Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
" Ở đây có bán trà sữa và cà phên không chủ quán?"" Ở quán của mình có bán mà còn bán cả những chiếc ly xinh xắn kia nữa."" Những chiếc ly đẹp thật! Mình thấy trong thực đơn có bán và mua những câu chuyện vui lẫn buồn nữa."" À cái đó thì ....."…
Nơi các bạn có thể nói ra những tâm sự giấu kín trong lòng :))))Link: https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLSfilqYSziddocYbUdF5oz4nwEJ5GSsbpZvYf9E99OhAzih3Pg/viewform…
Hán Việt: Tiểu Phú BàTác giả: Hoa Hoa Điểm ĐiểmSố chương: 86Tình trạng: HoànEdit: meomeodocsach Trong hội nghị ra mắt sản phẩm mới, Chu Mộ Tu cho cả thương hiệu riêng của bà xã tham gia. Có phóng viên hỏi: "Tổng giám đốc Chu, nghe nói phu nhân của ngài từ lúc quen ngài đã là tiểu phú bà?"Chu Mộ Tu cười, "Cô ấy vẫn luôn là tiểu phú bà." Phóng viên tò mò, "Trong nhà ngài ai là người quản lý tiền bạc?Chu Mộ Tu liếc mắc nhìn bà xã đứng trong đám đông.Chậm rãi trả lời, "Cả tiền của tôi và tôi đều do cô ấy quản." -Bộ Hành là một tiểu phú bà vô hình, có tiền và có ước mơ. Theo kế hoạch thì đến tuổi hai tám cô sẽ sinh con và kế thừa gia sản.Đàn ông? Có cũng đượcKết hôn? Khỏi cần bàn.Cho đến khi cô gặp phải tiểu Chu tổng nhan sắc mỹ lệ của tập đoàn Trác Chu . Một màn thả thính đi thả thính lại và dính thính bắt đầu...Truyện được đăng tải tại Wattpad meomeodocsach và Wordpress: meomeodocsach.wordpress.com.Vui lòng không mang truyện đi nơi khác…
#WithMộcSongCô lấy tay lau vội đi những giọt nước mắt còn đọng lại, nấc lên thành tiếng." Tôi... Tôi không thể... Duyên số đã định sẵn như thế, tôi đành chịu."Hắn nhìn cô. Ánh mắt băng lãnh. Hơi thở của hắn phả vào không khí, ngước lên trời, phóng tầm mắt về phía xa nhất, nơi không có một gợn mây nào cả. Vòm trời ảm đạm như quang cảnh bây giờ đây." Tôi sẽ khiến cô trở thành một nàng công chúa kiêu hãnh, tỏa sáng. Cô sẽ không lu mờ đi dù cho thời gian có trôi nhanh như lời tôi vừa nói với cô, như lúc này."[...]" Đúng vậy. Tôi, chính tôi, sẽ đảo ngược số phận bất hạnh của cô." {EditBy Mộc Song Song}…
Tác giả: Hạ MiêuThể loại: Ngôn tình, thanh xuân Mùa hè năm năm tuổi, Linh Anh đắm chìm trong thế giới đầy kỳ diệu của tuổi thơ, nơi những cánh hoa giấy bay lơ lửng trong nắng và tiếng ve râm ran gợi lên sự bình yên. Một ngày nọ, trên con đường quen thuộc, cô bé tình cờ gặp một cậu bạn lạ-Tô Ánh Dương, người đang ngồi trầm ngâm bên gốc hoa giấy. Cuộc gặp gỡ bắt đầu bằng một chiếc bánh Cosy và một bông hoa sứ, đánh dấu sự khởi đầu của một tình bạn thoáng qua nhưng đầy ý nghĩa. Thời gian trôi qua, khi lên cấp 1, Linh Anh và bạn thân Ngọc Hân không còn học cùng trường, khiến cô buồn. Nhưng sự hoạt bát của Ngọc An đã giúp cô vui vẻ trở lại, và hai người dần trở thành đôi bạn thân thiết.Lên lớp 2, trường gộp lớp, có thêm nhiều bạn mới. Từ đây, Linh Anh bắt đầu chú ý đến một cậu bạn tên Lê Hoàng. Liệu đó chỉ là sự tò mò, hay cô bé đang có những rung động đầu đời?…
Hắn không còn nhớ tiếng "Ba..mẹ" đầu tiên mình được nghe, được gọi. Nhưng điều mà hắn nhớ mãi luôn là cảm giác khao khát khi mơ mộng về hai chữ "gia đình"... ___________________________________________________________________ Văn áng: Giữa lòng Moscow xa hoa, người con trai lặng lẽ đứng. Ánh đèn phố phường rực rỡ chiếu lên khuôn mặt vốn "chai sạn" tự thuở nào. Một bông tuyết nhẹ nhàng đáp xuống hàng mi, tan ra như giọt lệ chợt lạc giữa đời thường. Cậu không chớp mắt, để mặc cái cay xè thoảng qua, mờ nhạt như những vết hằn cũ kỹ đã chìm sâu trong vô thức...…
Trong toán học, hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau. Chúng tồn tại cạnh nhau, cùng hướng, nhưng không có điểm chung .Cuộc đời thì khác, hai con người hoàn toàn xa lạ, tưởng chừng không bao giờ có thể chạm tới lại bất ngờ gặp nhau ở giao lộ của dòng đời vội vã. Sinh học cũng nói rằng hoa cần đất thì mới có thể mọc được nhưng phép màu cuộc sống lại có thể khiến nó bung nở trong chính lòng người. Phép màu đấy không đến từ công thức, lý thuyết khô khan nào cả mà nó được tạo ra bằng chính sự chân thành và niềm tin tưởng vào tương lai tươi sáng; Đấy là tất cả những gì cô giáo Hân đã nói với cậu học trò Lâm và rất nhiều thế hệ học sinh của mình.…
Tôi ấp ủ mùa hạ của riêng tôi vào trong tim.Để những chồi non vươn lên giữa cái nắng oi ả chỉ mình tôi biết. Để những tình cảm thuở thiếu thời chỉ mình tôi hay.Để lại mảnh tình vắt ngang năm tháng lưng chừng tuổi trẻ.Để quên đi thiếu niên của tôi..Tôi ấp ủ mùa hạ của riêng tôi vào trong tim.Mùa hạ mang tên em."Diệp Hạ".…
"Tên đầy đủ của nó là Lê Nhật Hạ.Nó là một con bé 17 tuổi, tính cách nông nổi, ngang ngược nhưng vô cùng nổi bật.Một hotface lớp 11-1 của Trường Trung học Phổ thông Quốc tế N tại thủ đô Hà Nội."...Một ngày nào đó, cơn gió mùa đông lạnh lẽo ập đến tạt vào trái tim yếu ớt của ngày hạ tưởng chừng như vô cùng chói chang.Một ngày nào đó, khi ánh nắng ngày hạ trút bỏ hết vẻ ngoài hào nhoáng của mình.Một ngày nào đó, khi ánh nắng chói lọi ấy gấp gáp đuổi theo một cơn gió đã lỡ đọng lại chút rung động.Một ngày nào đó, khi một cậu học sinh ngoài sân bóng rổ là tất cả tình cảm nhẹ nhàng mong manh của nó."Cơn gió mùa đông lạnh căm mà tớ mang tới, chắc chắn sẽ chỉ làm trái tim của cậu ấm lên thôi."…
Đây là câu chuyện về cuộc sống hiện tại của mình. Mình rất kém trong việc viết cảm xúc của mình sao cho hay cho hấp dẫn người đọc. Mình viết vài dòng này chỉ muốn chia sẻ cảm xúc của mình mà thôi. Hãy cùng đọc nó nhé!…