[Đồng nhân Ma Đạo Tổ Sư] Một chút chuyện nhỏ
Tổng hợp các Doujinshi ngắn từ nhiều artist cùng các đồng nhân do mình viết.…
Tổng hợp các Doujinshi ngắn từ nhiều artist cùng các đồng nhân do mình viết.…
Có lẽ nếu không có chiếc máy ảnh thì chúng ta sẽ không thể gặp,không thể nhận ra và cũng chẳng thể đến được với nhau nhỉ? Mây-1 cô gái vô tư,thẳng thắn,có ngoại hình ưa nhìn.Tính cách cô có phần hơi lạnh lùng(thậm chí là có phần khó ưa),hay nổi nóng vô cớ và thường không gây đc thiện cảm với những người lần đầu gặp mặt.Tuy nhiên đằng sau cái vẻ lạnh lùng băng giá ấy lại chính là một cô gái dễ thương với trái tim nhân hậu. Minh-chàng soái ca trong mơ của hàng triệu cô gái.Ngoại hình cao ráo,đẹp trai, thông minh nhưng lại ẩn chứa sự hung bạo dễ bộc phát. Để xem cặp đôi Minh-Mây sẽ làm thế nào để cân bằng nhau nhé😂…
Tác giả: Nhất Bán Công Tử.Thể loại: Bách hợp, ABO văn, cung đấu, chiến tranh, ngược tâm, HEChuyển ver…
12 hai con người, 12 tính cách, cũng đồng nghĩa với việc họ có chung một thứ đó là Tình Yêu.Tình Yêu có lẽ là một cảm xúc hoặt một tâm hồn hay cũng có thể nó là một nổi đau nhưng ta có thể nói đó là một trò chơi mà con người đã vô tình tạo ra.Khi yêu ta có thể có vô vàn cảm xúc khác nhau như trong số đó vẫn có những niềm vui trộn lẫn nỗi buồn mà ta không biết trước được, liệu những chòm sao của chúng ta có thể tìm ra con đường chiến thắng trong trò chơi mà ta gọi đó là Tình Yêu hay không? mọi thứ sẽ được giải đáp trong bộ truyện này!…
Có những nỗi sợ rất nhỏ,nhỏ đến mức người khác không thấy,nhưng đủ lớn để mình im lặng rất lâu.Chiếc kính của cô không còn phù hợp nữa.Cô biết.Nhưng cô sợ bị la, sợ bị trách, sợ phải thừa nhận rằng mình đã nhìn vào màn hình quá nhiều hơn nhìn vào thế giới thật.Cô chọn cười trừ.Chọn nói "lười".Chọn nhìn mờ thêm một chút, mỗi ngày.Cho đến khi cô nhận ra,thứ làm cô mỏi mắt nhấtkhông phải chiếc kính,mà là nỗi sợ chưa từng được nói ra.Một câu chuyện nhỏ về sự im lặng, tình bạn,và khoảnh khắc ta nhận ra:không phải nỗi sợ nào cũng đáng sợ như ta nghĩ.…
"Dưới Bầu Trời Xanh" là câu chuyện thanh xuân đầy bí ẩn và cảm xúc, xoay quanh Huỳnh Minh Thiên Dương, lớp trưởng lạnh lùng, và Trần Khả Di Hạ, tổ phó tổ 2, những người bạn cũ từ cấp 2 giờ gặp lại nhau trong lớp chọn. Dương thầm thích Hạ nhưng ngại tỏ tình, chỉ có thể âm thầm quan sát từ xa và "dọa nạt" cô để gần nhau. Mối quan hệ của họ phức tạp bởi những hiểu lầm, ghen tuông và những người bạn xung quanh, nhưng cũng đầy những khoảnh khắc nhẹ nhàng, hài hước, mang đậm không khí vườn trường tuổi mới lớn.…
"Vòng tròn không có điểm kết thúc tượng trưng cho sự vững bền trong tình yêu..."Nếu còn duyên ắt sẽ gặp lại...*Lưu ý: Bối cảnh và các địa điểm trong truyện không có thật.…
Thanh Xuân là cái tuổi hay làm cho con người thổn thức và cái tuổi dễ rung động nhất ... Dù chỉ là một cơn gió nhỏ lướt qua cũng đã làm cho con người ta xao xuyến . Thanh Xuân là một khoảng trời đẹp và đã từng rất đẹp đối với con người .…
Mỗi ngày đến trường có lẽ là một niềm vui lớn, được học những kiến thức mới, ở bên bạn bè, vui chơi. Nhưng với trường THPT Chuyên LNT, mỗi ngày ở trường là một cơn ác mộng khủng khiếp. Không ai biết, chẳng kẻ nào hay, hôm nay liệu có ai vong mạng, trở thành vật hiến tế cho thứ quỷ dị nấp quanh trường và kho dụng cụ lại có xác của một nạn nhân xấu số.Từng hồi chuông vang lên từng đợt, không báo hiệu giờ ra chơi hay giờ về đến, nó là hồi Chuông Báo Tử thông báo có người vừa chết. Đó là hồi chuông mà không một ai trong trường LNT muốn nghe thấy. Ai đã gây ra những chuyện này? Thứ quái dị kia từ đâu đến? Và những nghi vấn đặt ra cho những tình huống ấy là gì? Liệu nhóm học sinh đó có tìm ra đáp án hay không?…
"Mùa hạ năm ấy, người bước đến như cơn gió lướt qua đời vương vấn lấy..."Lâm Uyển Nhi và Triệu Hàn Nhiên gặp nhau giữa những ngày hạ rực nắng của tuổi học trò.Không ồn ào, không lời hứa hẹn.Chỉ là một người lặng lẽ thích,một người đến muộn hơn một chút - và một mùa hạ, ở lại rất lâu...rất lâu trong ký ức.…
Với mô típ thường thấy ở truyện hắc đạo, nữ chính là sát thủ hàng đầu của tổ chức, nam chính là lão đại trong thế giới ngầm.Cả hai ai cũng đều nghe danh nhưng ít ai biết mặt.Nam chính có ấn tượng với nữ chính sau lần không tính là gặp mặt đầu tiên vì cô nàng... tay nhanh mắt sáng, đặc biệt là giết người rất nhẹ nhàng. Sau đó cả hai người trải qua bao nhiêu chuyện, sống chết chia cách, đau khổ chia cách, quá khứ chia cách, nhưng tất nhiên... cuối cùng sẽ trở về bên nhau. Đây là bộ truyện đầu tay của đứa sinh 2k4 như mình, gạch đá nhận hết. Cứ ném thoải mái đi để mình có gạch xây nhà...😆😆😆…
Câu chuyện này nói về một lớp học cá bt lập thành đại gia đình họ cùng nhau trải qua những ngày tháng vui buồn…
Khi nó đã vỡ vụn, dù có cố gắng hàn gắn như thế nào đi nữa, vết nứt vẫn còn đó. Thay vì cố gắng cứu vãn, hãy để nó nứt toác và tan tành đi. Chẳng phải như vậy thì vui hơn nhiều sao?…
Tên truyện: Ngang qua bầu trờiTác giả: Phong Anh Thể loại: Học đường, đời thường, lãng mạn, có yếu tố E-SportsSố chương: 15+ (dự kiến)Tình trạng: Đang sáng tácGIỚI THIỆU:"Chào mày, tao là Phạm Quốc Việt. Quốc trong Tổ quốc, Việt trong Việt Nam. Đừng có cười, thằng này hơi bị yêu nước đấy!"---"Tao là sản phẩm lỗi phát sinh từ cái hợp đồng chết tiệt đấy, mày tin hay không thì tùy!" Quyên nói, tay vỗ mạnh vào vai Quốc Việt. Không chờ cho cậu bạn lên tiếng, nó khoác ba lô rồi nhanh chân rời đi. Giữa những âm thanh ồn ào của quán net, Việt như thoáng nghe thấy giọng Quyên chửi thề:"Mẹ kiếp, ước gì mai trời sập!"(*) Lưu ý: Truyện thuần giải trí, lấy bối cảnh ở Thủ đô Hà Nội - Việt Nam. Các địa danh có thật và hư cấu đan xen, mọi sự trùng lặp đều là ngẫu nhiên. Vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.Thắc mắc xin vui lòng gửi về fanpage: Phong Anh viết truyện xong chưa?…
Trường trung học Kojio, câu lạc bộ âm nhạc có bốn người học sinh năm nhất, tạo thành nhóm nhạc Rewrite và bắt đầu chơi những tiếng nhạc ước mơ của mình! Đây sẽ là những người viết lại cả lịch sử âm nhạc thế giới.Truyện này thì nhân vật chính là 4 người trên, còn các sao khác thì có thể không xuất hiện hoặc rất muộn khi các ban nhạc đối đầu với nhau.Nào, hãy cùng bước vào ngày khai trường Kojio và lắng nghe những giai điệu tuyệt vời nhé!( Mà nói trước luôn, Fancy xin nhỗi và không thể đăng video)…
Lý Hạ Anh từ nhỏ đến lớn giỏi nhất là giả vờ. Giả vờ ngoan ngoãn, giả vờ học giỏi, giả vờ thân thiện và giả vờ không thích cậu. Cậu ấy nói trong tên của cô có một chữ "Hạ" vừa nghe làm người ta liên tưởng đến mùa HÈ, liên tưởng đến mặt trời. Nhưng cậu ấy không biết, đối với cô, cậu mới là mặt trời. Cậu luôn toả sáng rực rỡ, là trung tâm của vũ trụ. Còn cô, chỉ là một ngôi sao nhỏ bé, giữa vũ trụ rộng lớn. Mặt trời và ngôi sao, ta không bao giờ có thể ở bên nhau. ***Hoàng Nguyễn Đức Duy từ nhỏ đến lớn giỏi nhất là nhìn lòng người. Cậu có thể đoán được tận sâu bên trong họ đang nghĩ gì, vậy mà lại chẳng thể nhìn thấu cô. Cô ấy nói cậu là mặt trời rực rỡ không thể bên một ngôi sao nhỏ bé như cô. Nhưng cô quên mất mất rằng. Tuy toả sáng theo cách theo cách khác nhau nhưng cả hai vẫn luôn tồn tại song song, và thế giới không thiếu đi một trong hai. Dù ngày hay đêm thì mặt trời và ngôi sao vẫn xuất hiện cùng nhau. Chỉ là ban ngày, ngôi sao tạm thời ẩn đi nhường chỗ cho ánh sáng của mặt trời, còn ban đêm thì người lại. Khác biệt không có nghĩa là không thể ở bên nhau. *** "Tao không muốn làm bạn thân với mày nữa" "Xin lỗi"***Tác giả: Kẹo zẻo 0 dẻo Bìa truyện: Mousse Ngày đăng:24/4/2025…
Tích khí vờn quanh phía xa nơi Đường Dũng nằm xuống, ngưng tụ lại thành hình người. Giọng Quỳ ca ca khẽ run run:"Con sóc ngu ngốc, ngươi nghĩ ngươi là ai mà có thể nổ chết được ta?"…
đây là lần đầu tiên mình viết truyện lên có gì sai sót mong mọi người bỏ qua và vẫn đón nhận nó cảm ơn mọi người rất nhiều🌷___________________________________________Lớp 10A2 - Trường THPT MINH KHUÊ ( không có thật )Cái nắng đầu năm học mới chưa kịp dịu đi, My đã phải đối mặt với một "biến cố lớn nhất" trong lịch sử đi học của mình: ngồi cạnh một đứa con trai cực kỳ đáng ghét."Ê, ngồi im coi, cứ nhúc nhích hoài, ai mà học được."Đó là câu đầu tiên Cường nói với My vào buổi sáng đầu tuần.My trừng mắt. Cô thề là mới chỉ nhích ghế có tí xíu! Cái tên này đúng kiểu con trai vô duyên, mặt lạnh như tiền, điểm thì lúc nào cũng cao chót vót, học giỏi thể thao giỏi, lại suốt ngày được tụi con gái trong lớp ngưỡng mộ. Riêng My? Cô chỉ thấy phiền phức."Bộ lớp này hết chỗ hay gì trời..." - cô lầm bầm.Nhưng cũng chính từ những ngày ngồi cạnh nhau đó, giữa những lần tranh cãi vặt, những bài kiểm tra nhóm bắt buộc hợp tác, và cả những lần Cường âm thầm giúp đỡ My khi cô bị điểm kém, một điều gì đó đã bắt đầu thay đổi.My không nhận ra ánh mắt Cường thỉnh thoảng nhìn cô khi cô đang mải ghi bài. Cường cũng không nhận ra, tiếng cằn nhằn của cô ấy lại khiến ngày của cậu... bớt tẻ nhạt hơn.…
um..truyện này viết theo kiểu nhật ký bị bạo lực học đường , bạo lực ngôn từ và bạo lực gia đình . với lại truyện này do 1 đứa lớp 6 viết nên sẽ ko hay . chúc mọi người đọc thật sad…
Trước khi chìm vào giấc ngủ sâu, tôi vẫn kịp nhìn khuôn mặt em trong tấm ảnh ở trên chiếc kệ đầu giường, nước mắt rơi xuống, miệng bất giác nở nụ cười buồn..."Bên kia em có đợi tôi không?"…