang độ đơm hoa kết trái.Xa nhau đâu chỉ về khoảng cách địa lí, đó còn là về cả thời gian, cũng như vị thế giữa tớ và cậu. Nhưng tớ tin, dẫu phải ngược bắc xuôi nam, trải qua giông bão hay vượt qua bao cách trở thì tình yêu vẫn sẽ tìm về với những ai tin vào nó, với những người thực sự thuộc về nhau.…
"Cậu thích bình minh hay hoàng hôn hơn ?"Duy hỏi, ánh mắt đăm chiêu nhìn Hoàng An. Ánh chiều tà dần buông xuống, như thể lặng lẽ cuốn trôi mọi muộn phiền đang mắc kẹt nơi đáy mắt. Hoàng An ngồi bên cạnh cậu, hai tay mân mê chiếc móc khóa hình vỏ sò lấp lánh kia. Cô không rời mắt khỏi bầu trời, chỉ thốt lên:"Hoàng hôn."Thiên Duy "ừm" một tiếng, hai tay buông thõng ra sau lưng, ngước mắt nhìn bầu trời màu cam đang dần loang ra thành những vệt tím nhạt. Ánh chiều muộn phủ lên gương mặt cậu một lớp sáng mỏng, khiến đường nét vốn đã trầm lặng nay càng trở nên xa xăm hơn. Thật khó biết lúc này trong lòng cậu đang nghĩ gì.Hoàng An khẽ cười, lúm đồng điếu bên má phải lộ ra, nụ cười nhẹ đến mức như chỉ dành riêng cho khoảnh khắc này. "Bình minh cũng đẹp, nhưng so với một khởi đầu rực rỡ... tôi lại thích một cái kết dịu dàng và trọn vẹn hơn." Hoàng An của tuổi mười bảy từng tin rằng, chỉ cần kiên trì thêm một chút...cô rồi cũng sẽ chạm được vào cái kết mà mình mong muốn.Nhưng rồi cô nhận ra... không phải hoàng hôn nào cũng dịu dàng, và không phải cái kết đẹp nào cũng thuộc về mình.…
"Liệu mình có đủ quan trọng để được ai đó lựa chọn không?"Nguyễn Nhật Viễn và Văn Hạo Nhiên chưa từng nghĩ sẽ gặp nhau.Một người luôn cười để che giấu nỗi buồn.Một người luôn lạnh lùng để che giấu tổn thương.Giữa những năm tháng thanh xuân, họ cùng những người bạn của mình sẽ viết nên một câu chuyện về tuổi trẻ, sự trưởng thành và những cảm xúc chẳng thể gọi tên.Bởi đôi khi...Lời giải quan trọng nhất của cuộc đời lại nằm ngoài đề bài.Đây là một tác phẩm hư cấu. Mọi nhân vật và sự kiện đều được xây dựng từ trí tưởng tượng của tác giả. Mong rằng trong câu chuyện này, bạn sẽ tìm thấy một phần thanh xuân của chính mình.…
Tác giả: Leighton Lam (Lâm Bửu)Đây là câu chuyện về một thế giới nơi những điều bí ẩn, truyền thuyết và những câu chuyện truyền miệng hóa ra lại là sự thật. Trong thế giới này, những sinh vật thần thoại đã giao phó sức mạnh của mình cho con người, tạo ra một thế hệ pháp sư ẩn mình sống trong bí mật. Phép thuật không chỉ là một huyền thoại mà là một thực tế đan xen với kết cấu của cuộc sống hàng ngày.Câu chuyện kể về một cậu bé vô tình lạc vào thế giới bí ẩn này, nơi cậu dần khám phá ra cả những điều kỳ diệu và nguy hiểm ẩn chứa bên trong. Từ việc đối mặt với những sinh vật thần thoại cho đến gặp gỡ những pháp sư quyền năng và những gia đình phép thuật bí ẩn, hành trình của cậu trở thành một cuộc phiêu lưu tự khám phá và giải mã những bí mật đen tối của thế giới phép thuật.Câu chuyện này hứa hẹn một hành trình kỳ diệu nơi thực tế và tưởng tượng đan xen, nơi đức tin và hy vọng sẽ thử thách lòng dũng cảm và sự trưởng thành của cậu bé này.Nếu bạn thích tác phẩm của tôi, hãy để lại một lượt bình chọn, có thể là nhỏ nhưng đó là động lực để…
-Đây là lần đầu mình viết truyện, chưa có nhiều kinh nghiệm, có gì ko ổn mong mọi người góp ý và ủng hộ. Vui lòng không gạch đá, cà chua, trứng....v.v Cảm ơn mọi người nhiều><=)) -Chuyện chống chỉ định thanh niên nào nghiêm túc.=)) -Tóm tắt: Khi một con đờn ông tán giai.🙂…