Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
há lô mọi người~ em là người mới nên trong cách viết vẫn còn non nớt, nếu có gì sai sót mong mọi người chỉ bảo thêm cho em, để em biết em còn sửa ạ~CẤM CHỈ ĐỊNH CÁC THÀNH PHẦN CHUYÊN ĐỌC CHÙA~*Ký tên* Gấu mập~(°•°)…
Hơn một năm trước, Khánh Quỳnh nghe thiên hạ đồn cậu bé Hoàng Anh nhút nhát, hơi bị dè dặt với crush của mình. Chúng sinh thiên hạ nói, cậu bé ấy không dám tỏ tình với crush, sợ crush không thích mình, tỏ tình xong không được đồng ý còn mất tình bạn đang có nữa.Sau khi Khánh Quỳnh gặp lại, cậu bé Hoàng Anh vì sợ mất tình bạn đẹp với crush mà không dám tỏ tình không còn nữa, chỉ còn lá cờ đỏ rực, chói loá mang tên Nguyễn Lê Hoàng Anh.Crush quốc dân khối 11, đẹp trai, học tốt lại biết chơi: Hoàng Anh.Thiếu niên lãng tử đào hoa, lấy việc trêu hoa ghẹo nguyệt làm tiền đề của cuộc sống: Nguyễn Lê Hoàng Anh.Hồ Anh nhân danh người tiếp xúc với hotboy khối 11 sớm nhất, lại nhiều nhất, coi như có chút hiểu biết. Cô nàng đứng trước mặt Khánh Quỳnh, giơ ba ngón tay lên thề thốt:"Chỉ cần mày dám đâm đầu vào thằng trời đánh kia nửa bước tao cũng dám đâm đầu vào tường cho mày xem."…
"Bạn của anh trai, nghe hay ho thật". Thanh Quỳnh liếc mắt sang nhìn tôi, trên gương mặt hiện lên ý cười. Tôi biết nó nhắc đến ai, An Vũ đang ở ngay trước mắt tôi. Anh ấy dưới ánh chiều tà, nở một nụ cười nhạt rung động lòng người. Tôi gặp anh ấy vào một ngày hạ, khi chút ngái ngủ của chàng trai còn vương trên khuôn mặt. Vốn không thích mùa hè nhưng bởi vì anh ấy mà trở nên yêu thích. Hạ tới, em vẫn luôn thích anh.…
Năm 15 tuổi, em đơn phương thích anh một cách thầm lặng, hèn nhát.Năm 18 tuổi, anh bước lại gần em, gọi em là Nắng Nhỏ.Năm 23 tuổi, em và anh lỡ hẹn.Anh quay lại... nhưng em đã không kịp đợi anh.SE…
Bọn chúng đồn đạiKháo tai nhau vui vẻBọn chúng mỉm cườiChâm biếmKẻ đó gieo lời nguyềnKhông phải, sai rồi!Kẻ đó ban phát đặc ânKhông phải, sai rồi!Ai đó chết vào lúc sáu giờ Và sống lạiAi đó gieo rắc một màu đenKhi chạm vàoAi đó đeo mặt nạLuôn cườiAi đó... không biết nữaQuá nhiều!Ngôi trường thật kì quáiHọ thật kì quáiChúng ta thật kì quáiHãy cười lên nào!Đây không phải một câu chuyện kinh dị.Top 2 #mystery trên 1k truyện - 23/01/2022(Tới tận bây giờ mới cập nhật cái này...)…
Xà cừ trông chờ ngày hạ chíÁi tình đến cùng đại dương xanhVượt qua hương gió thơm mùi biển Vỏ nhỏ lấp lánh, nhịp sóng trong...Xà cừ và đại dương ư?Một dấu phẩy tưởng chừng chẳng bao giờ xuất hiện giữa chiếc vỏ ốc nhỏ và đại dương xinh đẹp ngoài khơi xa.Chấp bút ngày: 3/9/2025…
Đợi Trăng Tan.Thể loại : tình cảm học đường, lãng mạn, yêu thầm, đời thường, chữa lành, HE.Tình trạng : Hoàn Thành (17 chương + ? Ngoại truyện).Bìa truyện : Gió thổi, sơn trà nở hoa.Trịnh Như Xuân có một cô bạn thân như keo sơn, có một cậu bạn mà cô thầm mến từ thuở nhỏ, có một người anh tuy không phải anh ruột nhưng lại đối xử với cô vô cùng dịu dàng.Tình cảm giữa bốn đứa trẻ ban đầu đơn thuần trong trẻo, không biết bao giờ lại đâm chồi mọc rễ, trở thành tình yêu.Xuân thích cậu bạn kia rất lâu. Cậu ấy cứ như ánh nắng mặt trời chiếu xuống nhân gian, là cơn mưa mùa xuân mà cô tình nguyện ướt đẫm.Nhưng người cô thầm thích lại đơn phương người khác. Đau lòng nhỉ, người ấy lại là bạn thân của cô.Khi biết chuyện đó, Xuân không khóc, nhưng mắt cô đã long lanh ánh nước.Cô gục đầu xuống bàn, màn đêm đen thẫm điểm một ngôi sao băng."Đừng khóc..."Bên tai cô dường như có tiếng của một chàng trai. Một câu nói, như rút cạn sinh mệnh của anh.Một ngày trời trở lạnh, bạn thân của cô nói, cô ấy đang thầm thích một người.Xuân nghĩ mãi không ra, cô đi học cùng bạn bao năm, ở bên cạnh bạn từ nhỏ đến lớn, thế mà cô chẳng biết bạn yêu ai. Bạn cô yêu ai thế? Cô hỏi bạn, cuối cùng bạn chỉ lắc đầu, cười ra nước mắt và nói với cô một câu khó hiểu."Xuân này, đã bao giờ cậu từng nghĩ, cậu có một người anh tuyệt vời nhất trên thế giới chưa?"…
Sẽ thế nào nếu Taro Yamada (Senpai) - người mà Ayano Aishi thầm thương trộm nhớ đến mức sẵn sàng nhuộm đỏ bàn tay... lại có những toan tính khó lường ẩn sau hình tượng một tiền bối ôn nhu và dịu dàng?…
Thời gian tuyến tính không thể quay trở lại bằng không hy vọng bản thân có thể quay trở lại năm 17 để sửa chữa sai lầm. Sai lầm đã không chạy tới bên cậu thật nhanh để ở bên cậu thật lâu thật lâu bù đắp những năm chúng ta đã bỏ lỡ nhau.***Vào đúng ngày thứ sáu ngày 13 kẻ thù không đội trời chung của cô chuyển vào lớp " Vương Gia Kiệt, tao ghét mày" Cũng vào ngày này 1 năm sau " Bé nhỏ đừng ghét tao nữa" Gia Kiệt nắm lấy tay cô ánh mắt rưng rưng " Vương Gia Kiệt, có thôi đi không? " Bé Linh đừng ghét tao nữa thì tao bỏ ra" Cô bất lực nhìn Gia Kiệt đang không ngừng lắc tay mình. ***Bìa: Tiểu Tinh Tinh Ngày đăng: 16/8/2023Hoàn: 6/2/2025…
- Thế cậu đi đâu mà vội thế?- Vội gì, tao đang ở nhà mà?Cách 1 cái màn hình mà Nhi vẫn bĩu môi khinh bỉ Huy Phạm. Tự nhiên cái xưng hô cậu-tớ ngon ơ à.- Vội của tơ!- !!!!Ngọc Nhi thật sự biết ngại rồiii*** Ngày đăng tải : 18.2.2024Otis…
#Tên truyện: |Ma Kết_Xử Nữ| Người Anh Đợi Là Em. #Tác giả: Huyết Nguyệt.#Thể loại: truyện ngắn, ngôn tình, thanh xuân vườn trường, sủng, ngọt, hơi ngược, he,...#Design bìa: Yune | KewtTeam. #Ngày đăng: 05/02/2019. #Ngày kết thúc: 17/05/2019. #Tình trạng: Đã hoàn [đang edit].#Văn án:Cô gặp anh tại một trạm xe buýt nhỏ. Hằng ngày, anh đứng ở gần nhà sách cạnh trạm xe buýt. Dường như, anh chờ đợi ai đó nắng mưa không màng. Thời gian cứ trôi nhẹ nhàng như thế, chẳng biết từ khi nào anh đã bước vào trong trái tim cô, một cách thật nhẹ nhàng.Anh là hotboy của trường nam sinh đối diện với trường cô. Còn cô chỉ là một nữ sinh không quá nổi bật trong ngôi trường nữ sinh cô đang theo học.Cô tỏ tình nhanh chóng, anh chóng vánh chấp nhận...Ngỡ như là hạnh phúc, thế nhưng lại là đau thương...Người anh yêu vốn không phải cô, người anh đợi cũng chẳng phải cô, ngay từ lúc bắt đầu anh đã luôn xem cô là người thay thế....#Truyện lấy ý tưởng từ một bộ Manga#…
Năm cuối cấp, ai cũng cắm đầu ôn thi, chạy đua với tương lai. Chỉ riêng Zhou Anxin vẫn thản nhiên trốn học đi net, cho đến khi mẹ mạnh tay cắt sạch tiền tiêu vặt, cậu mới đành ngồi yên trong lớp.Oái oăm hơn, giáo viên còn sắp xếp cho cậu ngồi cạnh Kim Geonwoo - hội trưởng hội học sinh, con ngoan trò giỏi, hình mẫu trong mắt thầy cô và bạn bè.Một "cá biệt" và một "hoàn hảo", tưởng chẳng bao giờ có điểm giao. Thế nhưng kể từ ngày thành bạn cùng bàn, họ liên tục kéo nhau vào hết rắc rối này đến rắc rối khác.Giữa những lần cãi vã, những buổi học thêm, những khoảnh khắc ngỡ chỉ là tình huống nhỏ nhặt... lại có thứ gì đó lặng lẽ đổi thay.Thanh xuân vốn ồn ào, vụng về và chẳng hề hoàn hảo. Nhưng chính vì vậy, đôi khi "ngỗ nghịch" mới là điều khiến người ta chẳng thể nào buông tay.…
Tương truyền trên thế gian có một cây hoa kì lạ mang niên đại 1000 năm, mọc lên từ cơ thể một cặp đôi sau khi chết đi. Trùng hợp, cũng cái khoảng cách 1000 năm ấy, cánh cửa thông giữa hai thời đại được mở ra, hé lộ chân tướng đằng sau hàng loạt sự cố kì bí liên tiếp."Năm ấy có cô gái tay ôm bông hoa sen, đứng đợi nghìn năm. Năm ấy có chàng trai lừng lẫy chốn Thăng Long, đầu đội trời chân đạp đất. Năm ấy có vị công tử dung mạo như hoa, biệt tăm biệt tích. Năm ấy có ánh mặt trời chói loà đã mang họ đi."Cp: Huỳnh Nam Phong x Nguyễn Trường Nhất Nghiêm túc nội tâm mỏng manh yếu đuối học tập và làm việc không ngừng x Thích chọc ghẹo và nằm ườn thiếu thốn tình cảm Thể loại: học đường, xuyên không, kiếp trước kiếp này, tình trai, hiện đại, độ ngọt của cp chính tỉ lệ thuận với độ ngược nhân vật phụ, kì ảo.Nội dung chính: thuyết đa thế giớiLưu ý: - Không phải bất cứ thông tin nào trong truyện đều có thật, một số nhân vật trong truyện do tác giả xuyên tạc, chỉ lấy bối cảnh lịch sử Việt Nam.- Tấu hài là chính, nội dung là phụ.- Không có cp phụ.…
Fate's Entwined Paths - Những lối đi đan xen của định mệnh. Trong câu chuyện về những hành trình năm tháng thanh xuân vội vã đã qua đi. Những kỉ niệm và các người bạn cũ chỉ còn năm trong ký ức. Lối đi nào sẽ đưa họ đến cái kết của hạnh phúc và ai sẽ là người đồng hành với họ trên con đường đó?…
10 năm trước, tôi hát bài " người bạn cùng bàn "10 năm sau, tôi nhớ về " người bạn cùng bàn " 10 năm trước, vấn đề duy nhất mà tôi phải đối mặt là các kỳ thi10 năm sau, tôi phải đối mặt với tất cả trừ kỳ thi 10 năm trước, điều tôi nhất sợ nhất là những lời phê bình10 năm sau, điều tôi sợ nhất vẫn là phê bình, nhưng sợ luôn cả lời khen10 năm trước, tôi dốc hết sức theo đuổi cậu10 năm sau, tôi biết cậu cũng thích tôi. Chỉ là chưa ai đủ can đảm để quay đầu lại…