Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Phuwin - cậu học sinh xuất sắc của câu lạc bộ Âm nhạc, người luôn sống trong thế giới của những nốt nhạc êm đềm và bình lặng. Cuộc sống của cậu hoàn toàn bị đảo lộn khi Pond - hotboy ngỗ nghịch của đội bóng rổ, chuyển đến ngồi cạnh bên cửa sổ.Một người là giai điệu trầm ấm, một người là nhịp đập sôi nổi của tuổi trẻ. Liệu sự va chạm tình cờ này sẽ viết nên một khúc ca thanh xuân như thế nào?"Nếu cậu là giai điệu, tớ nguyện làm nhịp đập chạy theo cậu suốt những năm tháng thanh xuân."…
Các người có thể gọi ta là Carl.Truyện của Quất Miêu Quả Quả, không phải rất bổng nhưng chữa lành, cốt chuyện rất bình thường, chủ yếu sủng thụ ta xem vui tai vui mắt. Muốn viết xem ảnh thể, cái này truyện hảo đơn giản, liền quyết định! Chọn ngươi!Không có xin phép, nổi hứng liền viết, cho nên chớ có mang đi đâu, một ngày thấy "không thể truy cập" liền tự động hiểu chuyện gì đã xảy ra.Bối cảnh truyện Trung Quốc mà ta lại không phải rất ái Trung Quốc. Cho nên tư thiết bay đầy trời đi. Hòa Diệp con lai Nhật - Trung; bạo lực học đường buff. So với Trung Quốc, ta còn là am hiểu Nhật bản hơn, không thích mời lui, dù sao còn không phải là một dòng máu ra hết (nói đùa)===Cre ảnh bìa: Erin S.29/10/2024…
Nguồn: WikicvTên truyện: Yêu Thầm Tình ĐịchTác giả: Nhị Nguyệt TrúcSố chương: Đang raLưu ý: Truyện được edit dựa trên QT, độ chính xác khoảng 60 - 70%. Mình đọc đến đâu edit đến đó nên xưng hô có thể sai.Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt văn, Gương vỡ lại lành, Vườn trường, Chủ thụ, Duyên trời tác hợp, Học bá, Đơn hướng yêu thầm, Tình địch, Trưởng thành, Yêu sâu sắc, Học tra…
Sau khi biết được thân phận thật sự của hắn và những thứ hắn che dấu...Liệu cô có còn yêu hắn? Trái tim cô có vì thế mà nguội lạnh?Hay cô sẽ tha thứ cho hắn?Muốn biết thì hãy đón đọc nhé :3…
Cơ bản là đọc xong "Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ" của má Tâm tôi vẫn còn luyến tiếc kinh dị :< Thế nên sau khi mần mần mò mò, gãi đầu bứt tóc một hồi, tôi hạ quyết tâm viết tiếp theo cốt truyện của má 🤔 Có gọi là đạo không ạ? Dính vô hố của Mặc Mặc đại tỷ rồi, con dân này không thể chịu nổi 😭 *hất bàn**khịt mũi* thế nên là... *cầm bản thảo* nên tôi sẽ đăng dần cái tác phẩm đầy cẩu h..à nhầm tâm huyết này.*hít sâu* Mong các cậu yêu thích 💓 À còn nữa còn nữa chưa hết mà bà cố nó *đẩy khung màn hình* Với các bạn cùng hố với mình, tức là đã đọc tác phẩm của Tỷ tỷ thì không sao... còn chưa thì.. hắc hắc, đọc đi nheee bởi vì tác phẩm này mình viết nối tiếp và dựa vào tác phẩm của má Tâm *hohohooo hết rùi hết rùi, giới thiệu nhiều mất hay 🤣🤣*…
Năm lớp 11, An bị loại khỏi đội tuyển mà cô đã dành nhiều năm theo đuổi.Cũng trong khoảng thời gian ấy, cô vô tình bị kéo vào cuộc điều tra về cái chết của Hà Cát Linh - một nữ sinh được kết luận là tự tử từ hơn một năm trước.Càng tiến gần đến sự thật, An và Minh càng nhận ra cái chết của Cát Linh không phải là dấu chấm hết.Bởi có những thứ còn đáng sợ hơn cái chết.Những thứ mang gương mặt của chính chúng ta.Những thứ được sinh ra từ tổn thương, oán hận, sợ hãi và những bí mật bị chôn giấu sâu nhất trong trái tim con người.Và để sống sót, họ sẽ phải tự tay giết chết nó.Ngay cả khi thứ đó chính là bản thân mình.Nhưng lại có những kẻ coi bản ngã là sự cứu rỗi…
Chào mừng đến với THPT Bạch Dạ - ngôi trường nổi tiếng nhất khu vực phía Nam. Nổi tiếng không phải vì thành tích, mà vì một lời đồn được truyền tai nhau qua bao thế hệ học sinh: "Ở đây, tỷ lệ học sinh 'mất tích' còn cao hơn cả tỷ lệ đậu đại học."Trần Hoàng Thiên Luân chỉ có một ước mơ đơn giản: sống một cuộc đời bình thường, ăn mì gói, chơi game và tránh xa tất cả những thứ kỳ quái. Cậu là kiểu người mà nếu thấy bóng trắng lướt qua tivi sẽ hét toáng lên, và tuyệt đối không bao giờ đi vệ sinh lúc cúp điện.Thế nhưng, số phận lại ném cậu vào Bạch Dạ - cái "lò bát quái" của những hiện tượng siêu nhiên. Ngay ngày đầu tiên nhập học, Luân đã đụng độ Nguyễn Hoàng Minh Tâm - một cậu bạn cùng lớp xinh trai nhưng kỳ quặc, mở ra một tương lai đầy sóng gió tại những năm tháng cấp 3.Sóng gió đó là gì? Minh Tâm là ai? Luân sẽ sống sót như thế nào? Chào mừng bạn đã đến với Bạch Dạ - Trường học không lối thoát…
" Các vị thần sẽ bỏ rơi chúng ta sao ? " Người lính hỏi người bạn của mình , giọng vô cùng buồn bã . " Chắc chắn " Người bạn đó cũng trả lời y hệt như anh ta - buồn bã còn có chút tuyệt vọng , thở dài tưởng chừng giúp anh ta đỡ lo hơn nhưng nó chỉ làm tâm trạng anh ta càng tồi tệ , nghĩ đến những thần dân của đất nước này thì càng mệt mỏi . Lần này coi bộ các vị thần sẽ không tha cho dương thế rồi , họ là lính trong hoàng cung , ít nhất thông tin họ biết cũng đầy đủ hơn bên ngoài , ai ở ngoài kia cũng nghĩ rằng các vị thần đang tức giận , cần có cái gì đó xoa dịu thần nhưng cái cảm giác của thần còn hơn cả tức giận - chính là tuyệt vọng . Hơn 100 000 năm trước con người cũng chịu cơn thịnh nộ của thần , cũng may đó chỉ là răn đe nên vẫn còn con người sống sót và thời đại này . Họ biết bản thân mình thấp kém cỡ nào còn những kẻ trong kia cứ nghĩ mình là cao nhất , đứng trên vạn vật còn đối với thần thì họ chỉ như mấy con kiến nhỏ bé dưới chân mà chỉ cần búng tay là chết hết . Cả hai người ngồi thụp xuống đất , ngửa đầu lên hưởng thụ nốt chút yên bình còn xót lại , bầu trời hôm nay đen kịt , họ nhìn nhau cười , bây giờ đến cả thần Mặt Trời cũng đang rời bỏ họ .…
"Màu Xám Tím Ánh Dương" là hành trình đi tìm những sắc thái bị lãng quên của Haeun, một tiểu thư mắc chứng mù màu toàn phần. Trong thế giới của cô, mọi vật chỉ hiện lên bằng những gam màu xám đơn điệu. Đối với Haeun, cuộc sống là một chuỗi những ngày tháng logic được sắp đặt sẵn, nơi cô phải che giấu đôi mắt "không màu" sau vẻ ngoài hoàn hảo của một tiểu thư quyền quý.Sự tĩnh lặng ấy bị xáo trộn khi cô gặp Doyoon, một chàng trai rực rỡ như những vệt nắng chiều, đang theo đuổi giấc mơ trở thành kiến trúc sư. Tại sân thượng trường cấp ba - nơi duy nhất Haeun được sống thật với chính mình - Doyoon đã bước vào, không phải như một kẻ lạ mặt, mà như một luồng sáng len lỏi vào vương quốc đơn sắc của cô. Anh không nhìn cô qua lăng kính của căn bệnh, mà nhìn thấu tâm hồn cô qua những khối đất sét vô tri. Anh dạy cô cách cảm nhận "ánh dương" thông qua những cấu trúc, những bóng đổ và những nhịp đập của trái tim.Biến cố chia ly năm 18 tuổi khiến bản phác thảo tình yêu của họ dở dang. Tám năm trôi qua, Ha-eun đã học được cách tạc tượng từ những nỗi đau, trở nên gai góc và đầy kiêu hãnh. Ngày họ tái ngộ tại một dự án xây dựng chuỗi khách sạn mới do gia đình Haeun điều hành, Do-yoon không còn là cậu nam sinh năm nào, anh đã trở thành một kiến trúc sư nổi tiếng luôn thiết kế những công trình với các khe sáng kỳ lạ - nơi mà chỉ có Haeun mới có thể "nhìn" thấy những tia nắng nhảy múa."Màu Xám Tím Ánh Dương" không chỉ là câu chuyện tình yêu, mà là quá trình học cách nhìn đời bằng cả tâm hồn. Doyoon đã dùng tình yê…
Chỉ là câu truyện ta ngẫu hứng nảy ra mà thui, một câu truyện nhẹ nhàng, trong sángMột đoạn đối thoại nhỏ trong truyện:-Anh nhất định sẽ khiến em phải đồng ý yêu anh!-Điên vừa thôi! Đi ra chỗ khác cho tôi!...Kết thúc phần giới thiệu…
truyện đam mỹ: Lạnh lùng công, dụ thụ, ngọt ngàoVăn Án:Một Vampire sống ngàn năm, lạnh lùng, lãnh đạm, mọi thứ xung quanh như không còn gì có thể khiến anh chú ý. Một kẻ là cậu chủ Ân gia, ngang ngược, bất cần, bản chất lưu manh luôn tự tỏ ra mỏng manh yếu đuối.Hai người hai thế giới...đến khi bọn họ gặp được nhau...Chỉ cần gặp được đúng người, mọi chờ đợi đều trở nên đáng giá P/s: Không chuyển ver, xin cảm ơn…
Ánh nắng rực rỡ của mùa hè năm 2015 đã khẽ nghiêng mình qua ô cửa sổ, đưa anh đến bên đời cô như một định mệnh được sắp đặt từ rất lâu mà cả hai chưa từng hay biết. Chỉ là một viên kẹo đường nhỏ bé, chỉ là một nụ cười vô tình trao nhau... vậy mà lại mở ra cả một bầu trời mới trong trái tim cô.Từ khoảnh khắc ấy, thế giới của cô không còn đơn sắc.Anh đến như ánh sáng, dịu dàng mà ấm áp, len lỏi qua từng vết nứt trong tâm hồn cô. Còn cô bằng sự mong manh và lặng lẽ của mình lại trở thành bến đỗ khi anh mỏi mệt giữa những tháng ngày chông chênh.Họ giống như hai mảnh ghép lạc loài giữa cuộc đời rộng lớn, tưởng chừng chẳng bao giờ tìm thấy nhau... vậy mà khi chạm vào, lại vừa vặn đến lạ. Hai đứa trẻ từng chịu nhiều tổn thương, học cách ôm lấy nhau để tự chữa lành. Không ai nói lời hoa mỹ, nhưng ánh mắt đã thay cho tất cả.Cho đến một ngày, giữa bầu trời đầy nắng, anh nắm tay cô bàn tay run khẽ như sợ đánh rơi điều quý giá nhất đời mình."Thanh Vy à em có nguyện ở bên anh, có nguyện làm bông hoa nhỏ của anh mỗi sáng thức giấc đều có hương thơm của em bên cạnh anh không? ""Gió khẽ lay mái tóc cô. Trái tim cô đập nhanh đến mức tưởng như có thể nghe thấy thành tiếng."Em... em đồng ý."Lời nói ấy nhẹ như sương, nhưng lại nặng như một lời thề.Cô từng nghĩ mình chỉ là kẻ mơ mộng, ôm mãi một giấc mơ quá đẹp để trở thành sự thật. Cô sợ rằng chỉ cần tỉnh giấc, tất cả sẽ tan biến ánh nắng kia sẽ tắt, viên kẹo kia sẽ tan, và bàn tay kia sẽ buông ra.Nhưng mỗi lần cô mở mắt, anh vẫn ở…