on van dh 12
…
- Anh có biết hoa hoan hợp không?- Nó có gì đặc biệt sao?- Hoa lá bên nhau, hoa không tàn lá không rụng tiếc là thời gian hoa nở quá ngắn ngủi, sớm nở tối tàn... Như chúng ta vậy!…
Main : MEAN, PLAN Thể loại truyện : thực tế, lãng mạn thêm chút trí tưởng tượng cậu chuyện giống như lời tự sự của tác giả về tất cả sự việc đã diễn ra của hai nhân vật chính ở cuộc sống đời thường. bám sát chi tiết thực tế nhất, pha thêm lãng mạn, mơ mộng của chính tác giả nữa nói lại chuyện pha thêm chút tưởng tượng nên bạn đọc không nên tin hoàn toàn lời tác giả viết chúc các bạn đọc truyện vui vẻ…
Có những bí mật chỉ được giấu trong ánh mắt.Có những điều không thể nói ra bằng lời, nên đành để lại trong hộp bút, dưới vạt áo đồng phục, giữa một ngày nắng vừa lên.Cậu không biết...Rằng tớ từng muốn nói rất nhiều điều.Nhưng cậu đã lỡ nhìn tớ bằng ánh mắt như thể tớ là một kẻ xa lạ.Mà có lẽ tớ đã thật sự không còn là người cậu từng quen.Vì thế giới này... đâu chỉ có con người.Và trái tim này... đâu chỉ có một lối để đi."Một câu chuyện về mùa xuân, phép thuật, và những điều không thể gọi tên.…
"Ai cũng sẽ đi qua cơn giông của riêng mình, em cũng vậy nhưng khác một chỗ là...anh chưa từng biết đến em"…
Thanh xuân năm 17 tuổi, ai mà chẳng có một mối tình. Đó là mối tình công khai hay là một mối tình đơn phương chẳng dám nói. Cậu ấy là hình mẫu lí tưởng của tất cả mọi người, là con nhà người ta đúng mực, rất hoàn hảo, hoàn hảo đến mức những người xung quanh cậu dường như đều bị ánh sáng toả ra như có như không ở cậu làm lu mờ đi, hoàn hảo đến nổi tôi đơn phương cậu nhưng không dám nói ra. Cậu, rất hay cười, học rất giỏi, lại là lớp trưởng, cậu tham gia rất nhiều phong trào của trường, nhà cậu lại giàu có và điểm nổi bật cậu rất đẹp trai. Có lẽ mọi người bảo tôi nói quá đi mức, nhưng sự thật đúng là vậy á, cậu hoàn hảo về mọi mặt, thật là ghen tỵ mà!! Tôi...là một người rất đỗi bình thường và chẳng có gì bình thường hơn. Tôi không có gì nổi bật, không ngoại hình, không có gì cả, học hành thì dở dở ương ương. Tôi thường tự ti về ngoại hình của bản thân mình, tôi rất sợ, tôi sợ mọi người sẽ nhìn vào tôi rồi lại đánh giá là tôi xấu, và tôi đã từng nghe người ta đánh giá tôi, sự thật đúng là tàn nhẫn. Chính vì vậy mà tôi không hề tham gia vào các câu lạc bộ đông người của trường. Gia cảnh nhà tôi thì, nói chung là tạm ổn. Cuộc đời vốn thật đơn giản nhưng khi bị cậu ghé ngang giản đơn bỗng hoá mê cung.…
Những nỗi nhớ về cô gái năm ấy tôi đã bỏ lỡ.…
"Đôi mắt long lanh ứa lệ, ngày tôi yêu em là ngày tôi mất em..!"Đoản văn bách hợp này ngược, mong mọi người cân nhắc trước khi đọc! Lưu ý: truyện do tôi tự viết, mong chư vị đừng mang đi nơi khác khi chưa có sự cho phép. (Bạch Tửu Trụy Lạc Huyết)…
Đây là câu chuyện mà tôi viết dựa vào câu chuyện của chính mình 💔Cũng nhờ vào anh mà tôi biết thế nào là tổn thương, khi nào là cảm giác hạnh phúcDù sao cũng cảm ơn anh....…
Yaoi nhìu phần…
Thanh xuân là những bí mật chưa nói, những kỷ niệm vụng về và những cảm xúc thầm kín. Hạ, cô gái tinh nghịch, và Phong, cậu bạn trầm lặng, đã cùng nhau trải qua bao khoảnh khắc ngọt ngào, ngượng ngùng. Một lá thư, một chiếc vòng tay cũ, liệu có thể kéo họ gần nhau hơn hay giữ mãi chỉ là kỷ niệm?…
Ta luôn theo đuổi những thứ không thuộc về mình mà quên trân trọng những người ở bên cạnh. Chúng ta giống nhau, đều thích người không thích mình.…
Chào mọi người Như tên truyện chắc mọi người nghĩ rằng đây là một câu chuyện về con mèo Nhưng không phải đâu,đây là câu chuyện viết về chính bản thân tớVì bản thân tớ cực kì lười luôn,lười tắm,lười gội đầu,đặc biệt lười luôn cả đánh răng =)))))…
Tác giả: Cụt Summary: " Nếu mọi chuyện có thể qua đồng nghĩa với việc cả anh và em đều sẽ phải ra đi đúng không ?"Couple: WonPil-Dowoon ( PilUn)______________ Have enjoy!!!…
LỜI CHƯA NÓI…
Chính là dựa theo tình cảm bi thương của tôi mà viết nên! Nội dung chẳng đặc sắc chỉ là u uất.. hy vọng không tồi!…
"Lời chia tay hôm ấy, người đã rời xa tôi thật rồi. Còn chút gì để lưu luyến, vấn vương?"Câu chuyện này mình chỉ ngẫu hứng viết, mong mọi người đóng góp và ủng hộ. Hãy để lại bình luận và đánh giá nhé :3Cảm ơn các bạn đã đến đây! ❤…
Tử đằng trồng mười năm mới nở được hoa.Ta cũng mất mười năm đợi chờ để cho nhau một câu trả lời.Em cũng mất mười năm đợi chờ để nhận một sự hồi đáp từ anh.Chỉ là không biết phải mất thêm mấy lần "mười năm nữa" ở bên cạnh anh, ở bên cạnh người mà em luôn yêu một cách chân thành.…
Mọi người có thích cp nào nữa thì cứ nói nếu rãnh tui sẽ viết về cp đó…