....Đơn Phương Anh...
Đây là câu chuyện mà tôi viết dựa vào câu chuyện của chính mình 💔Cũng nhờ vào anh mà tôi biết thế nào là tổn thương, khi nào là cảm giác hạnh phúcDù sao cũng cảm ơn anh....…
Đây là câu chuyện mà tôi viết dựa vào câu chuyện của chính mình 💔Cũng nhờ vào anh mà tôi biết thế nào là tổn thương, khi nào là cảm giác hạnh phúcDù sao cũng cảm ơn anh....…
Dưới ánh trăng đứng bóng một người...Em dang tay đợi anh ôm vào lòng... nhưng anh ơi em đợi mãi chẳng thấy anh.Em vẫn đợi anh, đợi chờ cả một đời."1 phút ngắn quá anh à...cho em cả một đời nhé".…
Thanh xuân của Long nhất tôi thật may mắn khi gặp được người con gái như em.... Theo đuổi một người trong 3 năm thật sự rất khó...Nhưng em đừng lo. Có tôi chờ !…
Tôi đỡ lỡ có cảm xúc với người đó.Người mà từ đầu...tôi đã biết chúng tôi không hợp nhau.Vậy mà cuối cùng, tới giờ tôi vẫn không tránh được việcMỗi ngàyNhớ mong người ấy…
''Đừng ghép tôi với Hạ Châu nữa''''Tôi không thích cô ấy, chỉ là nhất thời say nắng mà thôi''…
thân gửi người mùi nắng thương nhớ ngày hạ, cái ôm dưới đông đêm đầy tuyết. lẫn trong bốn mùa là nỗi nhớ nhung da diết chẳng thể thốt thành lời. liệu người có quay đầu nhìn em.…
"em thích chị""chị không phải les em ạ""좋아해요""là gì vậy""tui nhớ Trúc""ai hỏi""aaa Trúc tặng kẹo với bim bim cho tao nàyyy""tặng để giả 40k thôi""em chào chị ạ""kkkk"ê xàm v má…
Thể loại: tình cảm học đường, hiện đại, thanh xuân vừon trườngTớ chẳng có gì nổi bật cũng chẳng giỏi giang gì...Cậu là một người ấm ấp, hoàn hảo, cậu có tất cả những thứ mà mình không có...Tại sao cậu lại chọn tớ?---------------------------------Mọi người đọc cứ cho mình xin ý kiến nhé! Đấy là lần đầu mình viết nên còn nhiều sai sót mong các cậu bỏ qua. Hi vọng các cậu có thể thích :)))…
TRUYỆN NÀY MÌNH THẤY HAY NÊN CHỈ VIẾT LẠI TÁC GIẢ CỦA CUỐN TIỂU THUYẾT NÀY LÀ Shinkai Makoto... Mk thấy hay nên viết lên up cho mấy thím đọcVăn án:-Mistuha là một nữ sinh trung học sống ở vùng quê hẻo lánh.Một ngày nọ cô mơ thấy mình ở Tokyo trong 1 căn phòng xa lạ, biến thành con trai, gặp những người bạn chưa từng quen biết Trong khi đó ở một nơi khác. Taki, một nam sinh trung học là người Tokyo lại mơ thấy mình biến thành con gái sống ở vùng quê hẻo lánhCuối cùng hai người họ nhận ra mình đang hoán đổi cho nhau qua giấc mơ. Kể từ lúc ấy hai con người xa lạ gặp nhau. Bánh xe số phận bắt đầu chuyển động…
Bungou Stray Dogs - song song_____________Nếu Nakajima Atsushi và Akatagawa Ryuunosuke bên beast xuất hiện ở bản gốc thì sao nhỉ?" Này, mày là ai? "" Tao là ai? đáng lẽ trong đầu tụi mày có đáp án chứ? " " Nếu mà đầu mà không có, vậy hãy để tao bổ nó ra nhét vào nhé "" Nakajima Atsushi, tử thần trắng của Port Mafia "-------------Mình thấy không có ai viết về kiểu này nên mình tự viết luôn.…
GIÁ NHƯ tụi mình đừng gặp nhau , đừng yêu nhau, có lẽ bây giờ hay đứa đâu đau khổ như bây giờ nhỉ, tớ nhớ, tớ đã quen cậu thông qua một người bạn cùng lớp với mình. lúc đó là năm đầu tiên của cấp 3 nhỉ. mọi thứ điều xa lạ đối với mình, bạn bè mới, trường mới , giáo viên mới, và tớ đã quen được bạn của cậu, cậu ấy rất hòa đồng và thân thiện, nói chuyện với cậu ấy thật sự rất vui, điều đó thật vui nó làm mình cảm thấy rất thoải mái khi trò chuyện cùng cậu ấy, cậu ấy đã kể cho tớ nghe rất nhiều chuyện từ chuyện học khi còn cấp 2 rồi đến những chuyện riêng của cậu ấy, và cậu ấy đã kể cho tớ nghe về những người bạn của cậu ấy, nhưng người vui vẻ hòa đồng và chơi cùng nhau thẩm chỉ những người bạn cúa cậu ấy và cậu ấy sống gần nhau, tớ nhớ lúc đó cậu đi học chung xe với cậu ấy, và 2 người đi học chung với nhau trong 2 người đi chung với cậu, có một người là bạn thân của cậu, hình như cậu bạn ấy đối với cậu rất quan trọng nhỉ.. rồi vào một ngày đó cậu ấy có chuyện ở trường, v…
Chương trình tưởng rằng đã bị lãng quên lại quay trở lại 1 lần nữa thế nhưng nó không ở trường Hope Peak hay hòn đảo xa xôi nào mà ở biệt thự Angelic demon...23 con người được triệu tập và lần nữa họ bị kéo vào trò chơi điên rồ này....nhưng có thật sự rằng TẤT CẢ bọn họ đều là người vô tội không?------------Fic này để tưởng nhớ những đứa bá đạo lớp em,em là con Linh Đan tên thật đó!Tên em không phải Tuyết Lan mà là Linh Đan…
"...Tôi cứ thích gọi chị là chị, dù rõ ràng đó là giáo viên dạy văn của tôi. Cách nhau 5 tuổi và sinh ra ở hai thế kỉ, dù vẻ ngoài ngô nghê kia có cố đánh lừa tôi tới đâu thì rõ ràng chúng tôi vẫn ở hai thế giới tách biệt. Thế giới của tôi chị đã trải qua rồi, thế giới của chị tôi không hiểu được. Tôi của năm tháng ấy cứ đinh ninh chờ đợi một khoảnh khắc mờ hồ, chờ đợi lúc bản thân đủ trưởng thành để nói ra hết. Và tôi đã ngây thơ tin rằng thời điểm hoàn hảo đó thật sự sẽ đến, chỉ cần chờ thêm một chút, một chút nữa thôi..."…
Chưa từng yêu, chưa từng hiểu về tình yêu. Là người đưa ra lời khuyện về chuyện tình yêu cho bạn bè nhưng chính bản thân lại không được viên mãn. Người đời thường nói : Thời gian sẽ xóa nhòa đi mọi thứ, kể cả tình cảm. Nhưng đã qua mấy năm rồi, tôi vẫn nhớ cậu như những ngày ấyVẫn nhớ như in từng lời nói, nụ cười, hành động của cậuNhớ rằng tôi và cậu cũng đã từng có một thời gian thân thiếtNhớ rằng tôi đã từng ấu trĩ, muốn thu hút sự chú ý của cậu đến mức nào ... Sau cùng, thứ thời gian để lại cũng chỉ còn là hình bóng và chờ mong.…
Bạn đã bao giờ tự hỏi người có tình yêu thương, người có đức vị tha và tâm hồn đa sầu, đa cảm sẽ nhận phải "kết cục" gì chưa? Ta sẽ nghĩ ngay đến những may mắn to lớn mà họ gặp được bới "ở hiền gặp lành". Nhưng đôi lúc, chính họ lại là những cánh bướm bị bỏ quên, những chiếc khăn đã xù lông đang lăn lóc ở một chỗ và chỉ có người chân thành yêu họ mới có thể luôn dõi theo họ dù là đã lở loét vết thương. Một cô gái nhường nhịn cho cả thế giới để rồi nhận lại sự hờn dỗi vô cùng của người kia. Lý do ngớ ngẩn thật ra lại rất cảm động.…
Thể loại: ngôn tình, bạch dương, thiên yết, thanh xuân, học đường, đơn phươngTình trạng: chưa hoànTác giả: SuCrush cậu ấy từ khi còn học chung lớp, Bạch Dương cảm thấy thật sự tủi thân khi bị cậu ấy lừa tìnhvào năm cấp 3. Cả thanh xuân của cô ấy đã chờ anh nhưng anh lại phản bội cô. Cô đâu có làm gì sai với anh để rồi lại phải ôm hận cả một đời? Nhưng mãi về sau anh mới hiểu ra, anh là một con người quá nhỏ nhen, ích kỉ. Anh đem lòng yêu cô, nhưng cô thực sự hận anh, hận anh đến xương tủy. Hai người họ đến được với nhau không? Liệu tình yêu có đến với họ?…
Tác giả: Tang KiềuTình Trạng: Đang lết.Trang web đăng chính thống: WattpadThể loại: Mỹ diện Công nhưng tâm tư vừa lệch lạc vừa tam quan bất chính - Thụ nhu nhược si tình yêu thầm Công nhưng không thể thừa nhận. Em trai x Anh Trai (Không cùng huyết thống, thụ là con riêng của mẹ kế công.) Showbiz, Giới Giải Trí, Song hướng yêu thầm, Cao H, thao túng tâm lý, có vấn đề về tam quan, ngược ngọt lẫn lộn. (cảnh báo: Công có đời sống buông thả.)Văn Án:Lần đầu tiên nhìn thấy Trịnh Thường Nghiên, trong đầu Đình Nghiêm Lạc chỉ có một câu hỏi."Trên đời này thật sự có người... có thể toả sáng rực rỡ đến vậy sao?" Đứa trẻ sáu tuổi, nhỏ hơn Nghiêm Lạc chỉ hai tuổi, đem bông hoa anh túc vừa hái được cài lên bên tai phải của Nghiêm Lạc, trên môi treo nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, giọng nói ngọt ngào trong trẻo."Anh hai, đẹp lắm."Cũng cùng một câu nói đó mười một năm sau, ánh đèn mờ đổ lên cơ thể của hai người đang dựa vào nhau, Thường Nghiên ở phía sau, hơi thở dồn dập gấp gáp, chóp mũi dán vào sau gáy Nghiêm Lạc rải những chiếc hôn xuống, cố tình tạo ra vết tích như đánh dấu vật sở hữu, cụp mắt ngắm nhìn khuôn mặt đỏ ửng lấm tấm những hạt mồ hôi hoà cùng tiếng nỉ non, Thường Nghiên cong môi cười, giọng nói trầm thấp khàn đặc."Anh hai, đẹp lắm."Đó là lần đầu tiên Đình Nghiêm Lạc cảm thấy không còn gì hối tiếc trên đời nữa.Nhưng . . .Đêm mà Đình Nghiêm Lạc ngỡ mình hạnh phúc nhất, cũng chính trong đêm đó, mẹ của cậu ta đã - Tự sát.___…
-Tuệ Tuệ! tan học em có thể đến phòng thí nghiệm gặp anh được không?- v-vâng. em sẽ tới!Cô thích anh được 6 tháng rồi. Dự định sẽ tỏ tình với anh ấy. Nhưng vì một lí do mà cô đã lỡ hẹn với anh. Và đó cũng là ngày mà anh xin nghỉ học tại trường để đi du học Tây Ban Nha. Anh cắt đứt liên lạc với cô.5 năm xa cách cuối cùng cô cũng có thể gặp lại anh, nhưng anh đã quên cô rồi ư?. Liệu kết cục của mối tình đơn phương này sẽ đi đến đâu?- Đoàn Khiết An!- Xin lỗi... chúng ta quen biết nhau sao? Tác giả: Mèo Cam(tôi).Thể loại: ngôn tình, tình yêu đô thị, thanh xuân vườn trường.Chap sẽ được đăng vào những ngày 3, 13, 23,30. Mình là người mới, có gì xin mọi người góp ý về nội dung cũng như cách diễn cho mình để mình cải thiện nha:)…
Chỉ là một vài câu chuyện nhỏ về tình đơn phươngĐây là đứa con tinh thần của mình, và cũng là lần đầu mình tự viết nên mong mọi người đừng đem ra ngoài…