mashihoon; vùng ký ức
"nếu như em quên mất anh,anh sẽ chạy về phía em "…
"nếu như em quên mất anh,anh sẽ chạy về phía em "…
Đoản văn này tớ lấy từ ngẫu hứng đi qua đường thấy một em cún xinh xinh. =)))…
r một ngày ta không gặp nhau nữa không còn gọi nhau = những cái tên thân quen như ngày xưa nữa ik qua nhau như những kẻ xa lạ và r chợt nhận r một cảm giác thân quen mội người từng thương lại hóa thành người dân em đau lắm chứ nhưng r mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi em anh và cô ấy sẽ vẫn sống tốtĐây là câu chuyện do em tự viết mong m.n góp ý và ủng hộ…
........ …
-"xin lỗi...có lẽ tôi sẽ chết tại đây..."…
Đây chỉ là tất cả những gì mình nghĩ và nó có chửi bậy :)…
Đam mỹ/ Tổng tàiCouple: Vương Nhất Hàn x Hoa Tử ĐằngVà có những nhân vật khác Tĩnh Tùng, Châu Kha Dật,Chu Tử HyĐây là bộ truyện thứ 3 mà mình viết, mình sẽ cố gắng ngày một hoàn thiện hơn, cảm ơn mọi người nhìu nha 😘😘…
Damn youre a sexy bitch 💯…
jimin cứ thương cậu trai ấy, mặc cho cậu chẳng hề quan tâm hay ngó ngàng gì đến, suy cho cùng cũng là vì si tình..…
Chỉ có buồn, và buồn…
tôi không đáng để anh yêu, jungkook.…
Âm nhạc chính là cuộc đời của anh, bản giao hưởng là mạng sống nhưng em chính là bản giao hưởng đó, bật hủ trong anh.Em đẹp như mùa thu Paris nhưng cũng chống tàn như những cánh hoa.Em vội vã như những áng mây, lướt ngang qua đời trăng và đi không một lời nào.•°•Đừng khóa anh lại trong mộng mơ của em, để rồi em bỏ anh lại đây trong xúc cảm trống vắng...…
CHẠM VÀO ANH TRONG BÓNG TỐIMột cái chạm có thể cứu rỗi. Hoặc kết liễu...Tôi sinh ra trong bóng tối. Không phải bóng tối của màn đêm - mà là thứ tối đen vĩnh viễn nuốt chửng mọi ánh sáng. Tôi không biết khuôn mặt người khác trông như thế nào, cũng chẳng bao giờ nhìn thấy chính mình trong gương.Nhưng đêm đó, khi tiếng còi cảnh sát xé nát không gian yên tĩnh, khi máu ai đó rơi xuống sàn căn hộ sát vách... tôi cảm thấy điều gì đó đã thay đổi.Anh đến như một cái bóng - lặng lẽ, chậm rãi, và nguy hiểm.Anh không bao giờ nói tên. Nhưng giọng nói trầm khàn ấy như có móng vuốt, nhẹ nhàng cào vào trái tim tôi mỗi đêm.Anh không chạm vào tôi nhiều, chỉ đôi khi, bằng đầu ngón tay lạnh ngắt... như thể xác nhận tôi vẫn còn ở đó - và sống.Tôi không biết anh là ai.Một người trốn chạy? Một kẻ sát nhân? Hay là ảo ảnh của nỗi cô đơn quá lâu trong tôi biến thành?Tôi nên sợ anh. Nhưng tôi lại mong anh đến. Mỗi đêm.Tôi bắt đầu tưởng tượng ra gương mặt anh. Bằng những câu thì thầm, bằng nhịp tim đập dồn khi anh đến gần, bằng cả nỗi khát khao được nhìn thấy anh - dù chỉ một lần.Giữa bóng tối của tôi và bóng tối trong anh, liệu tình yêu có thể nảy sinh?Hay tất cả chỉ là một cái bẫy? Một cái chết ngọt ngào được ngụy trang bằng sự dịu dàng đáng ngờ?Một mối tình không mắt. Một kẻ không mặt. Một đêm không lối thoát.Và chỉ có duy nhất một sự thật... đang đợi được lật mở.…
Chuyện nói về Thượng Vũ Nguyệt, một tiểu thuyết gia nổi tiếng với những về nhan đề có nội dung luôn vây quanh sự thù hận, căm ghét, ích kỉ và kiêu ngạo. Cô xuyên vào cuốn tiểu thuyết của bạn cô đã sáng tác cách đây vài năm, mặc dù nữ chính là một kẻ yếu đuối, nhưng nam chính lại chẳng khác gì một tên giết người không dùng dao. Thật nực cười! Vì không muốn phải làm một con nữ phụ yếu quèn, cô đã vượt lên mà không hề thủ đoạn, cô muốn độc chiếm lấy vương quốc thuộc về mình,...…
Nếu em mãi lặng im kết cục ta sẽ ra sao 🌫…
otp isagi, bachira…
Cần sa đưa anh lên mây, em đưa anh xuống địa ngục 🕳…