Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
***Truyện chuyển ver từ kênh Điêu Thuyền TV - Chưa xin phép chuyên ver___________________ Bâng - top Quý - bot (Không đục thuyền) VA: LB:"Ngọc Quý chịu nhiều thiệt thòi rồi,hãy để em ấy nghỉ ngơi..."*Lưu ý: Bâng không ngược Quý *Ảnh bìa của LQMB Garena…
Họ gặp nhau trong một trò chơi tử thần - nơi từng lời nói đều có thể là dối trá, và mỗi bước chân đều có thể dẫn đến cái chết.Shuichi Saihara, thám tử mang đôi mắt ảm đạm, sống để đi tìm sự thật.Kokichi Oma, kẻ lừa đảo với nụ cười bất cần, tồn tại để che giấu mọi thứ - kể cả chính mình.Trong một thế giới méo mó đến mức tình yêu cũng phải im lặng mà lớn lên, hai người họ, tưởng chừng như đối lập, lại cứ chạm phải nhau - qua những lần điều tra, qua ánh mắt, qua những câu nói đùa tưởng vô nghĩa nhưng lại khiến tim ai đó khựng lại.Không ai thừa nhận điều gì cả. Không có lời tỏ tình, không có lời hứa.Nhưng giữa hàng loạt cái chết, giữa những bản án sinh tử, có một điều gì đó dịu dàng đã hình thành - mỏng manh, mong manh và tuyệt vọng.Vì họ đều biết: sẽ chỉ có hai người sống sót nhưng chưa chắc cả hai đều toàn mạngVà... nếu tình cảm ấy chỉ tồn tại trong những lời nói dối...Thì liệu Shuichi có còn đủ can đảm để điều tra cảm xúc cuối cùng mà Kokichi để lại không?…
Trong những năm tháng thanh xuân rực rỡ ấy, có một loại tình yêu mang hình hài của biển cả.Cậu là "Đại Dương"- mênh mông, tĩnh lặng và phản chiếu cả bầu trời đầy nắng. Còn tôi chỉ là chú 'Cá" nhỏ, dành cả những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để bơi ngược dòng trong thế giới của cậu. Tôi tham lam hít thở bầu không khí có cậu, đắm mình trong sự bao dung của cậu, nhưng lại vĩnh viễn không cách nào chạm tới được đáy tim sâu thẳm ấy.Giữa sân trường ngập nắng, cậu là tiêu điểm của ngàn vạn ánh nhìn, còn tôi chỉ là một nhịp thở khẽ khàng lướt qua đời cậu. Chúng ta gần nhau trong gang tấc, như cá chẳng thể tách rời nước, nhưng lại cách xa nhau cả một vạn dặm tâm hồn. Tôi gom góp hết dũng khí của tuổi trẻ để viết nên những lời tỏ tình bằng bọt biển, chỉ cần sóng xô nhẹ là tan vào hư vô. " Nước mắt của cá tan vào biển , nên đại dương sẽ chẳng bao giờ biết cá đã vì mình mà khóc bao nhiêu lần . " Có một loại kiên trì mang tên âm thầm. Có một loại mạnh mẽ mang tên lặng lẽ bên cạnh. Giữa đại dương bao la của người, liệu có một góc nhỏ nào dành cho chú cá nhỏ đã dành cả thanh xuân để yêu người bằng tất cả mình có ?…
"Anh từng nói anh là cảnh vật phía sau của anh ấy, nhưng mãi mãi anh cũng không biết, cảnh vật phía sau của anh luôn có em."Fic đầu tay, có gì sai sót mong mọi người bỏ qua nhé ><Đừng mang truyện của mình đi đâu nha !…
Tình yêu giữa Bích Phương và Lamoon giống như một bản nhạc không cần giai điệu, chỉ bằng ánh mắt và cử chỉ cũng đủ để truyền tải tất cả. Bích Phương trưởng thành, điềm tĩnh, ít nói nhưng mỗi hành động đều tinh tế, như cách chị cẩn thận kéo áo khoác cho Lamoon giữa trời lạnh hay im lặng chờ cô kết thúc một buổi quay dài. Lamoon lại là gam màu tươi sáng, luôn tràn đầy năng lượng và tinh nghịch, nhưng khi đứng trước Bích Phương, cô trở nên dịu dàng một cách tự nhiên. Giữa họ không có những lời hứa hẹn ồn ào, chỉ có sự hiện diện bền bỉ - một thứ yêu thương lặng lẽ nhưng đủ sâu để kéo nhau qua mọi sóng gió.…
Nữ chính vốn là người bệnh liệt giường, vô tình xuyên không ké, gả cho anh Vương Tiên Tâm cũng là người bị bệnh hoạn từ nhỏ, lại bị cưa chân vì tai nạn. Hai người nhanh chóng tâm đầu ý hợp vì đồng bệnh tương lân. Nàng làm chỗ dựa tinh thần và thể xác cho chàng, giúp chàng đỗ đạt công danh như ý nguyện.Truyện chẳng có tình tiết gì nhiều. Không có tranh giành đấu đá, mưu mô võ công chi hết. Chỉ nói về tình cảm giữa 2 nhân vật chính thôi. Giọng văn nhẹ nhàng, hài hước, dùng ngôi xưng Ta như dạng tự thuật của nhân vật chính nữ về cuộc đời mình.…
"Tôi mất cả thanh xuân để yêu em, nhưng không đủ dũng khí để giữ em ở lại."Sơn Thạch là ca sĩ chính của một ban nhạc nổi tiếng, người luôn dùng âm nhạc để kể những câu chuyện chưa từng nói ra. Trong buổi diễn cuối cùng của chuyến lưu diễn lớn nhất đời mình, anh trình bày một bài hát mới - bài hát được viết dành riêng cho Trường Sơn, người mà anh yêu sâu đậm nhưng chưa bao giờ đủ can đảm thổ lộ.Tình yêu của Sơn Thạch là những lần lặng lẽ ngồi bên Trường Sơn, nghe cậu tâm sự về những áp lực của cuộc sống. Là những tin nhắn đêm khuya, những câu hỏi không lời đáp, và cả những khoảnh khắc mà anh chỉ biết nhìn cậu dần gục ngã.Bài hát ấy không chỉ là lời tạm biệt dành cho Trường Sơn, mà còn là lời tạm biệt với chính mình - một Sơn Thạch từng yêu đơn phương, từng hy vọng, và từng đau đớn khôn nguôi."Khúc Ca Cho Em" là câu chuyện buồn man mác về tình yêu không lời, về những nỗi tiếc nuối không bao giờ được bù đắp, và cách một trái tim học cách yêu, học cách buông bỏ qua từng giai điệu.…
Re upVăn án:Cái gọi là tình yêu có lẽ phải đi đến tận cùng đời người mới có thể định nghĩa được.Hàn Đình từng nói: "Trong cuộc sống của anh, tình yêu không phải là tất cả. Một tình yêu mãnh liệt có thể hy sinh vì em, chết vì em, anh không cho em được. Nhưng tình yêu bình dị, cùng em sống hết cuộc đời, anh có thể làm được".Kỷ Tinh hiểu tình yêu mà hai người họ tìm kiếm khác nhau, và khát vọng trái tim họ theo đuổi vĩnh viễn không có điểm chung. Nhưng cô muốn đứng bên anh trên đỉnh cao; cùng anh đối mặt với khó khăn, phiền muộn, đau khổ; cùng anh nhìn ngắm thành phố lung linh này. Họ, mỗi người trong trái tim của đối phương, giống như cảnh đêm Bắc Kinh lần đầu tiên họ cùng nhau ngắm nhìn ấy - yên tĩnh, tráng lệ và đẹp đến nao lòng.…
Tuyệt vọng và hy vọng là hai thứ luôn đối nghịch nhau.Tuyệt vọng là bóng tối.Hy vọng là ánh sáng.Tuyệt vọng đem đến đau khổ.Hy vọng đem đến hạnh phúc.Giết hoặc bị giết... chọn đi!…
• tên truyện : vạn dặm ngân hà xa xôi• tác giả : 𝐩𝐡.𝐠𝐢𝐚𝐨• 𝐦𝐚𝐢𝐧 : lý liên hoa × phương tiểu bảo : lý tương di × phương đa bệnh• ngân hà vạn lý,• núi sông trùng trùng điệp điệp.• nơi nào có người,• đó là nơi mà ta dừng chân.…