Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Câu chuyện tình yêu đơn phương từ thuở thiếu thời cho đến khi trưởng thành của cô gái nhỏ, dựa trên chính câu chuyện của tác giả, đã thay đổi để không liên quan đến mọi người xung quanh. Người ta bảo 'thanh xuân của chúng ta ít nhất có một người dính lời nguyền tuổi 17... chàng trai hay cô gái bạn yêu thật lòng bạn gặp ở tuổi 17, nhất định sẽ quay lại gặp bạn ở năm 25 tuổi'. Yêu thầm năm 17 tuổi, rõ là ở cùng một thành phố, thế nhưng lại chưa từng một lần gặp lại, muôn lần bỏ lỡ nhau. Chỉ cho đến năm ấy, vào năm 25 tuổi, đột ngột gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách.Bởi vì muốn học cách buông bỏ, nên viết ra hết để thôi nhớ về anh, coi như đặt dấu chấm hết cho một câu chuyện tình tuổi xuân thì đã lỡ dở.…
-Tuệ Tuệ! tan học em có thể đến phòng thí nghiệm gặp anh được không?- v-vâng. em sẽ tới!Cô thích anh được 6 tháng rồi. Dự định sẽ tỏ tình với anh ấy. Nhưng vì một lí do mà cô đã lỡ hẹn với anh. Và đó cũng là ngày mà anh xin nghỉ học tại trường để đi du học Tây Ban Nha. Anh cắt đứt liên lạc với cô.5 năm xa cách cuối cùng cô cũng có thể gặp lại anh, nhưng anh đã quên cô rồi ư?. Liệu kết cục của mối tình đơn phương này sẽ đi đến đâu?- Đoàn Khiết An!- Xin lỗi... chúng ta quen biết nhau sao? Tác giả: Mèo Cam(tôi).Thể loại: ngôn tình, tình yêu đô thị, thanh xuân vườn trường.Chap sẽ được đăng vào những ngày 3, 13, 23,30. Mình là người mới, có gì xin mọi người góp ý về nội dung cũng như cách diễn cho mình để mình cải thiện nha:)…
Sinh ra đã ngậm thìa vàng một cách đúng nghĩa nhất, tôi vừa là cô con gái được cưng chiều nhất trong dòng tộc họ Nguyễn danh giá giàu có bậc nhất thủ đô, vừa là cô gái xinh đẹp tài năng được vô số nam sinh trong trường ao ước. Với xuất thân và sự cố gắng trau dồi để bản thân luôn hoàn mĩ nhất trước mọi người, tôi đã nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ vậy mà tiến lên đỉnh cao cuộc đời.Vậy mà vận mệnh trớ trêu chỉ cho tôi làm kiếp nữ phụ, làm vật hi sinh, thúc tiến và tạo nền cho tình yêu "khuynh thiên độc địa" của cặp nam nữ chính......Vừa kịp thức tỉnh, biết được kết cục bi thảm của bản thân, có cơ hội làm lại một đời, tôi "Nguyễn Yến Vi" sẽ cho các người biết, chị đây là ai trong cuộc đời mấy cưng…
Vô tình gặp, vô tình thích, vô tình nhớ, vô tình đau rồi lại vô tình lướt qua nhau như hai kẻ qua đường. Đó mới chính là thanh xuân của chúng ta...Mối tình đầu là khoảng thời gian đẹp đẽ tựa hồ như một giấc mơ nhưng sẽ không bao giờ có kết quả.Tình bạn thuở thiếu thời chính là tình bạn chân thành ấm áp nhất. Trong những năm tháng đó, chúng ta từng xem nhau như hình với bóng, cùng nhau khóc cùng nhau cười, cùng nhau buồn cùng nhau vui. Cùng nhau mơ về một tương lai tươi sáng, một lời hứa hão huyền lạc quan. Dẫu sau này mỗi đứa có một nơi phương trời đi chăng nữa, thì khi nhìn lại cũng sẽ nhớ rằng chúng ta đã từng cùng nhau ngồi dưới một mái trường, từng đau đầu vì một kì thi gian khổ.…
Tác giả: HiTrudyNhân vật chính: Nguyễn Thị Ngọc Huyền Nguyễn Thành Tài Bùi Anh Trường Phạm Thị Anh Đào Câu chuyện: về ngôi trường ở Việt Nam với tình yêu đơn phương của Trọng từ năm cấp 1 dành cho Huyền cho đến cấp 3 anh vẫn dành tình yêu cho cô cứ ngỡ chỉ có một mình anh yêu cô nhưng không hề. Lúc cả hai, học cấp 2 và cùng lớp không may gặp Trường một chàng trai yêu cô nhưng cô lại biết vì tình cảm của anh chàng ấy dù chỉ là hành động nhưng nó rất công khai, khiến cho hai anh chàng xảy ra cuộc chiến tranh ngầm. Cô không quan tâm tình yêu cho lắm cô cứ nghĩ mình ảo tưởng càng gây khó khăn cho hai chàng trai... Tất cả hình ảnh đều là ảnh trên Pinterest và được thêm hiệu ứng AI. Cre: Pinterest.…
"Út chèo chậm thôi nghen... kẻo nước tạt vô, ướt hết áo chị bây giờ.""Em cố tình chèo lẹ đó chớ... để đưa cô hai về kịp trước khi trời tối.""Nói vậy thôi... chớ thiệt bụng là muốn ngồi thêm với chị nên mới chèo lạc nhịp phải hông ?""Mai mốt... hổng biết còn được chèo xuồng chở cô hai nữa hông...""Sông còn đó, xuồng còn đó... Út khờ cứ chèo đi, chị ngồi đây hoài."Tay út bỗng siết chặt hơn trên cán chèo, trong ngực dâng lên một niềm vừa rụt rè vừa quyết liệt. Em cúi đầu, tự nhủ thầm trong bụng"Em sẽ luôn chèo xuồng chở cô hai qua sông... cho dù mai này có bão tố, có gió chướng, có nước xiết chảy ngược... miễn còn sức, em nhứt định hổng để cô hai đi một mình."…
Duyên phận là một thứ rất thần kì, nó đem đến cho ta hạnh phúc, cũng đem đến cho ta đau khổ. Định mệnh cho ta gặp nhau nhưng duyên phận lại chẳng cho ta đến với nhau. Đôi khi thứ bạn cần không phải là một tình yêu long trời lở đất mà chỉ là một người khiến bạn khắc cốt ghi tâm. Tình yêu đôi khi rất tàn nhẫn không phải cứ yêu là sẽ được yêu lại, cũng như không phải cứ tỏ tình sẽ có kết quả. Đúng người, đúng thời điểm là hạnh phúc. Đúng người, sai thời điểm là thử thách. Còn sai người, sai thời điểm lại là đau khổ bất tận. Vẫn câu nói cũ, không thích đọc mời nhấn back. Đây đơn thuần chỉ là 1 vài đoạn như nhật kí mà thôi nên đọc rồi muốn phán xét gì cứ việc cmt, hứa sẽ rep ok. Ngày viết: 28/4/2019Hoàn: 28/4/2019By: Leo Haruna…
Giới thiệu:Ba năm, Gia Nguyên vẫn mãi yêu một người không hề quay đầu nhìn lại. Là Omega, là kẻ được cứu trong kỳ phát tình đầu tiên, em ngỡ trái tim Hàn Dương sẽ vì mình mà rung động. Nhưng em sai rồi.Để bảo vệ con trai, ba Gia Nguyên thuê một vệ sĩ - Hoàng Giang, Beta lạnh lùng và trầm mặc. Em chưa từng nghĩ người ấy - người luôn đứng trong bóng tối, sẽ dần trở thành nơi ấm áp nhất đời mình.Đây không phải là câu chuyện của một tình yêu đẹp ngay từ đầu. Mà là hành trình buông bỏ người không yêu mình, để học cách yêu bản thân... và học cách đón nhận một bàn tay khác - lặng lẽ, nhưng thật lòng.…
Tác giả: Hoàng BăngChú ý: Truyện là góc nhìn một phía, không ngọt, kết có thể SE có thể HE. Không chắc chắn chuyện nam chính là ai, hoặc có nam chính hay không, tất cả đều là tuỳ duyên.Hứa với độc giả rằng truyện sẽ được viết bằng tất cả tâm huyết của tác giả.Mô tả: Tôi gặp anh năm tôi mười lăm tuổi, người là bạn của chị gái tôi. Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã yêu người. Nhưng chuyện tình này hoàn toàn là của riêng tôi. Chỉ là một đứa trẻ, tôi có sức hút lớn lao gì để bên người đây?Bên người đôi môi tôi mỉm cười nhiều hơn, nhưng giọt buồn cũng thấm ướt khoé mi tôi. Yêu người tôi vui lắm, nhưng tôi cũng đau lắm.Liệu tôi có được phép có được người?…
Park Moondae có một cô nàng quản lý chuyên sống ở giờ cao su, hơi vụng về nhưng được cái giao việc gì thì hoàn thành việc đó hoàn hảo đến mức không có điểm nào phải chê. Không những thế, kiếp trước cô nàng ấy còn là một người mẫu nổi như cồn~ LƯU Ý: NO COUPLE!! NO COUPLE!! NO COUPLE!!FIC NÀY KHÔNG SHIP CHAR X OC, CŨNG KHÔNG SHIP CHAR X CHAR, CŨNG KHÔNG SHIP OC X OC!Nếu bạn muốn ship cặp nào hoặc đu OC của tôi x char nào đó thì vui lòng giữ văn minh, bật chế độ hòa nhã với những người ship cặp khác! Tuyệt đối không gây xung đột, không gây drama, cũng không vì OC của tôi gần gũi với bias của bạn mà ném gạch! Những tương tự sẽ bị block và tôi sẽ report!…
Hán Việt: Thế thân tha thủy loạn chung khíTác giả: Phong Lộ Thấm TửuTình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ , HE , Tình cảm , Trọng sinh , Gương vỡ lại lành , Cưới trước yêu sau , Thế thânCái gì mà yêu hay không yêu, phiền quá điCùng đường bí lối quân giặc đặt đao trên cổ Ngu Bạch Nguyệt, hướng về phía Trạm Thần uy hiếp: "Dùng vương phi của ngươi để đổi mạng cho Ngu Bạch Nguyệt."Mọi người nhìn nhìn Tiêu Lệnh Dịch, suy đoán: Vương phi tốt như vậy, Vương gia khẳng định sẽ không đáp ứng đâu!Trạm Thần: "Đổi."Mọi người:!!!Tiêu Lệnh Dịch lại thản nhiên cười, từ lúc bắt đầu, hắn chính là thế thân của Ngu Bạch Nguyệt.Trạm Thần lựa chọn dùng mạng của thế thân để đổi lấy chính chủ, lẽ ra nên như vậy, không thể chỉ trích được.Ngày ấy gió tuyết rơi đầy trời, Tiêu Lệnh Dịch chặn lại đao của quân giặc, đổi lấy bạch nguyệt quang bình yên vô sự về tới lồng ngực của Trạm Thần.Mọi người thổn thức: "Vương phi cũng tốt, nhưng chung quy chỉ là thế thân."Lúc đó ai có thể nghĩ đến, một ngày kia Trạm Thần sẽ vì thế thân này, ngôi vị hoàng đế cùng tôn nghiêm, một mình đứng trong gió tuyết dị quốc, rơi từng giọt từng giọt nước mắt, chỉ vì cầu được Tiêu Lệnh Dịch ngoái đầu liếc một cái.Công: Bị bội tình bạc nghĩa kỳ thật là taThụ: Tình tình ái ái đừng dính tớiTìm thế thân cuối cùng tự mình công lược thành chân ái - hoàng tử công X Cái gì mà yêu không yêu phiền chết - hạt nhân thụTrạm Thần X Tiêu Lệnh Dịch 1, Thụ trọng sinh, thụ kiếp trước bị đòn hiểm, đoạn tình tuyệt ái, m…
Nhân sinh như cõi mộng, mộng tỉnh nhân tan, kiếp người phù vân - chính là con người sống trên đời lấy vô thường làm bạn, nên sẽ có những lúc gặp chuyện không như ý, hay có những điều suy nghĩ hoài mà chưa thấu tỏ. Tuy nhiên thời gian qua đi, tới một lúc nào đó ta sẽ dần dần minh bạch, giật mình nhận ra rằng, thì ra hết thảy đều là an bài tốt nhất. Một nữ sinh trung học bình thường vốn đang trải qua những năm tháng tuổi trẻ êm đềm, không âu lo bỗng bị trói buộc bởi vận mệnh nghiệt ngã. Thế sự xoay vần chỉ sau một đêm, nhận phải bi kịch đã được định sẵn, cô mất đi tất cả, chìm trong đáy sâu tuyệt vọng. Tưởng như đã chẳng còn gì níu kéo nơi trần thế, một tia sáng hi vọng yếu ớt le lói trong mảnh đời tối tăm mịt mù, tia hi vọng mong manh ấy đã khơi dậy lên khát vọng sống trong cô và cũng đã vô tình trở thành một chấp niệm cô kiên quyết cả đời không buông. Mặc cho biết kết cục đợi mình phía trước là tàn khốc, cô như con thiêu thân đâm đầu vào ngọn lửa, không sờn lòng. Mặc dù biết tia sáng mình đã coi là cả nguồn sống ấy sẽ chẳng thể là của riêng mình, cô vẫn cố chấp đuổi theo và giữ lấy, không nỡ buông tay.Có lẽ vì sự ích kỷ đến mù quáng của chính mình, cô đã chẳng hề nhận ra rằng sau lưng cô, vẫn luôn có người lặng lẽ đợi cô quay đầu, lặng im che giấu cảm xúc thật trong tim. Warning: Tác giả mượn bối cảnh của bộ manga hành động, kinh dị viễn tưởng nổi tiếng Tokyo Ghoul, các sự kiện diễn ra ở tuyến thời gian không trùng với nguyên tác, độc giả nào cảm thấy không thích có thể rờ…
Khi gặp lại Cảnh Phong ở fan meeting, tôi không nhanh không chậm mà vào thẳng vấn đề luôn, có lẽ là do cậu cũng nhận ra tôi nên không chần chừ mà đáp lại nhanh chóng:- "Này, tin đồn hẹn hò kia là thật hả?"- "Um đúng rồi, bọn em yêu nhau được gần 1 năm rồi. Nào có dịp em kể chị từ đâu luôn, cô ấy đáng yêu lắm, hì hì"- "..." Nếu nhớ không lầm thì đây là lần đầu tiên em ấy cười với tôi, thế mà lại là khi đang nói về cô gái khác. Tôi thua thật rồi!Tống Hà Hạ Miên là một cô gái rất hoạt bát và dũng cảm nhưng trong khía cạnh tình cảm lại dè dặt và e thẹn vô cùng. Thế mà ông trời nỡ lòng nào cử một cơn gió đến và để lại vô vàn những hạt bụi li ti ở lại mùa hạ êm dịu đó.…
[Truyện theo thể loại viễn tưởng, kỳ ảo.. Tất cả mọi tình tiết, địa điểm, tên gọi.. trong truyện đều là hư cấu]Ma quỷ chính là cội nguồn tạo nên hoảng loạn, tàn khốc, ác liệt. Tất cả đều do chúng tạo nên rồi dần còn người như bị đẩy đến bờ diệt vong. Hơn thế nữa, nó là kẻ thống trị cả một thế giới, mối đe dọa của con người. Nên lịch sử truyền thuyết được lưu truyền lại rằng thần linh đã phù mệnh cho con người được sống. Để bảo vệ được đều đó họ đã tạo nên năm băng phái đương đương với năm mảnh đất được con người gây dựng lên. Chúng được truyền đời này sang đời khác để duy trì bảo vệ nhân loại. Đã không biết bao đấng anh hùng hy sinh để đánh đổi tự do cho con người. Sự quyết liệt, sự kiên trì, dứt khoát, trái tim mạnh mẽ kiên cường, đó là những yếu tố thiết yếu để trở thành một Sư pháp kiếm. Sư pháp kiếm hay giải thích gọn đó là người trong băng phái, sự ảo diệu, pháp thuật, võ thuật đều hội tụ lại trong một con người mới có thể mang danh là một Sư pháp kiếm. Thế hệ về sau dần đi lên và bọn ma quỷ lâu dài cũng càng nảy sinh ra giết hại dân chúng. Vì thế mỗi năm mỗi băng phái đều tuyển Sư pháp kiếm nhân tài nối tiếp các tiền bối đi trước. Những con người ấy thật sự phải có bản lĩnh mới dám bước chân vào giới tàn khốc này. Hiện diện của những con người bản lĩnh đó là ai? Liệu con người có thoát khỏi bờ vực diệt vong, sự thống trị của ma quỷ? Tất cả đều trông chờ vào những thế hệ trẻ đi sau.…
*Hanahaki - bệnh của kẻ đơn phương: Đây là một căn bệnh GIẢ TƯỞNG mà người bệnh sẽ nôn, hoặc ho ra những cánh hoa được sản sinh trong lồng ngực khi tình cảm đơn phương không được hồi đáp. Có thể chữa bệnh bằng cách phẫu thuật nhưng sau khi phẫu thuật, người bệnh sẽ mất hoàn toàn cảm giác đối với người mà mình đơn phương. Bệnh cũng có thể được chữa khỏi nếu tình cảm của người bệnh được hồi đáp. Nếu không chữa trị, người bệnh sẽ chết.• Thể loại: Đoản.• Couple: Only VMin.• Tình trạng: Hoàn.Truyện hoàn toàn là sự tưởng tượng của mình.Vui lòng không đem ra ngoài khi chưa có sự cho phép của mình.[ 17/5/2017 ]…
📌TRUYỆN CHỈ LÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG KHÔNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT‼️📌THUYỀN MA NÊN AI KHÔNG THÍCH,KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN ĐƯỢC CÓ THỂ THOÁT HOẶC BLOCK TÁC GIẢ NGAY ‼️_____________________Sẽ ra sau khi có một thứ gì đó luôn theo Phuwin sau khi Phuwin từ làng Prang trở về Bangkok sau chuyến đi tham quan của khóa sinh hoạt mà trường tổ chức cho sinh viên năm nhất và năm hai.Và chuyện gì anh Top thầy pháp x Bot sinh viên sẽ diễn ra như thế nào?CÁC CẶP PHỤ SAU SẼ CÓ 1 CHAP NGOẠI TRUYỆN.Mình dựa theo 1 số mô tip của Khemjira the series…
khi nào ta nói tiếng yêu.tiếng yêu dịu ngọt chân thành ta cất khi nàobạn luôn tự hỏi chính mìnhnhưng không hề biết đã có câu trả lời từ lâuTag: Reader; xReader; Reader Insert; Chia Tay; Sad/Angst; Fluff; An Ủi; Tình yêu không được đền đáp/Unrequited Love; lower case**Theo dự định đầu là sẽ viết theo ngôi thứ hai nhưng quá khó và 'bạn' không được hay nên ngôi xưng 'em'. Giới tính và độ tuổi của Reader không bị ảnh hưởng bởi ngôi kể, có thể lớn hơn hay nhỏ hơn người kia. Và tương tự, người kia có thể tùy giới và độ tuổi*****Cái bìa không có ý nghĩa gì đâu :") chỉ là mình lười des 1 bức đàng quàng nên lấy đại***…
"nắng mùa hạ rất rực rỡ.mùa hạ của một đời người, cũng nên rực rỡ và ấm áp như vậy."------------------rảnh một chút, deep một chút thì sẽ vào đây xả để tâm hồn bay bổng vậy thôi ~tưởng tượng xíu để cảm nhận được sự mơ mộng, hồn nhiên của tuổi."có thể năm tôi 17, 18 tuổi chưa yêu ai cả, nhưng trí tưởng tượng sẽ giúp tôi cảm nhận được những hương vị, cung bậc cảm xúc khác nhau của tình yêu. suy cho cùng, chính là để cảm thấy thanh xuân ấy, tôi đã từng rất trẻ con, bay bổng và cuồng nhiệt. và vì tôi còn trẻ mà! vậy tại sao không?.."…
"Này, đứng đơ ra đó làm gì thế ?""Tôi đang nhớ đến vụ hôm bữa cậu nói" "Vụ đi ngắm bình minh hả ?" "Ừ, tôi định đi" "Không phải cậu nói không đi sao, bữa cậu nói trẻ con mà" "Tôi suy nghĩ lại, cậu không muốn tôi đi nữa à ?" "Tôi nói vậy thôi, thế nay cậu qua nhà tôi ngủ, mai tôi với cậu cùng đi" Cái tên này lúc nào cũng vậy nghĩ một đằng làm một nẻo không ............................... Sáng hôm sau, tôi cùng cái con người khó hiểu này khoác vai nhau, cùng ngắm ánh bình minh ấm áp đang len lỏi xuất hiện kia "Này, sau khi tốt nghiệp tôi với cậu vào cùng một trường nhá" Cậu ấy nói rồi quay qua nhìn tôi Tôi cười đáp lại cậu ấy: "Được" Cậu ấy nở nụ cười thật tươi, nụ cười ấy ấm áp và sáng chói như ánh dương lúc này vậy Tôi không biết là từ bao giờ nhưng tôi chỉ muốn nụ cười ấy thuộc về riêng mình, chỉ mình tôi...…
Park Jimin và Jung Hoseok là hàng xóm của nhau và sống cùng nhau từ bé với những tháng ngày ấm áp ~Hoseok hơn Jimin 5 tuổi, Park Jimin đã u mê người ấy từ cái nhìn đầu tiên, yêu thầm anh Jung suốt 8 năm. Đáng lẽ họ sẽ được sống bên nhau nhưng Hoseok bị ép ra nước ngoài làm việc. Đau khổ tột cùng, Jimin sẽ định hôm ấy nói cho Hoseok biết tình cảm cất giấu 8 năm của mình nhưng không kịp. Rồi 3 năm trôi qua, ngày Jimin mong đợi cũng đến nhưng cậu đâu biết ngày ấy cũng là ngày Hoseok lại dẫn một cô gái khác về cùng...Jimin sẽ phải làm gì??_Hopemin Fic by me :3_Thể loại: ngọt, ngược, mặn, sủng,... ( đầy đủ ;3 )~ Please Love It_Thank You <3_#Ki…