Thép đã tôi thế đấy - Nikolai A.Ostrovsky
THÉP ĐÃ TÔI THẾ ĐẤY - Nikolai A.Ostrovsky…
THÉP ĐÃ TÔI THẾ ĐẤY - Nikolai A.Ostrovsky…
Tác giả: sakurachrysTranslator: KiWiVyBeta: YuukiNguồn: https://www.fanfiction.net/s/5344886/1/Icha-Icha-TroubleThể loại: fanfic, oneshot, hài hước, tình cảm, ItaSaku, K+,...Mọi nhận vật đều thuộc quyền sở hữu của Kishimoto Masashi. Nếu có chi tiết nào giống với tác phẩm khác. Đó chỉ là trùng hợp.Tóm tắt: Sakura + Thiên đường tình ái Icha Icha = ???…
Tác giả: ShelbySabakuTranslator: KiWiVyBeta: YuukiNguồn: https://www.fanfiction.net/s/5219986/1/A-Little-Red-EnvelopeThể loại: fanfic, oneshot, hài hước, tình cảm, GaaSaku,...Mọi nhận vật đều thuộc quyền sở hữu của Kishimoto Masashi.Tóm tắt: Sau một ngày làm việc mệt mỏi ở bệnh viện, Sakura trở về nhà và thấy mặt bạn trai mình vô cùng khó chịu, bên cạnh anh là một đống phong thư đỏ. Đấy là gì vậy? Đọc truyện sẽ rõ.…
Bảy tuổi: cô bé Hwang Miyoung tận mắt chứng kiến cha mẹ và anh trai chết trong tay Kim Taeyeon.Chín một tuổi: cô trở thành con nuôi của hắn, sống bên hắn trong thù hận.Mười một tuổi, cô ngây thơ nghĩ rằng có thể nhân lúc Kim Taeyeon không để ý mà dùng dao đâm mạnh vào lưng hắn.Mười ba tuổi, cô nghĩ ra cách bỏ thuốc độc vào đồ ăn của hắn.Mười lăm tuổi, hắn nói cô là của hắn và cô nhận ra những rung động đầu đời dành cho hắn.Mười bảy tuổi, cô biết thế nào là giằng xé giữa yêu và hận.Mười tám tuổi, hắn nói không muốn thấy cô nữa, và cô đã có một sinh nhật đáng nhớ nhất trong đời rồi rời xa hắn...Hai mươi tuổi, cô trở về để đối mặt với hắn.Tình yêu và thù hận? Cuối cùng cô chỉ có thể chọn một mà thôi!…
Trận pháp có thể làm cái gì? Nhanh hơn người khác gấp mười lần tốc độ tu luyện? Cái này có thể có! Tùy ý chuyển đổi thuộc tính ngũ hành, thấy ai khắc ai? Cái này có thể có! Che giấu khí tức giả làm heo ăn thịt hổ, đánh lén giở trò lừa bịp? Này là đương nhiên ma!…
Đây là tác phẩm đầu tay của mình dựa theo một bộ truyện mình thích. Mong mọi người ủng hộ.…
Nữ tư tếTên convert gốc: Imhotep Nữ tư tếTên gốc: [木乃伊同人]伊莫顿的女祭司Tác giả: Dạ Tử VũNguồn convert: tangthuvien.vnEditor: Thập Tam ThoaNguồn edit: thapdiepcoc.comLàm ebook: saralNguồn ebooks: STENT FORUMĐôi lờiĐây là bộ truyện đầu tiên mình edit, mong các bạn ít ném gạch nhé !Văn ánImhotep thật đáng thương, vì yêu đợi chờ ngàn năm cuối cùng bị người hắn yêu phản bội.Tác phẩm này rất đơn giản, chính là làm sao để vị soái ca này tìm được hạnh phúc.Nữ chủ không phải Anck-Su-Namun, mà là một người chậm rãi phấn đấu trở thành tư tếMặt khác, có một đoạn là nhân thú nha!Nội dung: Xuyên không thời không vào bộ phim xác ướp (the mummy)Nhân vật chính: Aisha ┃ phối hợp diễn: Imhotep, Daoud, Seti ┃ cái khác: Phù thủy, xác ướp, Imhotep, kẻ trộm mộ…
Đây là fic đầu tiên mà Kuro viết nên khi có sai sót mong mọi người có thể góp ý kiến.và đây chỉ là fic mình viết theo sở thích \( ^▼^)/…
Truyện chưa xin phép tác giả/ editor, nếu bị kiến nghị thì mình sẽ xóa.- Trước khi xuất giá 3 ngày, nàng bị người ta cưỡng gian, hôn ước bị hủy bỏ. Nàng vốn là tài nữ Vân Quốc, hắn là Thiếu trang chủ của Phượng Vũ Cửu Thiên, tài nữ với giai nam, là vi giai đàm, nhưng hôm nay biến đổi, nói đến chuyện đó, người nhà của nàng cũng đều lắc đầu.- Nàng, không biết tại sao vận mệnh lại như thế trêu nghẹo nàng. Cảm giác lên voi rồi xuống chó, chỉ có người trong cuộc mới hiểu được. Vốn dĩ phải cảm tạ Lão thái thái của Phượng gia, vì quá yêu thích nàng, không thể cưới nàng làm chính thất, bèn để nàng làm tiểu thiếp của Phượng Cô, không cần ở trong nhà, làm phiền lòng mẫu thân.- Chính vào lúc thấy cái liếc mắt của Phượng Cô, nàng mới biết được, nàng đã sai lầm thế nào. Ánh mắt kia, nàng như thế nào quên được, đó là ánh mắt đã hủy hoại cả đời nàng. Ai có thể nghĩ đến, kẻ cưỡng gian nàng lại là Phượng Cô - Thiếu trang chủ của Phượng Vũ Cửu Thiên, nói nàng không hận hắn là nói dối. Nhưng nàng như thế nào có thể đấu với hắn, hơn nữa nàng còn có mẫu thân, người thân duy nhất của nàng, nàng không thể không cố gắng nhẫn nhục a! Vì vậy chỉ có thể thuyết phục bản thân, cho bản thân cuộc sống thong dong, cố gắng quên đi những điều không thể chịu đựng. Chỉ là, thật sự có thể quên sao?…