Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Từ Khải Trạch mồ côi từ bé được Từ Trạch nhận làm con nuôi, từ đó cuộc đời cậu bước sang một trang khác. Từ Khải Trạch gặp được Âu Dương Thiên Bảo lúc năm tuổi nhưng cả hai để lại ấn tượng cho nhau chẳng mấy tốt đẹp. Mười năm sau gặp lại, Âu Dương Thiên Bảo như biến thành một con người khác và mối tình của họ chớm nở trong khuôn viên trường học. Cùng với hai CP Âu Dương Viêm x Từ Trạch và Hắc Vị Tịch x Bạch Khả sự chờ đợi 10 năm với tình yêu vội vã tuổi học sinh khiến cho họ cảm thấy hạnh phúc đan xen sự hối hận.Truyện huấn văn nhé.…
| 15 . 8 . 2018 |Phần I: Kiss The RainNhững cuộc gặp gỡ. Những lần trò chuyện. Những niềm vui, sức sống căng tràn, tâm hồn đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Những mối tình non nớt mới chớm nở, và cảm xúc tích cực, tiêu cực của tuổi mới lớn... Tất cả đều sẽ được thể hiện qua câu chuyện này bằng một cái nhìn chân thực nhất, không quá cầu kì, nó rất là đơn sơ, mộc mạc.Trời bắt đầu đổ mưa. Những hạt mưa đầu mùa thi nhau rơi xuống đập vào nền mái tôn đỏ chót của ngôi trường tạo nên tiếng lộp độp nghe rất vui tai. Hạt mưa rơi xuống dứt khoát và mạnh mẽ, không chút lưỡng lự lo âu. Hệt như tuổi trẻ căng tràn và mãnh liệt. Mưa rơi rồi cũng sẽ tạnh, chúng ta hãy trân trọng những phút giây mà mình tỏa sáng nhất, để đến khi nó 'tạnh' rồi thì chính bản thân ta cũng không cảm thấy hối tiếc.Mưa - là nguồn cảm hứng dẫn dắt.Bìa: @hajymss_ from @Cooking_Team***| 10 . 7 . 2020 |Phần II: Dưới tán cây màu nắngDưới tán cây chúng ta có gì? Những giấc ngủ trưa chỉ vỏn vẹn vài phút, gương mặt lốm đốm mấy giọt mồ hôi đang chờ hong khô bởi gió, hay hạt nắng li ti màu mật ong xuyên qua kẽ lá xanh xanh đang dần ngả sang vàng,...Tiếng vui cười ríu rít của ai đó, tâm trạng trầm tư chỉ muốn được ở một mình, hay đơn giản là muốn ngồi dưới gốc cây chỉ để thu hết mọi thứ ở nơi đây vào đáy mắt mình?Ai mà nhớ được hết chứ, nhưng bù lại cái cảm giác này thật thân thuộc làm sao, nó làm cho tôi cứ muốn ở lại đó mãi, mong cho thời gian ngừng trôi để tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi này. Thật trong lành.…
Cô - Hàn Thiên Băng : lạnh lùng,bá đạo nhưng cũng rất đáng yêu,shotaAnh-Hắc Hàn Thiên Phong:lạnh lùng,bá đạo không kém gì cô,nhưng khi tiếp cận cô,anh từ 1 người tàn khốc trở thành 1 người ôn nhu biết chăm sóc người vợ xinh đẹp của mìnhLiệu rồi với 2 con người này,họ có tạo nên 1 cuộc tình ?Mời các bạn đón đọc…
✨ CHÀO EM, BẢO BỐI! ✨Hán Việt: Hải, điềm tâmTác giả: Dung Vô TiênEditor: BoomtiniThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Song khiết , Vườn trường , Nhẹ nhàng , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Học bá--------📌 truyện chỉ được đăng tải ở wattpad của wordpress của Boomtini…
[ MT ] By guilingzhe2Cp: Miêu-Thử vương đạo Triển Chiêu x Bạch Ngọc ĐườngThể loại: Fanfic , đồng nghiệp,... Tag: Triển Chiêu ; Bạch Ngọc Đường ; Miêu-Thử ; thất hiệp ngũ nghĩa;…
Tôi và cậu chơi với nhau từ hồi tấm bé. Tôi sinh sau cậu chỉ nửa ngày, thế mà cậu dám bắt tôi gọi bằng anh! Mơ đẹp thật. Cậu rất thiếu đòn nhưng mẹ cậu lại rất hiền, quý tôi vô cùng, không ít lần cậu bị mẹ mắng vì làm tôi khóc. Cũng vì thế, tôi xem như được bà bảo vệ, chẳng sợ sệt gì mà trêu cậu suốt ngày. Bi bô tập nóiLững thững tập điMỗi đoạn đường đều có in dấu chân của hai đứa trẻBước đi ngày một vững, kéo dài suốt một đời ...*Nguyễn Thảo An x Lê Minh Dương*…
Thời học sinh luôn gắn liền với nhiều kỉ niệm đẹp của mỗi người.......Đó là những cái ôm ấm áp, những cái choàng vai đầy thân thiết của đám bạn thân mỗi lần gặp nhau.....Đó là những lần hôm trước thì cãi nhau nảy lửa vì mấy lí do cỏn con, hôm sau lại cùng nhau cười đùa vui vẻ như chưa có gì xảy ra.....Đó là niềm hạnh phúc nhỏ bé khi đạt được điểm cao, để rồi khi thua đứa khác 1,2 con điểm lại vù đầu vù cổ vào học để quyết tâm " phục thù".....Đó là những nụ cười, những giọt nước mắt mà cả đám bạn cùng nhau sẻ chia, những câu an ủi giản đơn mà vô cùng chân thành, để rồi khi nhớ lại kỉ niệm ấy, bỗng chốc thấy lòng ấm áp đến lạ kì.....Đó là những rung động đầu đời nhẹ nhàng, đến tự nhiên như làn gió thoảng qua, để lại trong ta những cảm xúc kì diệu................... Hãy tận hưởng những khoảnh khắc tươi đẹp ấy, hãy trân trọng từng phút giây quý giá được kề bên bạn bè, thầy cô,vì tuổi học trò là lứa tuổi hồn nhiên, trong sáng,đẹp đẽ nhất, và để sau này khi nhớ lại những kỉ niệm ấy,ta có thể nở nụ cười mãn nguyện.......…
Chúng nói ta là một đứa ngây thơ.Chúng cho rằng ta là một người xảo quyệt.Hơn hết thảy chúng lại không biết ta đơn giản chỉ là một kẻ bắt chước.Ta thâm nhập vào cuộc sống này, Trở thành ác mộng trong chúng.Tác giả: Hoa Bồ CâuNgày đăng: 15/4/2023Ngày hoàn: -----…
"Trong những năm tháng của quãng thời gian tươi đẹp nhất, điều duy nhất tôi không hối hận chính là đã có thể cùng cậu bước qua mọi khó khăn." ..... ---Cầu cho mỗi ngày khi tôi tỉnh dậy, những thứ cùng cậu trải qua đều không phải là một giấc mộng thanh xuân hão huyền.----------------------------Nhân vật chính: 12 chòm saoThể loại: 1vs1, bg, sẽ có vài đoạn text,...…
"Em thích không?" Anh khom người trao bé mèo trắng muốt cho tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ cưng chiều, cánh tay nhẹ nhàng vuốt dọc lưng như xoa dịu đi cơn đau dạ dày lúc nãy."Em có, anh cho em nuôi chung với nhé?""Ừ, của em. Cái gì của anh cũng cho em."Có lẽ vào mùa hạ năm ấy, thứ rực rỡ nhất không phải là nắng hạ, mà là thanh xuân tươi đẹp của chúng ta._______________________________Truyện đang trong quá trình chỉnh sửa và nằm trong chuỗi: "Gom Nhặt Những Mảnh Thanh Xuân Còn Sót Lại"…
shortfic gồm 6 chươngỞ một góc nhỏ phòng nhạc nơi trường học nào đó, có thể vẫn còn một cây đàn cũ - và một cuốn sổ tay bạc màu giấu trong ngăn kéo.Không ai quảng bá nó. Không ai buộc bạn phải viết.Nhưng nếu bạn từng thấy mình không thể cất tiếng -nếu bạn từng giữ trong lòng một khúc hát dở dang -thì có lẽ, bạn sẽ hiểu cảm giác của hai người con gái trong câu chuyện này.Một người đã từng hát bằng cả trái tim - cho đến khi trái tim ấy không thể ngân lên nữa.Một người học cách lắng nghe - cho đến khi đủ can đảm hát thay giấc mơ của người khác.Đây không phải chuyện tình, cũng không phải phép màu.Chỉ là một khúc hát nhẹ, một đoạn giai điệu còn bỏ ngỏ,và một điều giản dị:khi ai đó viết bản nháp đầu tiên bằng tổn thương, sẽ luôn có người muốn viết đoạn kết bằng yêu thương.Bạn đang cầm trên tay bản nháp đó.Còn đoạn kết... có lẽ bạn sẽ tìm thấy nó trong lòng mình.…
"Nếu một người đã yêu bạn từ rất lâu, nhưng mãi sau này bạn mới nhận ra-liệu tình yêu đó còn có thể chạm đến bạn không?"Ánh sáng từ một ngôi sao xa có thể mất hàng nghìn năm để đến được Trái Đất. Có khi ngôi sao ấy đã tắt từ lâu, nhưng ánh sáng của nó vẫn tiếp tục di chuyển-như một lời nhắn gửi từ quá khứ, một minh chứng rằng những gì ta từng bỏ lỡ vẫn chưa thực sự biến mất.Trường Sơn du hành về quá khứ, nhặt lại những mảnh ghép đã mất. Mỗi lần anh tung đồng xu, thời gian vỡ vụn, ánh sáng lóe lên trong thoáng chốc-như cách ánh sáng từ một vì sao cuối cùng cũng đến được mắt người nhìn sau bao nhiêu năm lang thang trong vũ trụ.Một câu chuyện về tình yêu không bị giới hạn bởi thời gian-nó có thể bị lãng quên, nhưng chưa bao giờ thực sự biến mất.…
Đây là một fic nhỏ dành cho OTP to bự của tớ - JosCarl, viết vì vã, hi vọng mọi người sẽ thích ❤ Nếu là NOTP của cậu thì vui lòng click back, nghiêm cấm đục thuyền.Có một chút JackNaib, HasEli, MarthaVeraThể loại: nam x nam, nữ x nữ, học đường, ngọt, HE…