sử
nothing…
Tôi từng nghĩ âm nhạc là những nốt tròn méo chảy trôi qua phím đàn... cho đến khi gặp cô - người phụ nữ với đôi mắt lặng thinh nhưng tâm hồn vang vọng cả một bản giao hưởng."Cô giáo dạy nhạc năm đó không phải người đầu tiên dạy tôi về âm nhạc... nhưng là người duy nhất dạy tôi lắng nghe.Lâm Khải - cậu học trò năm ấy, mang trong mình một tuổi trẻ bất cần, bất định, và bất an. Nhưng sau từng buổi học, từng lần im lặng giữa hai người, trái tim cậu dần biết rung lên những giai điệu mà không giáo trình nào dạy được.Khi cô rời đi, cậu mới nhận ra:"Một số người xuất hiện không phải để ở lại... mà để khiến ta trở thành người tốt hơn."Một câu chuyện nhẹ nhàng về thanh xuân, âm nhạc và lòng biết ơn.…
Cố Vãn Từ nói: ta đây tổng không thể tìm cái mr. soso liền đem chính mình cấp công đạo! Tìm không thấy ta thích, tổng có thể cự tuyệt ta không thích đi!Mãi cho đến sau lại, yếm đi dạo nàng rốt cục phát hiện, ngươi có thể tìm đối tượng, nhưng tình yêu chỉ có thể chờ.Có lẽ nó ngay tại cạnh ngươi, chỉ chờ ngươi phát hiện.…
"Trái tim của những người lạnh lùng thường băng giá và lạnh lẽo. Nó chỉ nồng nàn và ấm áp khi anh gặp được em..."…
Một thanh niên vô tình lạc vô thế giới game và suýt được bán hành đầu truyện xong anh ta đã đặt ra quyết tâm chinh phục đến tận cùng mê cung.Đây là bản do mình tự dịch nên có gì sai sót xin các bạn thông cảm…
Ở độ tuổi 20 , trong khi bạn bè cùng trang lứa người thì sắp tốt nghiệp đại học , người thì đi du học , có người thì mở được tiệm này tiệm kia hay đơn giản là đã lập gia đình và nhìn chung tất cả đều đã được định hướng được tương lai của mình . Còn bạn , bạn đã định hướng được gì cho tuổi 20 của bạn ? Hỏi cho vui thế thôi vì tôi biết chắc rằng nếu bạn đã đọc đến đây thì chắc hẳn bạn cũng đang muốn tìm sự đồng cảm hay đơn giản là sự sẻ chia từ những người chưa xác định được bản thân đó là TÔI nhân vật chính trong câu chuyện tôi sắp kể .…