Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
TÁC GIẢ : NẤM HƯƠNGyêu đơn phương là một loại cảm giác như thế nào ?- là lúc mình thích một ai đó không dám nói ra chỉ lặng lẽ đứng nhìn họ từ xa cũng đủ làm mình mãn nguyện . Đây là đứa con tinh thần của Nấm , mong mn không tự ý mang đi đâu khi chưa có sự cho phép !!…
Truyện viết về những rung động đầu đời và một mối tình đơn phương vẫn chưa biết kết cục- đây là câu truyện đầu tiên do mình tự viết ra nhầm lưu giữ lại kỉ niệm lần đầu yêu đơn phương của mình. Mình mong các bạn sẽ đón nhận nó…
Đây là tập những mẩu truyện ngắn được viết ra dựa trên mạch suy nghĩ và cảm nhận của nhân vật Nin. Là những cuộc vui, những kỉ niệm, những tâm sự ... được viết lúc Nin rảnh rỗi.…
Cp: Ân Lang Qua x Ôn DươngBản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả vui lòng không reup.Mình không biết tiếng Trung nên bản dịch không đúng 100%. Mong nhận được đóng góp của các bạn.…
Tình yêu đơn phương vừa ngọt ngào vừa đau khổ. Tớ sẽ không để ai biết được, trong quãng thời gian ngây thơ và trong sáng của tuổi học trò, cậu đã từng là nhân vật chính trong cuộc đời của tớ.…
Một bán yêu hướng thiện x Naraku thâm độc nhưng có trái tim con ngườiChỉ đơn giản là ta, bạn thời thơ ấu của Kykio, phải lòng tên độc ác, máu lạnh nhất…
Một cậu con trai lạnh lùng ít nói , sống khép mình không bao giờ tiếp xúc với người khác . Rồi một ngày cậu gặp một cô bạn năng động , kiêu căng , bướng bỉnh .Và từ đó , cuộc đời cậu thay đổi…
Chín Năm Đủ Chưa? Là câu chuyện dài được tớ đúc kết từ chuyện tình dang dở không được đáp lại, còn tớ thì muốn viết kết cho nó☺️✋------------------------------------Năm mười tuổi, tớ gặp cậu lần đầu trong lớp học hè. Cậu ngồi ở bàn cuối, tóc rối, tay chống cằm nhìn ra cửa sổ, như thể ngoài kia có thứ thú vị hơn cả bài giảng của cô giáo. Tớ không biết từ khi nào, mọi ánh mắt của mình đều lén tìm đến bóng lưng ấy.Năm mười bốn tuổi, cậu cho tớ mượn cây bút bi. Cái bút chẳng có gì đặc biệt, nhưng tớ giữ nó trong hộp bút suốt 3 năm trời, như một báu vật.Năm mười bảy tuổi, tớ đứng giữa sân trường, nhìn cậu cười với một cô gái khác. Cậu không thấy, nhưng tớ đã xoay lưng bỏ đi, cố nuốt nghẹn vào trong.Năm mười chín tuổi, tớ cầm điện thoại, gõ rồi xóa hàng trăm lần tin nhắn "Tớ thích cậu". Cuối cùng, vẫn là không gửi.Và hôm nay... là năm thứ chín tớ thích cậu. Tớ không còn là con bé nhút nhát ngày nào. Tớ hít sâu, bước đến trước mặt cậu, nhìn thẳng vào đôi mắt quen thuộc ấy, và nói rõ từng chữ:- Tớ thích cậu.Cậu im lặng vài giây, rồi mỉm cười.Một nụ cười dịu dàng, nhưng... tàn nhẫn.- Xin lỗi.Tớ đứng đó, nghe tiếng trái tim mình rơi xuống. Chín năm qua, hóa ra... đủ để tớ yêu, nhưng không đủ để cậu đáp lại.---…
Hoàng Thanh Trương là một chàng trai lạnh lùng, trầm mặc, sở hữu vẻ ngoài hoàn mỹ được ví như "Nam vương". Với chiều cao nổi bật, đôi mắt sâu thẳm và khuôn mặt góc cạnh, Trương luôn là tâm điểm chú ý. Nhưng ẩn sau vẻ đẹp ấy là một trái tim cô độc và tổn thương. Anh lớn lên trong sự ghẻ lạnh của mẹ, sự cô lập từ bạn bè và nỗi đau mất cha, khiến anh mang ác cảm sâu sắc với con gái.Dù khép kín và luôn giữ khoảng cách với mọi người, Trương lại không thể kìm nén tình cảm đặc biệt dành cho Dương Tự Khánh - người bạn thân từ thuở nhỏ. Tình cảm ấy lớn dần theo năm tháng, nhưng Trương luôn giấu kín, sợ rằng Khánh sẽ không thể đáp lại hoặc thậm chí xa lánh mình nếu biết sự thật. "Nếu cậu ấy biết tôi thích cậu ấy... liệu Khánh sẽ còn coi tôi là bạn thân không?" - Trương tự hỏi, nỗi lo lắng luôn bủa vây tâm trí.Mọi chuyện bắt đầu thay đổi vào một buổi sáng mùa hè, khi Khánh vội vã đạp xe đến trường và té ngã trước mặt Trương. Cảnh tượng Khánh lúng túng, đau chân, và Trương cõng cậu đến phòng y tế không chỉ là một khoảnh khắc gần gũi mà còn khơi gợi những cảm xúc sâu kín trong lòng Trương. Dù cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng ánh mắt lo lắng và bàn tay dịu dàng của Trương lại nói lên tất cả.Khánh vẫn luôn giữ được sự vô tư trong mọi tình huống, đôi khi còn đùa cợt mà không hề hay biết: "Cậu là bạn thân của tớ, Trương! Dĩ nhiên tớ tin cậu hơn bất kỳ ai khác." Nhưng liệu sự vô tư ấy có khiến Trương mãi mãi không dám thổ lộ?…
Truyện nói về một cậu học sinh cấp 3 tên Minh với một tính cách tiêu cực và cái nhìn cực kì thiển cận về cuộc sống với chủ nghĩa luôn hoạt động theo cá nhân. vì thế cậu rất ít bạn bè. Vì có một giao kèo là thực hiện 3 nhiện vụ của Đức- người duy nhất trong lớp có thể nói truyện với cậu trên 3 phút. Bản thân Đức là một người trái với Minh, hòa đồng và có rất nhiều bạn bè. Tưởng chừng những công việc Minh phải làm là những việc có ích nhưng thực chất đó lại là những yêu cầu cực kì tệ. Những việc như gián tiếp làm 1 cậu bạn cùng lớp bị đình chỉ hay khiến thầy giáo phải nghỉ dạy một thời gian. Liệu những việc cậu làm có thành công hay không và những công việc đó có bị đưa ra ánh sáng. Hãy dõi theo câu truyện này nhé. Vì mình mới tập tành viết lách nên nếu có không được hay thì mong mọi người góp ý. Mình cảm ơn rất nhiều ạ…
Câu chuyện là mối tình thanh xuân đơn phương của Tùng Anh dành cho Lê Thanh. Đó là tình đầu, là tình yêu của thuở xuân xanh nhất, những tưởng có thể thuận lợi mà 'tỏ tình- yêu- rồi cùng nhau bước tiếp' trong những ngày tháng tiếp theo. Nhưng hiện thực vẫn sẽ mãi là hiện thực, đơn phương sẽ mãi là đơn phương, cưỡng cầu là cách ngu ngốc nhất để đưa tình yêu đến bên mình.Liệu rằng mối tình đơn phương này sẽ đi tới đâuMỞ ĐẦU:Dưới ánh sao trời lấp lánh của màn đêm tĩnh mịch, yên ắng đến lạ thường. Cảnh đêm khuya lấp lánh nhưng lại mang theo nỗi buồn của tuổi thanh xuân, của tình yêu đầu đời- một tình yêu bị cho là 'khác biệt ' !. Trong căn phòng nhỏ, có một người ôm nỗi niềm tương tư cứ thế mà tuôn rơi cùng hai hàng nước mắt. Người ấy đã nhận ra rằng:'Tình cảm vốn là thứ không nên cưỡng cầu, càng không thể cưỡng cầu nó đến với chính mình. Hơn hết đó còn là thứ tình cảm cùng giới mà người đời đã từng cho rằng "Bẩn Thỉu "'…
Ký Hoài Xuy từ nhỏ đã không nhận được mấy tình yêu thương, vì vậy quyết định phải dùng hết tâm can cho người mình thật sự để trong lòng. Đáng thương là người trong lòng cậu như ngựa hoang trên thảo nguyên, nào biết ngoái đầu nhìn cậu dù chỉ một lần.Mang cái danh thiếu gia hào môn, thứ Thụy Vũ không thiếu đó chính là lời đường mật nịnh hót xung quanh. Hắn khinh thường thứ tình cảm rẻ mạt từ người bên ngoài, vốn dĩ hắn đâu thiếu kẻ theo đuôi nên cần gì phải trân trọng những mối quan hệ qua đường do tiền tài mang lại. Thế mà Hoài Xuy lại khác, thay vì buông lời phục tùng hắn, cậu hờ hững lộ thẳng vẻ muốn tiền từ hắn, miễn có tiền thì bắt cậu làm gì cũng được. Hắn không khỏi nghi ngờ tên du côn xếp chót lớp này có phải ngốc đến ấm đầu hay không, nhưng chẳng sao, thêm một đồ chơi mới cũng không hại gì.Từ đó, mối quan hệ đầy oan nghiệt này bắt đầu không hồi kết.…
Một câu chuyện viết về sự ngây ngô, khờ dại của chính tôi khi thầm thương người ấy, có ngọt ngào, có đắng cay...Đối với tôi...Người có gặp, hoặc không gặp tôi, tôi vẫn ở nơi này, không buồn, không vui.Người có nhớ, hoặc không nhớ tôi, tình cảm của tôi vẫn ở đó, không đến cũng không đi.Người có yêu, hoặc không yêu tôi, yêu thương tôi trao người vẫn ở đó, không tăng thêm cũng không bớt đi.Người có theo, hoặc không theo tôi, thì tay tôi vẫn muốn nắm lấy tay người, không muốn cách xa ..."Hoa đã nở, cửa sổ cũng mở, nhưng sao không thể nhìn thấy người.Gặp được người, nghe tiếng người, nhưng sao không thể yêu người...?Thực sự có kiếp sau ư?Như vậy, tôi nguyện làm...một con bướm lãng du...một giọt mực thấm đều lan trên mặt giấy...một hạt cát bị gió cuốn bay xa ... "…
Mặc Tử Hoà là một cậu học sinh bình thường cậu luôn sống trong hoà bình, cậu là học sinh lạc quan vui tươi gặp ai cũng có thể cười rạng rỡ nụ cười trên môi luôn là ánh nắng mặt trời của vô số người cô đơn. Cậu đang đi học trên con đường hằng ngày thì phải dừng chân vì cậu đã bị tiếng sét ái tình vượt qua như cơn gió lướt nhẹ, cậu đã biết yêu một người là như thế nào, và người làm cậu bị trúng tiếng sét ái tình đấy là một học sinh năm trên có tên là Tuệ Tĩnh Tâm anh chính là một học sinh nổi tiếng gái theo ầm ầm và anh cũng là một học sinh giỏi toàn trường nhưng vì lý do cá nhân nên anh phải chuyển trường vì trường của anh khá xa nên phải chuyển luôn nhà. Và đó là lý do ngày hôm nay cậu đã gặp được anh và cuộc theo đuổi đơn phương của cậu sẽ được bắt đầu sẽ như thế nào? hãy theo dõi cốt truyện để biết thêm tình tiết!…
Trong thế giới này, có những ký ức không thuộc về con người. Chúng không sinh ra, cũng không chết đi. Chúng chỉ lẩn khuất, chờ đợi... để quay trở lại dưới một hình dạng khác.Thành phố bắt đầu chìm trong chuỗi án mạng kỳ quái. Không dấu vết chống cự. Không hung khí. Không động cơ. Mọi logic đều bị xóa bỏ, chỉ còn lại một điểm chung duy nhất: ánh mắt nạn nhân-mở to, hoảng loạn đến tột cùng, như thể trước khi chết, họ đã nhìn thấy thứ gì đó không nên tồn tại trong thế giới này.Boun Noppanut Guntachai - pháp y hàng đầu, người luôn tin rằng khoa học có thể giải thích mọi thứ - lần đầu tiên dao động. Những thi thể anh khám nghiệm không chỉ là xác chết. Chúng mang theo thứ gì đó... như đang thì thầm. Không phải bằng âm thanh, mà bằng một loại ký ức méo mó, xâm nhập vào tâm trí anh.Cùng lúc đó, một người sống sót xuất hiện.Prem Warut Chawalitrujiwong - không danh tính, không quá khứ, không ký ức. Nhưng mỗi đêm, khi tỉnh dậy trong hoảng loạn, cậu lại bật khóc, gọi tên một người xa lạ:"Boun..."Cậu không biết tại sao.Nhưng cơ thể cậu... thì nhớ.-Vụ án dần kéo theo những con người khác-mỗi người mang theo một mảnh ghép của bóng tối:-Tất cả họ bị cuốn vào một vòng xoáy mang tên Hắc Niệm.Đó không chỉ là một khái niệm.Đó là một nghi thức.Một nghi thức cổ xưa, được tạo ra từ oán hận, tình yêu méo mó, và những lời thề không bao giờ được thực hiện. Hắc Niệm không triệu hồi quỷ từ nơi khác-nó đánh thức thứ đã tồn tại sẵn trong bóng tối của con người, biến ký ức thành vật dẫn, biến linh hồn thành t…