Kiêu hãnh
....…
....…
Cổ trang…
Tình cảm học đường…
Trích dẫn những câu nói hay trong truyện phim bài hát…
Con tàu vũ trụ mang tên ARS gồm một đội quân, các robot khổng lồ và các nhà khoa học nhằm tìm kiếm vùng định cư mới cho Trái Đất. Thế nhưng xứ sở này không phải là thiên đường như họ tưởng. Hành tinh được chọn tưởng như vô cùng hùng vĩ và nên thơ, thế nhưng đằng sau nó lại là nơi ở của những người ngoài hành tinh,zombies và những con quái vật với chiều cao vượt trên những toà nhà, kế hoạch xâm lăng của nhân loại... bắt đầu!…
Ngọc thích Quốc từ năm cấp 3, anh chàng là playboy . Sau đó cô dùng hết sức để tán tỉnh anh, cuối cùng anh đồng ý . Nhưng cô lại không biết rằng mình đang là trò đùa trò đùa của anh. khi phát hiện sau đó cô chia tay và đi du học theo ý của gia đình. càng không ngờ sau đó cũng gặp anh này ở đó. Cô trở thành một cô gái hư hỏng , để muốn trả thù anh . Nhưng không thể được vì cô còn rất yêu anh . và rồi chính Quốc đã thấy Ngọc người mà anh yêu ngủ với đàn ông khác ngay trên chiếc giường của mình ... Đau 💔…
- Ca sĩ quán bar yêu mị phong tình trong ngực hắn, chính là thiếu niên mang kính năm đó đã thầm yêu hắn nhiều năm nhưng không có kết quả. Vốn định sẽ không gặp lại nữa, nhưng ngày hôm sau lại trở thành thiếp thân thư ký của hắn ! ? Nhận hết đủ mọi lăng nhục....... Kiều nam hai mặt che giấu thân phận, là vì trốn tránh tình cũ, hay là còn có ẩn tình khác ?…
Câu chuyện xảy ra ở một nơi mà quyết định giá trị của một con người không dựa vào tiền tài hay danh vọng, mà chỉ dựa vào "Giá trị sinh tồn" của người đó. Khi "Giá trị sinh tồn" trở về 0 thì chính phủ sẽ sẵn sàng loại bỏ người đó ra khỏi thế giới, vì họ đã biến thành kẻ vô dụng thảm hại, không thể sống sót nếu không có cha mẹ. Mễ Tiểu Thuận chính là một chàng trai 18 tuổi vô dụng như thế, may thay cậu gặp được chủ nhiệm Hách...…
Cô ấy sẽ yêu anh hơn chính em hôm qua…
học đường nơi những tình yêu học trò nãy sinh . và mk sẽ viết về truyện tình học trò .nhớ theo dõi truyện mk viết nha…
câu chuyện đau thương tựa bi kịch của romeo và giu lì…
Đọ đi thư…
Không có gì để mô tả '-'…