All x Lou | Playlist Của Em
Written by ilmoliuoSản phẩm của trí tưởng tượng, không áp đặt lên người thật.…
Written by ilmoliuoSản phẩm của trí tưởng tượng, không áp đặt lên người thật.…
viper/peanut/deft/faker x chovyjeong jihoon review bốn anh người yêu cũ in a nutshell: đại cương chấm điểm các loài chim trong tự nhiên, quan sát và nhận xét tập tính sinh hoạt của chúng…
văn án. nhìn bóng người thân quen lại xa lạ, nhìn nụ cười đã bấy lâu quên rồi nắm chặt đôi tay thở dài. trái tim muốn thả lỏng nhưng lý trí lại xiết chặt. hắn im lặng, lặng lẽ khoác lên mình vai diễn khác. không còn là Rei Fuyura nghiêm túc tuổi 29, không phải là chàng phục vụ - Amuro Toru dịu dàng và cũng chẳng phải là ly rượu ngọt cay khiến ai khiếp sợ - Bourbon, mà là 'Rei Fuyura' vốn dĩ đã chết. hắn nhìn đồng bạn còn sống ở thế giới này, với những nỗi cảm xúc cuộn trào, nhưng rồi bị lý trí kèm xuống. hắn không muốn, không muốn họ nhận ra, không muốn họ lo lắng và không muốn để họ biết sự thật. để rồi, khi nhận ra. kẻ vốn dĩ đã chết lại nhập vào kẻ đáng lẽ phải sống. nực cười. |vai diễn chính: Rei Fuyura. (đã tử vong khi tiêu diệt tổ chức). vai phụ: nhân vật trong học viện cảnh sát,... lưu ý: cảnh mở đầu khi cả hai mới làm xong nhiệm vụ của tổ chức ở tuổi 26. nhóm f5 còn sống, tính cách nhân vật có xu hướng tiêu cực, kìm nén cảm xúc. Cp: hit HiroRei.…
"Ô cửa sổ mở toang, tấm rèm voan bay bay nhẹ nhẹ tựa lông vũ. Những cánh anh đào trắng từ bên ngoài theo gió xuân mà bay vào nhà, chầm chậm rơi đầy trên bức tranh vẽ đang còn dang dở của người họa sĩ..."…
yêu em nhất trần đời----Truyện của keodayyy vui lòng không đạo nhái.…
Chút Ngọt Giữa Đời…
"tao trấn lột thằng quang anh đấy, mày tin không?""đéo."…
QUÁN BÚN PHỞ: OPENBạn cho gia vị, tôi nấuNiên hạ cún meo siêu yêuuuNói không với văn AI nhưng viết dở by: Miyu (me)…
xuyên không. warning: tất cả tình tiết đều là giả.…
Những mẫu chuyện li ti của nhà Duy Ngọc và Khôi Vũooc; lowercase…
bộ truyện này tôi viết về cái thiện và ác của xã hội này , mong gần bạn sẽ đọc nó với tâm hồn bình yên vì đây ko phải một bộ nhẹ nhàng "Có những kẻ sống sót, không phải vì mạnh - mà vì không được phép mất."…
Được ở chung nhà với tình đơn phương là trải nghiệm như thế nào vậy ? không biết hả , tất nhiên rồi tại bạn không phải là Nguyễn Thành Công 🦄…
ngày thứ nhất; em nguyện yêu tôingày thứ hai; em bỏ lại tôi-----của itena----truyện của keodayyy vui lòng không đạo nhái.…
Là tấm chân tình hay chiếc gương soi bản thân?…
khu trọ như cái lỗ mũi mà nhét mấy chục mạng vào à?…
Đường này là đường cho tôi chở em mãi thôi không dừng.--------enigma x beta--------truyện của keodayyy vui lòng không đạo nhái.…
Là một sự li kì truyện hong đọc là uổng cả đời đó nhaaaaa🤗Truyện mang nhiều yếu tố tục nên ai không thích thì nên cân nhắc nhaaa❤️❤️Tác giả gốc : tieucaunho…
Lê Hồng Sơn, dù hai năm đã trôi qua như một cái chớp mắt, vẫn mang trong mình sự tin tưởng mù quáng rằng vì sao ấy sẽ quay trở lại, để cho quỹ đạo cuộc đời cậu lại lần nữa xoay vòng. Nhưng thời gian cứ lặng lẽ trôi, vì sao ấy vẫn hoàn toàn bặt vô âm tín, gieo rắc nỗi đau khổ khôn nguôi trong lòng cậu.Thế nhưng...Có một điều mà Lê Hồng Sơn không hề hay biết: giữa lúc tâm hồn cậu đang chìm trong đêm tối của ký ức, đã có một ngôi sao mới lao vào quỹ đạo của cậu.Và ngôi sao ấy, rực rỡ, ấm áp, toả sáng hơn hết thảy.…
người ta vẫn luôn tự hỏi nhau "đi đâu để thấy hoa bay", cứ bảo tình yêu tựa như chờ đợi mùa hoa nở rộ, chậm nhưng chắc chắn. nhưng có lẽ giai thoại này chẳng đúng với lê hồng sơn, em đã dành cả tuổi trẻ để chờ đợi mùa hoa vốn dĩ không tồn tại.ngày ngày, em dùng đôi tay thon thả gấp từng bông hoa giấy, mỗi bông được gấp từ phần tình yêu bị mất đi, là một lần em tha thứ cho sự vô tâm của người thương.em tưởng rằng, khi em đủ kiên trì, đủ yêu thương và kiên nhẫn để chờ đợi lời hồi đáp nhưng bù lại chỉ là sự vô tâm đến tàn nhẫn, lạnh lùng nhìn những bông hoa giấy ngày càng nhiều lên. theo em, bùi trường linh có tất cả: tiền bạc, tài năng, danh vọng và tình yêu. bên anh luôn có mọi cô gái xinh đẹp, lộng lẫy kề vai, em chỉ là một ngôi sao bé nhỏ nhìn ngắm dải ngân hà to lớn, không đủ rực rỡ để sánh bước cùng anh."linh ơi, đi đâu để thấy hoa bay?"câu hỏi cuối mà em giấu trong lòng bấy lâu, không phải không muốn nói, mà là không thể. hiện tại với một màu sáng nhạt từ cửa sổ, em ngồi trên chiếc giường trắng muốt, đôi môi em nhợt nhạt, tím tái đầy mệt mỏi. trước khi rời đi, em muốn anh ngắm hoa bay thay mình, đó là di nguyện duy nhất của cả cuộc đời lê hồng sơn.…