NgocVu || Định Mệnh Rẽ Lối
vào chương đầu đọc đi rồi bt🙄…
vào chương đầu đọc đi rồi bt🙄…
Dear priest, 고백할 게 있어…
Mấy chuyện sến sẩm của hai đứa yêu nhau.…
"Tôi thấy mình quấn quít bên anh như một chú cún nhỏ không phải vì tôi lạc lõng nơi xứ người rồi tìm được người nói cùng tiếng mẹ đẻ với mình. Mà vì anh hiểu được ngôn ngữ của tôi, nên tôi không nhọc công phiên dịch lại tiếng lòng của mình."…
Tên truyện: TaNhân vật chính: Mason Nguyễn x CongBThể loại: Hiện thựcTác giả: Hạ Phong"Giữa sự hỗn tạp của những ánh đèn, có một góc tối gọi là ta."Tâm sự:Đây là lần đầu tiên và có thể cũng là lần duy nhất mình viết fanfic cho một cp quốc nội. MasonB cho mình một cảm giác khá đặc biệt nên mình muốn lên delulu cùng anh chị em.Mục đích duy nhất của con truyện này là giải trí. Nên nếu có bất kì ảnh hưởng tiêu cực nào tới chính quyền mình sẽ gỡ ngay lập tức.Mọi chi tiết đều xuất phát từ trí tưởng tượng và không có thật. Mong mọi người có thể giữ tinh thần hoan hỉ và tâm lý vững vàng khi đọc.Cảm ơn cả gia đình MasonB con.…
đọc đi rùi biết…
"hmmm..từng thằng nằm xuống.những thẳng nằm xuống đều có tội.chỉ có tao biết được hết sự thật.vì sao tao chọn cách giết người thay vì báo với chúng mày không?.do..."…
daily, tục, ooc, textficthiên về tình yêu ngọt ngào của Đăng Dương và Hoàng Hùng(một chút bùng binh nhẹ)…
textfic atsh ft rv3 couple tuỳ duyên, canon tùy tâm 🙂↕️…
tận cùng xã hội là nơi tụi nó gọi là nhà;ooc, lowercase…
tag: smut, ngọt._ sản phẩm ver từ luceft_u _…
Nhà trẻ gì ồn như cái sảnh chờ fifai vậy?⚠️Tất cả đều là sản phẩm của trí tưởng tượng, không thích vui lòng kickback…
"thời học sinh mà, cười lên đi!"…
Nơi tình yêu bắt đầu và phát triển.…
đỗ hải đăng, huỳnh hoàng hùng.…
"ô thằng nào làm con người ta có bầu rồi trả mỗi em bé trước cửa nhà mình thế?"…
Kết : HE Cái tên với cốt truyện nó không có liên quan đến nhau á =)))…
Dương Domic × HieuthuhaiAnh đừng có bướng nữa tôi xem nào? " anh xinh, lỗi em. "…
"Em đừng cười kiểu đó với người khác nữa."Đức Duy khựng lại, bàn tay đang cầm cốc trà sữa hơi run."Kiểu gì cơ?"Quang Anh không trả lời ngay. Ánh đèn phòng hậu trường hắt lên gương mặt Duy - yên tĩnh, sáng, và quá mức dịu dàng."Cái kiểu cười khiến người ta tưởng em có ý gì đó." - Giọng Quang Anh trầm, đều, không nhanh không chậm - "Trong khi... em chỉ hay cười như thế với anh."Duy cắn nhẹ môi, đôi mắt lảng tránh."Anh để ý kỹ thật đấy.""Với em thì anh luôn để ý."Quang Anh bước lại gần. Rất gần. Cái khoảng cách khiến tim Duy đánh trống trong lồng ngực."Từ bây giờ," - cậu nói chậm rãi - "đừng mang ánh mắt đó, nụ cười đó... cho ai khác nữa. Được không?"Duy im lặng.Một lúc sau, cậu nhỏ giọng, gần như là thì thầm."Vậy... anh tính làm gì với ánh mắt đó?"…
tđd x đta…