Siêu nhân. Cậu là của tớ!
Xem đii...…
Xem đii...…
Cô Vương Mộc Nghi dễ thương , năng động , vô tư nhưng sao khi bị Dật Thành phản bội liền khép mình hơn với cuộc sống . - Dật Thành bạn trai cũ của Mộc Nghi soái ( nhưng sao bằng nam chính được ), đa tình . - Thần Dật soái ca , kun ngầu , biến thái nhưng chỉ với Mộc Nghi thôi , lạnh lùng , tổng tài bá đạo . - Vương Tiểu Linh bạn thân của Mộc Nghi nhưng chỉ hồi xưa thôi , người khiến cho Mộc Nghi phải đau khổ tranh Dật Thành với Mộc Nghi - Vương Thiên Hạ con bạn thân lắm lun cũng ở bên Mộc Nghi ... Rồi chuyện tình này sẽ về đâu hãy theo dõi chuyện nha !!!…
Lệ đang cảm thấy không giònVì sao ?VÌ BẠN CÙNG BÀN NÓ QUÁ ĐẸP TRAI CHỨ SAO??Mới vào lớp 10 đã được xếp ngồi với zai đẹp ,chắc đây là số phặn ông trời sắp đặt cho nó rồiNhưng có điều thằng này hình như là cờ đỏ?!Nhưng Lệ thích !…
Câu chuyện nì là cuộc đời của tui vs 3 năm cấp ba đầy đáng nhớ. Vs thật nhiều niềm vui mx ngày và những rung động nhỏ đầu đời. Nhận thức đc những gì mình có thể đạt đc và ko. Kết truyện có thể HE hoặc SE tùy thuộc vào tương lai của tuiiMõi người ủng hộ nhíe 👉👈…
Vào đọc thì đọc, ko đọc thì thôi…
Trần Hoàng Minh Đạt x Vũ Trà GiangMinh Đạt dựa vào vai tớ, hỏi ''Muốn ăn gì không?Tớ mua''. Tớ đáp ''Xoài ngọt nhé!!'' ''Tại sao lại muốn thế'', tớ cười hì hì ''Để ăn xong tớ kể cho''. Kể theo ngôi thứ 1 của nữ chính nha,thi thoảng chèn lời kể vào thôi ạ. Truyện làm theo cảm hứng nên nó xamm lắm TT_________Tui hong có học giỏi văn nên có khi sẽ biểu đạt, văn không được mượt nên có gì các cậu góp ý cho tui nhoo, luv u <33…
Câu chuyện về cô bé tội nghiệp Triệu Băng Băng Bộ truyện này do hai người là canaris và trứng viết.…
trong truyện mik hơi thiếu muối với lại là lần đầu mik viết, có gì mong các bạn thông cảm…
Một ngày nọ, Ngu Thư Hân bỗng nhiên đọc được suy nghĩ của người khác.....--Editor: mìnhTác giả: 不揽月…
Vã quá nên mới có cuốn truyện này 👽💦Cp chính : Zata x LavilleCp phụ : LorBri, EnzoHaya,KriRou...Có HTác giả non nớt lần đầu viết truyện nên mn thông cảm nhe 💦Chap sẽ ra lâu do tớ rất dễ bí í tưởng và lười nữa 🙊…
Ở đây sẽ up những bức tui vẽ, có bức tự vẽ có bức vẽ lại (đa phần là truyện tranh) nên lắm lúc mọi người sẽ thấy quen mắt ^^.Mình thì lười vẽ màu nên sẽ hiếm có bức lên màu lắm.Lâu rồi mới vẽ lại nên sẽ khá sượng tay. Có gì thắc mắc và góp ý cứ bình luận trực tiếp nhé.…
❗️Giới thiệu truyệnTên: Điều gì chất chừa trong đôi mắt của cậu ? Tác giả: Nguyên Yên Phương (_phwwngg_)Thể loại: Thanh Xuân Vườn TrườngTình trạng truyện: Chưa Hoàn Thành👤 Nhân vật chính: Dương Minh Nguyệt (Mặt trăng nhỏ): cô gái ngoại hình ưa nhìn, đôi mắt long lanh nhưng tính cách nhút nhát, rụt rè với mọi người xung quanh. Luôn mang trong mình sự tự ti và cảm thấy mình không xứng đáng được yêu thương có lẽ cũng tại bởi chính người cha độc đoán đã khiến cô trở nên như vậy. Cũng vì thế, cô lại luôn mang lại sự thiếu thốn này ở bản thân để dành cho những người cô yêu thật lòng.Trần Hoàng Nhật Minh (Roy): cậu nhóc thiếu gia đẹp trai tuấn tú. Cậu có tính cách lạnh lùng thờ ơ nhưng được rất nhiều nữ sinh yêu thích vì tài năng chơi nhạc cụ của mình. Ẩn sâu vẻ ngoài hào nhoáng của cậu là một tuổi thơ đầy bất hạnh và mối tình đầu đau buồn luôn khắc nghi trong trái tim của cậu. 📋 Cốt Truyện: gồm 2 phần Phần I: Tỏ lòng Minh Nguyệt và Nhật Minh biết nhau qua việc hai người cùng học chung lớp trong ba năm cấp 3. Nhưng hai người không có thân thiết với nhau trong lớp mà lại qua lần đêm trăng hôm ấy. Truyện kể về chặng hành trình chữa lành vết thương của hai người nhưng có lẽ ai đó đã rung động trong mối quan hệ này. Vậy Minh Nguyệt và Nhật Minh có thể là tương lai mới của nhau hay sẽ mắc kẹt trong quá khứ cũ ? Phần 2: ?❗️Lời kết: Câu chuyện có thật và sẽ là một bộ tình cảm nhẹ nhàng nên ai hợp gu thì hay đọc. Văn phong mình vẫn còn kém nên có gì mong mọi người chỉ bảo 🙇♀️❗️Không được phép…
Suốt mười sáu năm cuộc đời, Lam Châu luôn sống trong quan niệm: con ngoan trò giỏi, phải phấn đấu học hành, nghe lời cha mẹ, không được nhuộm tóc, gắn khuyên lung tung, ăn mặc mấy kiểu trang phục kỳ quái, càng không được xăm trổ hay hút chích. Châu ghét cay ghét đắng những điều đó. Trong mắt Châu, những kẻ nào mà có một trong những đặc điểm trên thì thường là những đứa không ra gì, phải tránh xa ngay.Ấy thế mà lại có ngày, Lam Châu vì cái người tụ họp tất cả những điều "chẳng ra cái giống gì" ấy mà làm ra rất nhiều chuyện điên rồ, vượt xa khỏi giới hạn mà chính nó từng đặt ra. Những chuyện ấy nếu để cho Lam Châu mười sáu tuổi biết thì trăm phần trăm nó sẽ gào lên: "Đồ điên! Đồ ngu dốt!" rồi nhảy từ giường xuống đất tự vẫn luôn cho rồi.…
Vân Anh vẫn còn nhớ rõ, bốn năm trước, vào một chiều mưa tầm tã, từng có người tặng cô một tập thơ. Không bao lâu sau, người đó không từ mà biệt, đột nhiên biến mất như thể bốc hơi khỏi mặt đất. Bốn năm sau, khắp các phương tiện truyền thông lan truyền tin tức về một bộ hài cốt được phát hiện chôn phía sau khu nhà tập thể trường cấp ba nơi cô từng theo học. Lớp cũ, người xưa nay chỉ còn trong hồi ức. Năm đó cô Châu mặc áo dài lụa trắng thêu hoa sen, dáng điệu uyển chuyển thướt tha, tà áo theo bước chân bay phấp phới. Tóc đen như mực đổ xuống vai, mi dài, mày thanh, mắt sáng như sao. Nụ cười ấm áp đậu trên môi, giọng nói du dương như tiếng đàn. Một người đương tươi đẹp như thế, rạng rỡ như thế, vì sao vừa mới quay đầu trong chốc lát, một bước rời đi lại không cách nào gặp lại.Lòng Vân Anh từ đó chìm trong sương mù dày đặc, ánh mặt trời không chiếu tới được. Thế rồi có một ngày, người lại lần nữa xuất hiện trước mặt cô. Gương mặt, đôi mắt, nụ cười quen thuộc ấy. Thật dịu dàng, thật mềm mại. Tựa như một đóa hoa lài.Trước đây vẫn luôn tâm niệm trải qua một đời yên ổn bình lặng. Mà nay bởi vì lần nữa gặp lại, Vân Anh chẳng ngại mặc cả với số mệnh, thay đổi kết cục đã định.…
- Thể loại: Học đường, thanh xuân, ngược, ngọt, tra ngạo kiều nhưng lại nhút nhát nam x bên ngoài có tật tự ti nhưng thật ra thực dụng nữ+ Văn án:Mối tình đầu là gì??- Là bóng lưng của một người bước đi không nghoảng đầu lại.Bỏ lỡ là tiếc nuối nhưng tiếp tục lại là dấu chấm hếtTóm tắt sơ lược: bạn cùng bàn là kẻ bắt nạt tôi thì liệu tôi có thể thay đổi.------------Đây là câu chuyện tôi viết cho thanh xuân tôi, viết cho người ấy, viết cho những kỉ niệm đẹp trôi đi mà không thể quay lại.Cảm ơn mọi người đã theo dõi truyện.10/11/2020----> ????…
Cậu là một trong rất nhiều điều tốt đẹp mà vũ trụ ban tặng cho cô.Cô là một trong vô vàn điều tuyệt vời mà ơn trên ban cho cậu.Dù sau này thế gian có tuyệt tình chia xa hai người thì cô và cậu vẫn luôn nghĩ về nhau, nhớ đến nhau.Nhớ đến cả chặng thanh xuân có nhau.Đợi Ngày Gặp Lại nhất định cậu sẽ không buông tay cô thêm một lần nào nữa, sẽ dành cho cô tất cả những gì tốt đẹp nhất, lấp tràn đầy lỗ hổng trong tâm hồn cô ngày ấy- ngày mà cậu nỡ lòng rời xa cô.…