Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Author: là mình Disclaimer: nhân vật không phải của mình nhưng trong fic thì thuộc về mình. fic này được viết với mục đích phi lợi nhuận Category: general Note: fic này không dành cho shipper chunjiyeon ( chunji ji yeon) , hoặc những thành phần anti teentop, anti joeji. đề nghị các thành phần trên click back.…
"Sao thế Hyunjin?""Em... nghĩ mình không nên gần gũi quá mức với anh, Channie hyung""Sao lại thế? Em biết anh coi trọng tình bạn này và anh cũng thích dành thời gian cho em mà""Bởi vì em sẽ yêu anh một lần nữa, còn anh thì không"transfic by Mai.…
"Cảm ơn, vì tất cả những nỗ lực của chúng ta đã bỏ ra, cảm ơn vì chúng ta đã luôn ở bên cạnh, cảm ơn vì những kỉ niệm đó tạo nên khoảnh khắc đẹp đẽ nhất trong cuộc đời."…
"tại sao... lại nói chuyện này cho mình?"sungchan dường như vẫn chưa thoát khỏi thứ cảm xúc nặng nề khó diễn tả do bức ảnh này mang lại. eunseok hơi ngạc nhiên nhưng rồi vẫn trả lời, "chuyện này không quan trọng."nó đã nghĩ đến điều gì khi nghe câu trả lời này từ cậu? là nó ngưỡng mộ vì cậu vẫn quá đỗi bình thản khi nhắc đến biệt ly, hay đau xót vì cậu vô tâm biết bao trước thứ tình cảm gia đình mà nó luôn khao khát? nhưng sungchan hoàn toàn không xác định được, hai người quá khác nhau. ngay từ khi bắt đầu, cơn mưa thấm ướt vai áo cậu đã kể một câu chuyện khác.…
Anh cứ việc đứng ngoài ánh sáng để giúp người khác, còn em...em sẽ đứng ở bóng tối để có thể hỗ trợ anh. Sau nhiều năm qua, em có thể tự tin nói với anh rằng dù chúng ta ở hai đầu sự thật, em vẫn sẽ chọn đích đến là anh. Mừng ad quay trở lại viết truyện🥰 cuộc sống đại học stress quá nên tui đành xả stress vào đâyy!! Mong mọi người iu thương đứa con này của ad-aka chippong…
Trong mắt La Tiểu Muội, La Nhất Châu lúc nào cũng là anh trai nghiêm túc, đáng tin cậy vô cùng thương yêu em gái.Trong mắt nhị vị phụ huynh và hàng xóm xung quanh, La Nhất Châu là con nhà người ta trong truyền thuyết, từ nhỏ đã tự lập, chín chắn, hiểu chuyện. Bố La mẹ La chưa bao giờ than phiền về anh.Trong mắt RouRou, "papa" rất thương yêu nó, mùi hương trên người anh vô cùng vô cùng dễ ngửi, còn thường xuyên bị nó bắt gặp cùng cậu chủ nhỏ lén lút ở bên nhau.Nhưng trong mắt Dư Cảnh Thiên, tên họ La kia vừa vô sỉ lại mặt dày, vẻ ngoài đạo mạo bên trong thối nát. Mọi người đều bị anh ta lừa, duy cậu là tỉnh táo vậy nên người kia lúc nào cũng tìm cậu phiền toái. Cậu siêu ghét anh!!!Còn La Nhất Châu đối Dư Cảnh Thiên nói: "Bạn trai nhỏ" cậu trốn không thoát =)))))))))Nội dung có thể tóm tắt ngắn gọn như sau :vAnh trai sau một thời gian dài cùng em gái xa cách. Khi về nhà phát hiện ra em gái đã có bạn trai. Mà anh lại không thích cậu "Bạn trai nhỏ" này của em gái, nên tìm cách khiến cậu ta bỏ cuộc. Nhưng trong quá trình dành lại em gái từ "Bạn trai nhỏ" của cô, anh lại dần dần nhận con người cậu cũng không tệ như anh đã nghĩ, còn khá đáng yêu.Câu chuyện này kể về quá trình biến Tony Dư từ "Bạn trai nhỏ của em gái" sang thành "Bạn trai nhỏ" của La nào đó =))))))))…
Tôn Dĩnh Sa, một "chiến thần" bóng bàn với gương mặt bánh bao nhìn là muốn bóp, không may xuyên vào cuốn tiểu thuyết thanh xuân bi kịch.Hệ thống thông báo:"Ký chủ, nhìn thấy thiếu niên u uất, tóc tai rũ rượi, tay cầm vợt gãy đằng kia không? Đó là Vương Sở Khâm, nam phụ phản diện sẽ hủy diệt thế giới bóng bàn sau này. Nhiệm vụ của cô là: Nuôi dưỡng, ngăn chặn hắc hóa, biến anh ta thành thanh niên nghiêm túc yêu nước, yêu thể thao!"Tôn Dĩnh Sa nhìn Vương Sở Khâm phiên bản 17 tuổi; cao nghêu, mặt cau có, tính tình thì như thuốc súng, lại còn có cái đầu... hơi to hơn người thường một chút.Hành trình cứu rỗi "bất ổn" bắt đầu:Khi nam phụ buồn bã vì bị coi thường:Sa Sa không an ủi bằng lời hoa mỹ, cô nhét vào tay anh một cái bánh bao thịt nóng hổi: "Đừng buồn nữa, ăn cái này đi cho đầu nó... to thêm, sau này thông minh hơn bọn họ!"Vương Sở Khâm: "...?"Khi nam phụ định đi đánh nhau để giải tỏa:Sa Sa xuất hiện với bộ vợt bóng bàn: "Đánh người làm gì? Đến đây, chúng ta "đánh" bóng. Cậu thắng tôi, tôi cho cậu bóp má. Tôi thắng, cậu phải về nhà làm bài tập về nhà!"Kết quả: Vương Sở Khâm thua trắng 11-0, vừa khóc vừa làm toán.Nhật ký hắc hóa của Vương Sở Khâm:Ngày thứ nhất: "Con bé lùn này thật phiền phức, mình sẽ không bao giờ nhìn mặt nó."Tháng thứ ba: "Sao hôm nay nó không mang bánh bao cho mình? Hay nó đi tìm nam chính rồi?"Năm thứ nhất: "Đứa nào dám bắt nạt Tôn Dĩnh Sa? Bước qua xác Vương Sở Khâm này đã!"…
" Giang sơn này, ta không cần, quyền quý này, ta không cần, người đời ca tụng, ta cũng không cần. ""Ta chỉ cần duy nhất mình nàng, đây cũng là lần đầu tiên ta tranh giành cùng ngươi, ngươi buông tha cho nàng, buông tha cho hai chúng ta, được không? "____________Một Đoản mình viết trong lúc rảnh rỗi#Salim…
Câu chuyện về những mông lung của người trẻ hiện đại, liệu họ có đang sống trọn vẹn hay chỉ đang tồn tại. Mây một nhân viên văn phòng với cuộc sống bình thường vẫn hằng ngày làm việc miệt mài ở một thành phố lớn, vô tình vướng phải một sai sót hệ thống đã khiến cuộc sống của cô thay đổi. Hi vọng bạn sẽ đón nhận nó như một món quà. Xin Cám ơn…
Tui không biết nhiều về việc chuyển nhượng các tuyển thủ nên có vài chỗ viết không đúng mong mọi người xí xóa.Truyện này được viết lên vì toy đã quá đói fic của cp hoàng gia rùiiii Tui tự cảm thấy tuyến truyện này còn khá nhanh và khá sơ sàiLần đầu viết truyện còn chưa được hoàn hảo có gì thiếu sót xin mọi người góp í nhẹ nhàng ạaaaa…
Chỉ cần 13 giây có thể tạo nên điều kì diệuCẩn thận với các con số____Truyện có đề cập đến sức khỏe tâm lýLưu ý trước khi đọc____Lấy cảm hứng từ bài viết về trầm cảm trong group Weibo Việt Nam…
Thể loại: Diễn sinh, Ngôn tình, Cổ đại , Hiện đại , HE , Tình cảm , Manga anime , Xuyên việt , Ma pháp , Nhẹ nhàng , Nữ chủ , Triệu hoánKirie Kaori có một cái thân ái vươngHắn tùy hứng ngạo kiều tính trẻ con, tự mang tạp tu phối âm cùng ma tính tiếng cười,Ăn mặc khôi giáp đi đường kuangchikuagchi ồn ào đến không được làm người hận không thể đem hắn ấn chết ở trên sàn nhàPhẩm vị thành mê, không hề hạn cuối cùng cảm thấy thẹn tâmCó đôi khi sẽ pika pika hoảng người không mở ra được mắtThường thường khai đường sung sướng tiểu toạ đàmMiêu đầu lưỡi, cay đó là một chút đều chạm vào không đượcMiêu tính tình, thuận mao sờ còn không vuiNhưng làĐó là nàng nhất thân ái vương, nhất thân ái người.…