FASTBREAK
Huy là hủ nam trong một lần ở sân bóng thì cậu bị Nam đội bóng rổ phát hiện đang xem couple boylove ..."Mình trao đổi thông tin liên lạc nhé "…
Hạ Yến Nhi luôn mặc cảm về chuyện học thức của bản thân, cô cho rằng bản thân chưa đủ xứng với Minh Dương. Những biến cố trong quá khứ đã làm một Hạ Yến Nhi tràng đầy tươi cười bỗng chốc trở thành người tự ti khó vẽ nụ cười trên khoé môi.Trần Minh Dương thì lại là người luôn đạt nhiều thành tích trong học tập, anh như là mặt trời khó chạm tới đối với cô, nhưng anh mặc kệ và bước từng chút một đến bên Yến Nhi làm mọi thứ để khiến cô không còn trốn trong bóng ma quá khứ và trao cho cô sự ấm áp khó tả.Cả hai đến bên nhau theo cách riêng và cùng nhau trải qua mọi cung bậc cảm xúc...____Lần đầu viết mong được mọi người ủng hộ ạ ><…
Vị ngọt của kẹo , vị mặn của nước biển , vị chua của chanh và vị đắng của nước mắt đều được gói gọn trong thanh xuân.…
Nếu có một ngày ta được quay lại thời kì phong kiến của nước Đại Việt xưa thì sao, liệu ta sẽ thấy được điều gì mà ta chưa từng được biết, một góc khuất nghìn năm của lịch sử, một thời đại mà ta chỉ được biết qua những trang giấy, liệu ta có phải lòng ai đó không…
Tớ không muốn sống ở một thế giới không có các cậu.CÓ YẾU TỐ SPOIL*Truyện được xây dựng trong trí tưởng tượng của mình dựa trên nguyên tác truyện "Inso's law"Tình tiết sẽ có vài ý mâu thuẫn, mong các cậu bỏ qua.…
Thuở ấy, ai chẳng từng mang vài phần ngây ngô đi qua tuổi trẻ.Ta từng gắt gỏng với cái nắng oi nồng mùa hạ, từng giận dỗi cơn mưa rào bất chợt làm ướt vạt áo chiều tan lớp. Ta cứ mong nắng mau dịu đi, mưa mau tạnh đi, mong những ngày tháng êm đềm đến mức nhạt nhẽo ấy trôi qua thật nhanh...Nào ngờ, những điều ta từng muốn đi qua thật mau, sau này lại là mảnh ký ức khắc mòn mỏi mà không sao chạm tới.Sự dại khờ năm ấy cho ta cái can đảm của những kẻ không biết sợ.Cái nắng cháy da giữ trọn tiếng cười vô tư chưa vướng bụi đời.Và cơn mưa rào năm ấy... giờ chỉ cần nghe tiếng giọt tranh rơi, cũng đủ làm tim nhói lên một nhịp hoài niệm.Có những ngày tháng khi đang đắm mình trong đó, ta ngốc nghếch chẳng nhận ra mình đang hạnh phúc.Đến khi giật mình ngoảnh lại, mới bàng hoàng chắp vá:"Thì ra, thanh xuân chưa từng rực rỡ như ta tưởng.Thanh xuân chỉ là một chiều nắng hạ,Là người bạn từng cùng ta đứng chung mái hiên,Là bước chân chạy vội dưới cơn mưa rào,Và là một chuyến tàu chỉ ghé qua đời người một lần duy nhất..."Ta có thể gục khóc, có thể đứng lại rất lâu nơi sân ga của quá khứ... nhưng bánh xe thời gian đã lăn qua, tuyệt nhiên không bao giờ quay lại nữa.…
Cũng là tóc đỏ, chỉ khác cô ấy đi vào tim anh, còn em thì không.Cũng là tóc đỏ, nhưng với em anh lại phớt lờ lạnh lùng quay đi.Cũng là tóc đỏ, chỉ khác nổi em yêu anh còn cô ta thì không. ________Này tóc đỏ em phải hiểu rằngTình yêu vốn dĩ là mỉm cười uống rượu độc. ---------------Tóc đỏ à, Trái tim anh đã trao cho ngườiEm không hiểu hay vờ không hiểu?Sau cứ để nước mắt lăn dàiSau cứ để tâm hồn thương tổn.________Truyện chỉ đăng duy nhất tại Wattpad @nhanvatquanchung -wattpad của Alayz.By Alayz8/3/2020…
Thanh xuân của chúng ta cũng như bầu trời này, trong vắt, dịu dàng, và đầy nắng…
Thể loại: Ngôn Tình,21+, 3STác giả: Nhất Khỏa La BặcEditor & Beta : Bạch sắc nữ (1,2) LTTT(còn lại)(ko do mình edit)Nguồn: cungquanghangTình trạng: Còn Tiếp...Đây là một quyển chủ yếu là thịt văn, toàn bộ chủ đề chính là ngọt sủng, ô ô ô, và dĩ nhiên là 1V1Vào thời niên thiếu bọn họ đã quen biết nhau, rồi cùng nhau nhìn đối phương lớn lên. Chứng kiến giai đoạn từ một người ấu trĩ trở nên thành thục trưởng thành, từ một cậu bé thiếu niên ngây ngô ngày ấy lại trở thành người trầm ổn có trách nhiệm để dựa vào.Không chỉ như thế, truyện Nghiêm Miểu Miểu còn tự mình chứng kiến qua giai đoạn lớn lên của chú chim nhỏ xíu trên người Lâm Xán. Lúc bấy giờ nó vẫn còn là thứ màu hồng xinh xắn đáng yêu vô hại, mãi cho đến hiện tại lại lột xác ra, biến thành vật thô tô có màu sắc hồng tím kinh dị khiến người người nổi lên lửa lòng nam nữ, mà tất cả những quá trình ấy, cô đều tự mình trải nghiệm qua...…
Giới thiệu: "Cậu cứ theo đuổi thứ tình bạn ấy một mình đi."Như cái tên bị gạch khỏi danh sách bạn bè, như một trang giấy đã vo tròn ném vào sọt rác, Sasuke đã đối xử với tình bạn của hai người như thế.Mọi người vẫn thấy họ ngồi cạnh nhau.Nhưng không ai biết rằng giữa hai người là một khoảng cách dày đặc đến nghẹt thở.Một bên cố gắng lấp đầy nó bằng tiếng cười, bằng sự ồn ào, bằng những câu đùa vô nghĩa.Còn bên kia chỉ lặng lẽ đẩy mọi thứ ra xa hơn.Mọi thứ giống như giấc mơ.Giờ đây, chỉ còn lại một người vẫn ngoái nhìn mỗi khi tiếng ghế bên trên khẽ dịch chuyển, và một người chưa từng quay lại, dù chỉ một lần.Có những lời không bao giờ được thốt ra, có những nỗi đau vẫn hiện hữu ẩn dưới những nụ cười.Và có những người dù tỏ ra ghét nhau đến mấy, vẫn luôn ngoảnh lại nhìn khi người kia vừa quay đi.…
Giấc mơ ấy lâu lâu lại xuất hiện. Vẫn là sân thượng trong ánh hoàng hôn cuối ngày, vẫn là cô ấy đứng trước mặt tôi, gần đến mức chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới. Có lúc, cô ấy nắm lấy tay tôi, có lúc tôi ôm cô ấy vào lòng, cứ như thể chúng tôi đã từng rất quen thuộc với nhau. Khoảnh khắc ấy đẹp đến mức tôi chẳng muốn tỉnh lại. Thế nhưng, dù mọi thứ trong giấc mơ đều rõ ràng đến vậy, có một điều tôi vẫn không thể nhớ nổi.Em là ai?…
we weren't strangerswe were simply born apart…
Năm mười tuổi, thế giới của An Nhiên gói gọn trong bốn bức tường trạm xá sặc mùi thuốc sát trùng.Ở nơi bên lề cái chết ấy, em có hai người bạn đồng hành. Một là Hạ An - cô bạn hàng xóm mang theo hơi thở rực rỡ của mùa hè bập bùng nắng, người duy nhất đeo vào tay em sợi chỉ đỏ nguyện cầu. Người còn lại là một bóng đen không mặt, lạnh lùng đứng ở góc phòng, kiên nhẫn đếm ngược từng ngày tàn của em.Vào đêm trăng rằm tháng Tám, khi ngọn nến trong chiếc lồng đèn giấy kiếng đỏ được thắp lên, cũng là lúc chiếc đồng hồ cát của số phận chạy về vạch số không. Lời chưa kịp nói hóa thành oán niệm, An Nhiên đã dùng một cách tàn khốc nhất để ở lại...'Tớ sẽ mãi ở đây canh giữ ngôi làng, và dõi theo cậu từ thế giới của bóng tối.'…
Đặng Quốc Đạt và Dương Tuyết Minh…
Cuộc sống quá mệt mỏi. Mọi việc cứ như đè lên vai. Trở thành gắng nặng cuộc đời. Muốn sống được là chính mình sao quá khó? Ở cái tuổi này bản thân thật nhiều chuyện! Chỉ ước được thổi bay mọi muộn phiền rồi đi đâu đó!Bìa: StyleNgày đăng: 25-9-18 đến...…
vô hít otp , h+…
Dương Mỹ Linh x Nguyễn Vũ Minh Thành--Sau đó, tôi "vô thức" nhìn sang chỗ cậu nhiều hơn. Càng nhìn, trong lòng tôi càng xuất hiện một cảm giác rất lạ. Giống như có ai đó thả một viên đá nhỏ xuống mặt nước yên tĩnh. Từng vòng sóng lan ra chậm rãi. Không mạnh đến mức khiến tôi hoảng hốt nhưng đủ để tôi nhận ra mặt nước đã không còn phẳng lặng như trước nữa.Rất lâu sau này, tôi bỗng nhận ra một điều kỳ lạ.Hình như ánh mắt của tôi đã bắt đầu tự giác tìm kiếm Thành giữa đám đông.Và điều đáng sợ nhất là... tôi không còn muốn dừng lại nữa.…
Bạn luôn thắc mắc rằng, vì sao cách đánh xóc đĩa của mình luôn thua? Tại sao có nhiều người người thắng tiền cực lớn. Hẳn là họ sở hữu phải có cách chơi xóc đĩa giỏi? Đánh xóc đĩa đánh xanh chín hay có chiến thuật gì không? Nếu như chơi xóc đĩa xanh chín online và chơi xóc đĩa ngoài đời thì cách chơi có gì khác biệt.…
Tên truyện: HP: Gương mặt lạnh lùng giải cứu thế giới Tác giả: Thang Tuế Tuế (汤岁岁)Edit: Sườn xào chua ngọt - ClineTình trạng raw: Đang tiến hànhTình trạng edit: Đang tiến hànhThể loại: Đồng nhân Harry Potter , Nữ chính xuyên không, Xuyên không, Hệ thống, Học đường, Đồng nhân, Ngôn tình.Giới thiệu tóm tắt 【HP vạn nhân mê】【Dàn harem (all-main)】【Có CP】【Không phá vỡ cặp Ron & Hermione, James & Lily】【Năng lực đặc biệt: Càng mỉa mai, châm biếm người khác thì càng mạnh】Vân Chi, một cô gái 27 tuổi, bất ngờ qua đời vì tai nạn giao thông và xuyên không vào cơ thể một đứa trẻ sơ sinh tên Alberta. Chứng kiến bố mẹ của Alberta cũng qua đời vì một vụ tai nạn, cô (với tâm hồn của một người trưởng thành) chỉ biết bất lực tự nhủ: "Ai giúp tôi thay tã trước đã, chứ ai lại đi quan tâm đến đứa bé mới đầy tháng bao giờ?"Ngay khi trở thành trẻ mồ côi, một thực thể ngoài hành tinh (tự xưng là Hệ thống) đã gắn kết với Alberta. Kể từ đó, mỗi khi Alberta nói những câu châm biếm, mỉa mai, cô sẽ tích lũy được năng lượng. Nhờ vào nguồn năng lượng kỳ lạ này, cô đã bình yên lớn lên đến năm 11 tuổi.Trước 11 tuổi, Alberta luôn là người thực tế, chỉ tin vào những gì mắt thấy tai nghe, cho đến khi con cú mèo "đáng ghét" đâm sầm vào mặt cô. Cái tên "Hogwarts" nghe thì có chút quen thuộc, nhưng cô lại chẳng nhớ ra chi tiết nào cả! Cho rằng đây là một tổ chức lừa đảo đa cấp, Alberta thẳng tay xé nát lá thư mời nhập học và nghĩ thầm: "Đa cấp mà đã bành trướng đến mức này rồi sao? Đây là nước Anh của những năm 90 cơ mà!…
*buổi chiều ôn tập tiếng anh* Sang : giả sử bây giờ mày trượt cấp 3 mày sẽ làm gìtôi : đi lầy chồng Sang: xấu như mày ai thèm lấy Tôi :... Tôi: *suy nghĩ* đm thằng chó mất nết, tao biết buồn nha…