[ Trang Pháp x Lan Ngọc ] Kí ức
Chuyện tình của ta đẹp đấy nhưng tiếc rằng em chẳng thể nhớ ra.…
Chuyện tình của ta đẹp đấy nhưng tiếc rằng em chẳng thể nhớ ra.…
Không thực sự thú vị và nó kể về tui với mấy đứa bạn (bùn có vui có nhưng chưa có điểm dừng vì tui còn hứng viết mà) :)))…
❝dịu dàng với em một chút thôihệt như thuở bé ta còn yêu❞▷sad love…
Lunas và những giai điệu trên hoang đảoNếu được chọn một người lên hoang đảo chị sẽ chọn ai Trang Pháp? Tất nhiên là Diệp Anh xồng iu của Chị rồi 🥰🥰…
câu chuyện tình yêu nhỏ của tác giả…
Ngôn Tình, Cao H < 80%- 90% > siêu sủng…
Thể loại : Ngọt - H+ - HE - Ngôn - Ngược ...Truyện ko có thật đừng tin…
nda x nttngười phương xa, kẻ chốn phiêu bồngnắm giữ bên nhau mãi mãi…
Thật ra mình thấy cách viết của truyện truóc không hợp nên viết lại rảnh mà hihi. Sa Nghiên: tôi tự nói với mình bao lần đừng tin vào tình yêu. Nó chỉ có trong tiểu thuyết thôi. Nhưng cũng không cưỡng được. Trong tim có vị đắng vị cay mình tôi biết. Tình yêu này có hồi kết hay không tôi cũng không muốn nghĩ chỉ muốn trái tim tôi quay về. Đừng la cà rồi lạc thêm lần nửa. Chờ tôi về mua ổ khóa khóa lại trái tim.…
chuyện của mấy đứa ngốc xít, nói còn chưa sõi đã tập tành iu nhau…
Vương Tuấn Khải: ôn nhu công... 20 tuổi.. chủ tịch tập đoàn Wang thị... có vẻ đẹp của một người đàn ông lịch lãm.... với vẻ mặt lạnh lùng cùng ánh mắt sắc bén nhưng lại cực ôn nhu khi ở cùng Vương NguyênVương Nguyên: tiểu mĩ thụ... 19 tuổi...con trai của chủ tịch tập đoàn Vương thị... có vẻ đẹp dễ thương ưa nhìn.... gần người khác thì là một lạnh lùng boy.... nhưng bên cạnh Vương Tuấn Khải thì cực kì trẻ con.Cha mẹ của 2 ngươi quen biết từ nhỏ, cùng suy nghũ phóng thoáng nên cũng chấp nhận chuyện 2 đứa trẻ yêu nhau.------------------------------------Mô tả: hường, xíu xìu xiu ngược, có xôi thịt, hơi hơi năng thôi, HE…
Quân nhìn tôi trước gương nở một nụ cười mãn nguyện, anh ôm lấy tôi từ đằng sau thì thầm- Em là người đặc biệt nhất cuộc đời anh. Cảm ơn em đã mở lòng mình ra một lần nữa, đã cho anh cơ hội được ở trong trái time mTôi quay người lại nhìn anh. Tôi mới là người phải cảm ơn anh, anh như ánh dương chiếu vào con tim đầy góc tối của tôi, chiếu vào nơi lạnh lẽo nhất. Có lẽ anh chính là người mà tôi muốn gắn bó cả quãng đời còn lại…