DÀNH CẢ THANH XUÂN ĐỂ YÊU MỘT NGƯỜI VÔ TÂM💔
Chúng ta nhờ hơi ấm trên da, mới biết hôm nay có nắng.🌞Nhờ cành lá xào xạc, mới biết gió thổi qua.🍃Nghe 1000 bài hát, mới biết bài mình thích.🎶Gặp đúng người, mới biết là yêu.💓…
Chúng ta nhờ hơi ấm trên da, mới biết hôm nay có nắng.🌞Nhờ cành lá xào xạc, mới biết gió thổi qua.🍃Nghe 1000 bài hát, mới biết bài mình thích.🎶Gặp đúng người, mới biết là yêu.💓…
MANHUA/Nhất thụ đa công/Mỹ thụ/Mỹ công/…
Đơn phương là như thế nào?- Là yêu đến đau lòng mà vẫn không bỏ cuộc- Là nhìn cậu cười mà tim bỗng nhảy cẫng lên- Là tự mình đa tình che lấp khoảng trống trong timCứ như con thiêu thân lao đầu vào lửa........Là ngu ngốc hay đáng thương?…
Mùa hạ năm ấy tôi đã bắt gặp được tia nắng của đời mình , tia nắng ban mai không thể nào quên được !Có lẽ những cảm xúc đơn thuần ấy không chỉ là nhất thời , mà là cả một khoảng thời gian thương nhớ của bản thân tôi .Tia nắng hạ của đời tôi...…
Tăng Phúc từ ngày được Neko đại đế ban cho biệt danh Hải Ly thì em có vẻ sống rất đúng với bản chất. Mỗi ngày em dựng cho mình một vài viên gạch để xây thành con đập mơ ước.Em viết nhật ký không đầu không đuôi như một thói quen từ lúc gia nhập show Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai. Thực ra em không hề hay biết đến một ngày lật lại. Trong nhật ký của em từ bao giờ. Từng chữ từng chữ đều là hắn.Còn hắn có một cái nết rất gợi đòn là vô cùng thích chọc ghẹo mọi người xung quanh, đặc biệt là những người dễ thương nhưng hay hờn dỗi. Đối tượng chọc ghẹo của hắn ở ký túc xá Ka Ka thì nhiều vô kể. Trong số đó đặc biệt là Hải Ly em bé được hắn bế lên hẳn top 1 vì phản ứng của em khi bị ghẹo rất gây ngứa ngáy trái tim mèo mềm xèo của con mèo Neko.…
Người ta nói, tam ái của của Huân Hàm chính là Bất Ái, Hận Ái và Manh ÁiVậy, hãy thử kiểm nghiệm xem, Tuyệt Ái của tôi, liệu có chen thêm được một chân vào ái tình tình mù mịt của 2 chàng trai kia không?…
Bộ truyện thứ 2 của tui tập trung viết mấy fic nhỏ ngược nha. Chủ yếu là để luyện viết ngược thôi.Thời gian ra chap không cố định đâu khi nào tui thấy buồn thì viết thôi.…
"This is not a love story, this is a story about love."Câu chuyện mà mình muốn kể không phải là một chuyện tình, nó nhiều hơn thế. Đó là câu chuyện về tình bạn, tình thân, tình yêu, và tuổi trẻ. Mình là một người trẻ đang try to figure things out ở tuổi đôi mươi này, và dĩ nhiên, thời cấp 3 ngây ngô của mình đã trôi qua rồi. Mình mong câu chuyện mà mình viết nên có thể giúp những người trẻ như mình cảm thấy được một chút ấm áp và bớt sợ hãi trên con đường trưởng thành. Và, dù bạn đang ở độ tuổi nào, mình mong bạn có được một tuổi 17, 18 thật trọn vẹn và tươi đẹp. Bất cứ khi nào nhớ lại những tháng ngày ấy, bạn đều có thể mỉm cười, như mình đã, đang và sẽ."Tất cả những người đã cùng tôi chen chúc trong thời thanh xuân chật chội ấy, ai cũng mang trong mình đầy lí tưởng và hoài bão, từng bước tạo nên con đường của riêng mình sau này. Thịnh Công đã từng hỏi tôi rằng, có hối hận vì khi ấy đã không thổ lộ hay không, tôi cũng chỉ mỉm cười. Dường như, khi đem lòng đơn phương ai đó, tình cảm càng sâu đậm, thì bản thân sẽ càng tự hoài nghi. Tôi khi ấy trong mắt mọi người xuất sắc là thế, ưu tú là thế, vậy mà tôi lại cảm thấy mình thật "què quặt" trước cậu. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ Diệp Mai năm 18 tuổi là tự ti đến hoang đường, cũng kiêu ngạo đến khó tin, đúng là tột cùng mâu thuẫn. ...Ngày tốt nghiệp, chúng tôi nói lời tạm biệt như thường lệ. Nhiều năm sau, tôi nhận ra rằng chính thanh xuân đã nói lời tạm biệt với tôi của ngày hôm đó..."…
Những năm tháng ấy, những năm tháng mà trong thế giới của ta chỉ toàn băng giá lạnh lẽo, vô tận bóng tối và sự cô độc không thể diễn thành lời. Là nàng...Là nàng đã xuất hiện trong thế giới của ta, dùng sự thiện lương, đơn thuần và ấm áp của nàng chậm rãi hòa tan băng giá trong lòng ta. Nụ cười rực rỡ như ánh nắng ban mai chậm rãi sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của ta. Hình bóng ấy từng chút từng chút một ăn sâu vào từng tế bào, vào máu, vào trái tim lạnh lẽo này. Nhưng nàng ơi, sao nàng nhẫn tâm quá vậy ? Nàng chiếm lấy linh hồn lẫn trái tim của ta rồi lại thờ ơ vờ như không biết gì cả. Nàng là tia sáng duy nhất trong thế giới của ta, là tín ngưỡng mà ta hằng tôn thờ, nàng cho ta ấm áp rồi lại khiến ta cảm thấy mình chẳng xứng đáng với sự ấm áp đó. Nàng- là ánh sáng, tín ngưỡng duy nhất rồi lại là thứ mà ta chẳng dám mong ước có được là hình bóng mà ta mãi mãi chẳng thể với tới...…
P/s: do mình yêu truyện này nên lưu lại Truyện kể về các nhân vật chính Nam Phong Tara là một tiểu cung chủ của gia đình quý tộc giàu có nhà Nam Phong gia xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, lạnh lùng khó đoán khiến người khác phải lo lắng. Kangyun là một thiếu gia một tập đoàn kinh doanh có tiếng nghe danh là phải nể, gương mặt đẹp trai cuốn hút, tình cảm của nó và hắn sẽ lớn dần lên thế nào, kết thúc có như mong đợi??…
Bối cảnh lấy ở thành phố Nam Kinh, đại lộ Ngô đồng, Trung Quốc. Các thông tin trong truyện và địa điểm là không chính xác.Tô Nguyệt-một người ít nói, hướng nội, còn bị overthinking. Nhan sắc có thể nói là nhìn được, thậm chí mờ nhạt đến mức khiến người ta dễ dàng quên mất gương mặt của cô, và khiến cô luôn luôn bị lạc trong đám đông. Về thề thao, Y Vị cũng khá vụng về và không có năng khiếu. Bù lại cô có rất nhiều đam mê. Nhưng điều duy nhất Y Vị có thể làm được là vẽ vời.Đầu năm nhất đại học-trong khoảng khắc nào đó, Y Vị đã nhất thời cảm nắng tên bạn cùng bàn, Nhất Trí Viễn, cũng là thủ khoa ngành thanh nhạc. Đó là người duy nhất còn trầm tính hơn cả cô, ở Lớp thì gục đầu ngủ từ đầu đến cuối tiết. Luôn xuất hiện với mái tóc bù xù, quần áo xộc xệch, điển hình mẫu người con trai mà Y Vị ghét cay ghét đắng."Bạn cùng bàn, có lẽ tao lại thích mày thêm chút rồi."…
Hoàng Sa Bạch đơn phương Chi Lam Hy 3 năm Vào Năm Đại Học Cậu Núp Dưới Một Cái Bàn Gần Cuối Lớp Chờ Đợi Hy Tới Khi Nghe được Tiếng Bước Chân Cậu vẫn Quyết Định Ngồi Im Chờ Y Đến Gần Nhưng...1phút,2phút,rồi 8phút, Cậu Quyết Định Chui Ra Nhưng Lại Ngựng Chân Lại Khi nghe Tiếng Hôn Vang Khắp Phòng Học Cậu Cuộn Tròn Người Lại Âm Thầm Rơi Nước Mắt Cậu Cố Nuốt Đi Những Cái Nức Cục Mà Lắng Nghe Tiếng Thở Hắc Và Những Cái Thì Thầm To Nhỏ Phải Cậu Biết Rất Rõ Đó Là Chi Lam Hy Và Bạch Nhã Phương Vì Trên Người Hy Có Mùi Hương Của Rượu Vang Đỏ Và Bạch Nhã Phương Là Mùi Bánh Ngọt Sao 30p Ân Ái Thì Họ Cũng Bất Đầu Bước Chân Ra Ngoài Nhờ Đợi Tiếng Bước Chân Đã Xa Cậu Im lặng Chạy Thật Nhanh Ra Khỏi Lớp Và Leo lên Hành Lang Xuống Đó Là Tầng 3 Của Ngôi trường Tiếng Va Chạm Mạnh Của Da Thịt Và Tiếng Bê Tông Lạnh Kêu Lên Một Gõ To Xung Quanh Đột Nhiên Im lặng một Cách Lạ Thường Vài Giây Sao Tiếng Hét Đau Tai Của Vài Nữ Sinh,Chỉ Vì Một Chút Dại Dột Mà Mất Đi Một Sinh Mạng Có Đáng Không? Chỉ Vì Một Tình Yêu Nhỏ Bé Đó Của Cậu Mà Kết Liễu Một Thế Hệ Trẻ?.…
Câu chuyện kể về chuyện tình của hai người rất yêu thương nhau nhưng lại không đến được với nhau, cuối cùng chàng trai đã ra đi trong một cuộc tai nạn giao thông và hóa thân thành những làn gió mát rượi luôn ở bên và sưởi mát cho người con gái mình yêu....…
Cô và anh quen nhau từ nhỏ, ngay từ ngày đầu cô sinh ra anh đã nhận cô là cô dâu. Nhưng năm cô 6 tuổi anh phải rời đi, cô chỉ nghĩ rằng rất nhanh anh sẽ về đâu ngờ lần rời đi này tận 14 năm. Sau 14 năm xa cách anh trở về mọi chuyện bắt đầu...…
Ngược tắt thở, ngọt sâu răng...Lần đầu làm chuyện ấy, hi vọng được góp ý!…
" Em họ ! Tôi thích em ! "Mối quan hệ cắt đứt quyền thích một người. Nhưng làm sao đây ! Anh không thể không ngừng yêu cô.# Mê HanLice đã lâu rồi. Giờ mới có ý tưởng viết ! Mong mọi người không trách tay nghề a ~°~…
Sau khi trải qua nhiều chuyện, thì em nhận ra cứ mãi cố gắng mà không có may mắn thì tất cả cũng chỉ là còn số 0. Thế nên, em cũng chẳng vì ai mà đánh mất bản thân nữa, vì chỉ chẳng có ai thay em mà đứng lên cả.…
Là những mẩu chuyện lặt vặt do con au nghĩ ra :)))Thể loại: Fanfiction.Nhân vật: Produce 101 Season 2.Author: Winkie Jihoon…
Sẽ còn được nhìn thấy anh thêm một lần nữa, em nguyện chờ đợi…
Gửi những ai có crush và đang yêu, thầm thương trộm nhớ ai đó (tui ko biết )Lưu ý: không có ý đả kích, bắt không đc yêu Đây chỉ là cảm nhận của mìnhCó j không vừa ý thông cảm Giờ thì click vào và đọc nha!!!!!…