Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Kẻ không hiểu chữ "tình" đi viết truyện ngôn tình 😂Kẻ không biết yêu đi viết chuyện tình iuuuuuu ❤️Cậu vì cô ấy mà từ một kẻ lưu manh trở thành thủ khoa đầu vào của một trường đại học danh tiếng. Cô ấy vì cậu mà trở thành một người hoạt bát, thấu hiểu tình cảm của thế gian.Chúng ta thoáng gặp nhau vào đầu mùa xuân năm ấy, cùng nhau vẽ lên một tuổi trẻ rực rỡ đầy sắc màu.Thanh xuân này, nếu cậu thiếu một chữ "tình".Vậy tớ sẽ viết lên một bản tình ca đậm chất thi ca chữ "tình" sống động nhất giữa Quân Phương và Trang Nhung.…
Chuyện tình của tuổi học trò sẽ thật đẹp...nếu như chúng có thêm drama trong đó. Phải không ? Đây là truyện của tôi, vui lòng không bê đi đâu hết. Xin cảm ơn…
Chỉ là những mẫu chuyện có thật và đôi điều yêu thương mình muốn lưu giữ lại cho họ - Những chàng trai quần đùi áo số với trái bóng tròn, với bầu trời cao xanh, với sân cỏ xanh mướt. Thế nhưng khắc ghi mãi mãi trong lòng mình, vẫn luôn là bầu trời tuyết trắng ở Thường Châu năm ấy.Các chàng trai thanh xuân của em, em yêu mọi người...…
Khẳng định rằng mình không có sự tham khảo ở bất cứ truyện nào ạ.Ảnh này mình có lấy trên Pinterest nhưng đã làm mất đường link, nếu có ai có thì cho mình xin ạ. Mình cảm ơn!-------Đây tuy là một câu chuyện mang đề tài chiến tranh, tuy nhiên nó không thực sự là về chiến tranh. Mục đích mình viết ra câu chuyện này không đơn thuần chỉ để nói lên sự đau thương của chiến tranh mà còn trong cuộc sống hiện tại. Vì lẽ đó, có lẽ sẽ có rất nhiều thứ không hoàn toàn thuộc chiến tranh hay mình sẽ không đưa tính xác thực vào đây. Nếu theo góc nhìn của riêng mình, thế giới mà chúng ta đang sinh sống vẫn luôn là một cuộc chiến đẫm máu trong âm thầm. Sự vô tâm và lạnh lẽo của lòng người ngày một đáng sợ, tâm hồn thì bị cô lập bằng những tấm kính dày cộp khiến ta ngộ nhận rằng con người vẫn rất gần nhau để rồi phớt lờ thực tại và tiếp tục xoay vần với ảo ảnh. Khi con viết câu chuyện này, con lấy bối cảnh ngày xưa bởi khi ấy, máu đổ là thật, tan tác là thật, vỡ nát cũng là thật. Ta nhìn vào, ta thấy được và dễ cảm nhận hơn. Đến đoạn kết cuối cùng, khi nhân vật 'tôi' vỡ tan, thứ nhân vật thấy là hạnh phúc, hay những lời thoại quan tâm của đoàn trưởng là thứ cuối cùng con muốn gửi đến. Con muốn người ta biết rằng thế giới vẫn luôn có những người sẵn sàng phá nát những tấm kính kia ra để bước tới và ôm đối phương vào lòng.-------P/s: Nếu có ai đó thấy giống bộ truyện nào thì vui lòng để lại cmt nêu ra ý kiến kèm tên bộ truyện mà bạn thấy giống, xin chân thành cảm ơn ạ!…
Hanagaki Takemichi, một thiếu niên hồn nhiên và hoạt bát cậu là người anh lớn thứ 2 của nhà Sano,một đứa con không máu mủ và huyết thống của gia đình.Lưu ý: Không bình luận tiêu cực & xúc phạmKhông thích coi thì out Tình tiết sẽ xàm hay bla..bla thích xem tiếp Tác giả mất não, bỏ não mà đọcHay thì theo dõi nhé…
[Đoàn Gia Hứa x Y/n] Thầm yêuTác giả: Nhật Hạ🍁Tiểu thuyết🌱Thể loại: xuyên không, ngọt ngào, fanfiction☄️✨.🌱 Suy nghĩ gì đó chợt loé lên trong cô ngay tối đêm hôm đó, ngay hôm sau. Trong tíc tắc cô đã là một người khác, ngoại hình mới, cuộc sống mới, bạn bè mới, gia đình mới và cô..Y/n đã được gần kề bên người mình thầm thương. Thế nhưng khi dường như muốn tiến bước thì có một bức tường vô hình ngăn cách cô rất lớn..một vấn đề khiến cô khó lòng giải quyết, có những chuyện cô không bày tỏ được với họ.....💞 Cảm ơn sự ủng hộ của các độc giả với bộ truyện tiểu thuyết đầu tay của Nhật Hạ:3…
Em như là ánh sáng đời hắn.Nhưng trớ trêu thay...Hắn lại chính là bóng tối âm uNếu được thấy em bình yên như ban đầu.Dù một lần thôi...Hắn nguyện...Dành hết cái bình yên của mìnhCho mỗi một mình em.Dù có bị ruồng rẫy.Hắn cũng cam lòng.…
Chuyện nói về 1 cô học trò hư hỏng ,mang tên Lalisa Manoban luôn bắt nạt bạn bè bất kể là aiTình cờ một hôm nhà trường thông báo rằng hội trưởng Park- học sinh giỏi tòan diện nhất khối vừa đi du học về mấy tháng nay, Lalisa không biết rằng cô đáng sợ đến mức nào nên luôn ăn hiếp cô...Cau chuyện dài lắm hok tóm tắt hết nổi lên mọi người vô đọc ha, camsamitaaaaa…
Warning: Dark, bad ending vì Tỏi khá thích thể loại này. Từ máu me đến tâm linh trong này có tất. Nếu không quen hoặc ghét thể loại này thì mời lướt qua ạ. Có OTP (nma bad ending hết hihi)…
Tác giả : DoroThyeoBản Quyền : DoroThyeo (ông nào ăn cắp truyện làm chóa) Chuyện về Tư Long Tư Ý, cứ 10 chương sẽ có một phiên ngoại (về bất kì nhân vật hoặc cp nào đó trong phim, nếu bạn thích có thể góp ý cp mình thích)…
Dân trong làng ai chả biết cái danh ông Mạnh. Nhà ông ta làm phú ông cũng được ba đời rồi. Ông vốn giàu sẵn lại được trời phú mần ăn giỏi, giàu càng thêm giàu. Nhưng dù có là phú ông thì cũng có nỗi muộn phiền riêng, vì ông cũng là một người cha. Ông chỉ lo mỗi việc cưới vợ gả chồng cho năm đứa con cậu ấm cô chiêu kia thôi.#Truyện chỉ đăng tại wattpad…
Tác giả: Song Yi Seojung (송이서정)Thể loại: Tình trai, sủng, vườn trường, 1x1, có chút chúa hề.Nguồn: https://mangatoon.mobi/contribute/detail?id=2120093Văn án:Phi Vân, một cậu con trai mới lớn chân ướt chân ráo sách ba lô lên cấp ba học, tại đây cậu gặp được hai người con trai, và cả hai đều có tên Hạ. Đặc điểm chung của hai tên này là vừa dốt lại còn tổn thương cậu.Sau đó, Nhật Đông, một học sinh ưu tú của ưu tú đã đến và soi sáng cậu. Anh đến vào mùa đông, đem đến hơi thở ấm áp khiến trái tim cậu tan như que kem để dưới trời nắng 40 độ. Kết quả là hai người Happy Ending.Trầm trầm điên khùng hai mắt thâm quầng lôi thôi luộm thuộm vì phải học nhiều học sinh ưu tú điển hình công x Hiền lành ôn nhu tốt bụng biết cố gắng phấn đấu từ cắn bút không biết một chữ đến ưu tú thụ.Truyện theo hướng nhẹ nhàng, motip chuẩn tháng ngày sóng gió của học sinh ở Việt Nam.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ, tôi sẽ rất vui nếu các bạn có thể nhận ra bản thân qua từng chương truyện, cảm thấy có động lực học và đạt được nguyện vọng của bản thân 💖💖…
Độ tuổi phù hợp: 16+...Người ta thường nghĩ nỗi đau lớn nhất là khi mất đi một thứ quý giá. Nhưng có lẽ, còn đau đớn hơn cả thế... là khi bạn chưa từng được coi trọng, chưa từng được lắng nghe.Tôi đã quen với những vết bầm tím giấu dưới tay áo, quen với ánh mắt cười cợt và những lời lẽ mà đêm nào cũng khiến tim tôi rỉ máu. Mỗi vết thương trên người tôi rồi cũng mờ đi, nhưng những gì hằn trong lòng thì vẫn trú ngụ như cảm giác vết dao cứa sâu vào tủy. Tôi cũng quen với việc mỗi lần muốn mở miệng, trong đầu lại vang lên câu trả lời sẵn có: "Đừng ngốc. Sẽ chẳng ai tin mày đâu."Có lẽ, chính vì vậy mà tôi học cách im lặng. Im lặng đến mức đôi khi tôi cũng không còn chắc mình có còn tồn tại thật sự nữa hay không. Người ta thấy tôi tươi cười, trong trẻo, nhưng đâu ai thấy được bóng tối đang lặng lẽ bao trùm đợi ngày nuốt chửng tôi.Giữa những ngày tháng ngột ngạt ấy, Hà Nội lại vào mùa hoa sữa. Hương hoa ngọt đến mức khiến tôi chợt tự hỏi: Trên đời này, liệu có ai nhìn thấy nỗi đau mà tôi giấu kín không? Có ai ghê tởm quay lưng trước những vết thương mục rữa, hôi thối mà tôi đang mang?Ngày viết: 17/08/2025Ngày đăng tải: 20/08/2025Ngày hoàn thành: 20/08/2025Tổng 11 chương: chương 0 đến 10…