ảnh anime + ảnh chế
anime, vocaloid, manhua, otaku…
anime, vocaloid, manhua, otaku…
Day la SS 1 SS2 van con dang suy nghi !!!! ----------------------- Special Guest : S9…
By me & Lấy từ một vài nguồn khácChỗ nào có khi không nguồn, quên nguồn thì là của người khác. Ai biết của ai thì vui lòng nhắc để mình sửa. Trích dẫn nào của mình thì sẽ để là " By me "Cảm ơn 💜 Borahae…
[KHÔNG MANG CHUYỆN ĐI ĐÂU KHI CHƯA ĐC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ,TẤT CẢ TÌNH TIẾT TRONG CHUYỆN ĐỀU LÀ GIẢ VÀ ĐÂY CHỈ LÀ CHUYỆN DO TÁC GIẢ TƯỞNG TƯỢNG] Lầu gòi không viết có gì sai sót thì bỏ qua cho tui nha cảm ơn vì đã đọc mãi iuuuu😘❤️…
Sr vì ra trễ nhé bae…
Cậu và anh gặp nhau vào một ngày mùa hè mưa rả rích cách đây mười hai năm. Dù đã mười hai năm trôi qua nhưng cậu không thể nào quên được ngày hôm đó. Ngày hôm đó chính là khởi đầu cho mọi chuyện... Chuyện tình của cậu bắt đầu vào một ngày mưa, cậu phát hiện ra tình cảm của mình cũng vào một ngày mưa, có lẽ tình cảm đơn phương này sẽ giống như mưa, có lúc dữ dội, có lúc dịu nhẹ nhưng lại âm ỉ, rả rít mãi không dứt, khó chịu và ẩm ướt. Và rồi, chắc có lẽ sẽ kết thúc vào một ngày mưa nào đó.…
" Em không biết những điều em đang làm liệu có khiến anh cảm động hay không. Chỉ hi vọng anh đừng biến mất khỏi tầm mắt em. Nếu như đơn phương anh là mù quáng, vậy em nguyện mù quáng vì anh "---------Nếu các bạn có hứng thú :)) chỉ là những dòng tâm sự ngắn của một cô gái nhỏ đang thích thầm một chàng trai hơn tuổi thôi .…
Healer - kẻ chữa lành.Một tác phẩm tập hợp nhiều chuỗi tâm sự thầm kín, chất chứa nhiều đau đớn và nỗi cô đơn khắc khoải. Nhưng, mình viết tác phẩm này, với hi vọng một phần nào đó sẽ chữa lành được trái tim cằn cỗi và tâm hồn đầy rẫy thương tổn của bạn.Thật sự rất biết ơn và hạnh phúc, nếu bạn yêu mến tác phẩm này, và từng ngày từng ngày sống tốt hơn.Cảm ơn các bạn.Morethanblue.…
Yêu anh thật sự là rất nhiều, còn Anh thì có lẽ không biết có một người đang đơn phương anh... Nhưng thật quá nỗi nghịch cảnh yêu anh.. Anh lại yêu thầm người khác... Chạy theo anh 3 năm nay mà chân em vẫn chưa mỏi anh à.. mà tồn tại cùng những ngày tháng đó là những vết thương chính em si ngốc tự làm mình đau....…
Tác giả: Tiểu TiểuĐộ dài: 5 chươngThể loại: cổ đại, ngược, yêu đơn phươngNguồn: thuvienngontinhGiới thiệu:Mỗi câu chuyện đều có một tiền truyện mở đầu.Ai ai cũng đều có quãng thời gian tuổi trẻ ngông cuồng, huống chi là Thái tử tràn đầy nhiệt huyết. Điều đó không sai nhưng vinh quang của chàng tổn thương đến người khác. Mấy vị Hoàng thúc đều bị Tô Du lạnh lùng ra lệnh sát hại. Minh tranh ám đấu không thể tránh khỏi. Ngay lúc Tô Du chán nản nhất, chính Khinh Ninh đã cứu chàng.Đến đây thì tôi đã hiểu.Tô Du, đôi ta đều không sai, chỉ do gặp gỡ quá muộn…
Ta luôn theo đuổi những thứ không thuộc về mình mà quên trân trọng những người ở bên cạnh. Chúng ta giống nhau, đều thích người không thích mình.…
Truyện về gia tộc bất ổn tối ngày la hét kèm theo những đứa con đứa cháu báo cha báo mẹ báo bác báo cậu báo cả dòng tộcLưu ý: Truyện hoàn toàn dưới sự tưởng tượng của tác giả…
Chỉ là những trích dẫn mà mình vô tình sưu tầm và yêu thích.…
Năm gia tộc danh giá nhất đất Nam Hà.Một nhà buôn gỗ, một nhà buôn tơ lụa, một nhà quan lễ nghi, một nhà kim hoàn, một nhà thư hương.Giữa thời thế biến động, những cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, những mưu tính gia tộc, những ân oán kéo dài nhiều năm đã vô tình buộc những con người tưởng chừng chẳng liên quan phải bước vào cuộc đời nhau.Trịnh Tú Hoàng vốn ghét nhất là bị người khác sắp đặt, lại bị ép cưới Lưu Minh Đức-cậu út nhà họ Lưu nổi tiếng dịu dàng, hiền thục. Một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng sự miễn cưỡng, rồi từng ngày hóa thành thứ tình cảm sâu đậm hơn bất cứ ai ngờ tới.Trong khi đó, Trịnh Chí Vinh và Lý Trọng Hiếu mắc kẹt giữa tình yêu và trách nhiệm gia tộc. Đặng Huyền Tuấn gặp được người khiến hắn lần đầu muốn dừng chân. Phạm Gia Huy ôm mối tương tư suốt bảy năm trời. Còn Phạm Đáo Hiền cùng Trần Hoàng An lại viết nên câu chuyện dịu dàng như mật ngọt giữa những tháng năm bình lặng.Từ bến sông chở gỗ, những chuyến ghe xuôi ngược, những phiên chợ tơ lụa đông đúc, đến những mái nhà ngói đỏ nhuốm màu thời gian, năm chuyện tình đan xen giữa tình thân, lợi ích, danh dự và lễ giáo.Có người bên nhau đến bạc đầu.Có người chỉ kịp trở thành hồi ức.Nhưng tất cả đều có là mối duyên đẹp nhất cả một đời người.…
Có người từng nói,yêu đơn phương rất hạnh phúc.Cũng có người nói, yêu đơn phương rất vui vẻ.Nhưng Hạ Chí không hề đồng ý như vậy!Anh đã đơn phương Cảnh Uyển bảy năm trời, một chút hạnh phúc, một chút vui sướng, một chút yêu thương anh chưa một lần dám mơ đến, huống hồ tới việc có thể được cảm nhận một chút ấy... Điều này anh cho rằng là vọng tưởng.Bảy năm không đủ để giúp anh quên một người, lại càng không thể giúp anh thôi không nhung nhớ về một người!Nhiều lần anh tự hỏi, nếu bảy năm trước, vào thời khắc định mệnh cho anh của tuổi mười bảy được gặp cô để rồi khắc sâu mãi trong tim hình bóng cô, sẽ ra sao nếu anh không gặp được Cảnh Uyển?Anh hận trái tim mình vì sao đến tận bây giờ vẫn chỉ khắc sâu hình bóng cô? Anh hận bản thân mình tại sao lúc nào cũng nghĩ tới cô, tại sao lại là cô, tại sao lại là người con gái không hề yêu anh...Yêu đến mức khổ tâm như vậy, Hạ Chí vẫn luôn cố chấp nguyện lòng.Tại vì sao? Anh trả lời thành thật: "Vì anh yêu Cảnh Uyển."Nếu mãi mãi cô không bao giờ yêu anh, anh có còn yêu cô hay không? Anh cũng trả lời không suy nghĩ rằng: "Anh cho dù khổ sở cũng vẫn luôn bên cô, dù đau đớn anh cũng luôn yêu cô. Bởi anh yêu cô hơn hết thảy, yêu một người đến mức đau lòng."Nếu số phận có thể cho mình tự chọn lấy, liệu Hạ Chí có lựa chọn được gặp và yêu Cảnh Uyển khi mười bảy tuổi?…
Gặp lại tình đầu tuổi trẻ, câu chuyện viết về tình yêu thuần khiết của hai người như được ông trời sắp xếp định mệnh của nhau. Câu chuyện này sẽ đem lại những điều tích cực cho mọi người. Mong mọi người đọc và đóng góp ý kiến ạ. ❤️❤️❤️…
Tản văn - Thơ - Truyện ngắn.…
Giang Lạc Dao là con gái dòng chính nhà họ Giang, từ nhỏ đã nhận hết sủng ái.Một ngày nọ có một thầy bói đến nói rằng số mệnh của nàng có tai ương, trừ khi tìm được một người có tính khí bạo ngược để đi cùng, thì mới có thể chuyển nguy thành an.Cha nàng luống cuống quyết định - đưa nàng tới biệt phủ Nhiếp Chính Vương.Là người nổi danh tàn bạo và quyền lực nhất thiên hạ, Nhiếp Chính Vương còn đang nợ nhà họ Giang một ân tình. Ai ngờ nhà họ Giang lại nhanh chóng giao con gái mình cho hắn ta.Nhiếp Chính Vương không thèm ngẩng đầu, chỉ cầm bút hồi đáp: "Bổn vương không cần con gái của ngươi."Ngay khi hắn vừa viết xong, một cô gái yêu kiều khoác chiếc áo choàng bạc bước vào, khẽ nói: "Lạnh."Nhiếp Chính Vương cau mày: "Lạnh? Lạnh thì đừng chạy lung tung."Sau này, Hầu gia nhà họ Giang vui mừng đến đón con gái về nhà, nhưng không ngờ lại bị từ chối ngoài cửa.Nhiếp Chính Vương cho người trả lời: "Con gái của ngươi, bổn vương giữ lại rồi."Nhiếp Chính Vương lúc đó đang ở trong phủ dịu dàng dỗ dành cô gái bên cạnh: "Ngoài trời lạnh, nàng ở lại trong phủ đi, hôm nay đừng đi gặp cha nàng nữa, được không?"《 Nhiếp Chính Vương đấu trí với cha vợ 》…
cái này mình viết cho vui thôi nha tự mình tưởng tương ra nếu còn thiếu sót mong các bạn thông cảm và góp ý nhé trong đây là sẽ có mình . mình là nhân vật Lin nha tên thật của mình là Trang nha…