Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là nơi lưu giữ tuyển tập những ý tưởng vụn vặt mà mình không thể bỏ vào các fic lớn được, nên sẽ để tạm ở đây. Nếu một ngày nào đó rảnh rỗi quay lại có thể sẽ phát triển thành các fic lớn hơn.Những câu truyện trong đây chỉ là các oneshot chỉ gồm 1- 2 chương thôi, nên là nếu mn thấy không thích chương này thì có thể đọc chương khác, hoan hỉ ạ!Bối cảnh và các nhân vật đều là ngẫu nhiên và hư cấu, không có ý ám chỉ bất cứ cá nhân hay tổ chức nào.Chúc mn đọc vui vẻ ạ!…
Mười ba năm trước, Minh Nguyệt kiên trì theo đuổi anh suốt một ngàn bốn trăm năm mươi chín ngày. Anh dứt khoát ra đi, chẳng quay đầu đáp lại.Mười ba năm sau, anh đột ngột trở về. Minh Nguyệt lùi một bước, anh chủ động tiến ba bước. Minh Nguyệt càng muốn vạch rõ ranh giới, anh càng tích cực xoá đi."Con người anh đúng là không có gì ngoài kiêu ngạo. Có thể trích một phần ra làm việc hữu ích nào khác không?""Không, toàn bộ kiêu ngạo của anh đều bận lắm.""Bận làm gì?""Yêu em."Tình cảm đôi khi đơn giản là chỉ cần thời gian để xác nhận. Đến một lúc nào đó người ta sẽ nhận ra, dù có ra sức phủ định đến mức nào, tiềm thức vẫn không chối bỏ được yêu thương.Drago chính là điểm giao của rất-nhiều-chân-lý như vậy.Hệ liệt này bắt đầu bằng một câu chuyện nhẹ nhàng thôi.Dành cho những ai tìm kiếm ở đời ngọt ngào, dịu dàng từ những câu chuyện tình....P/s: "Nhưng mãi mãi trong những năm tháng của cuộc đời, tôi sẽ vẫn là một mắt xích giữa những vòng tròn của các mối quan hệ, của những trò đùa, những vở kịch, những thước phim dài hàng chục năm mà tôi vốn chỉ là một vai diễn."*Dành tặng bạn tôi, cảm ơn thật nhiều, VTGA.…
---"Gửi đến thực tại lời từ biệt không hồi đáp."---Peekaboo, KaRii Say Hi 🥺💖Chỗ này cũng chẳng có gì đáng để miêu tả ngoài việc trả test, thông báo, đăng oneshot OTP - OCTP - OC với mấy cái thứ vớ va vớ vẩn :((Anyway, cảm ơn mọi người đã ngồi xem mấy cái khùng khùng điên điên trong quyển tạp nham này :3---…
Sau hôm Đại sứ shopee mình lỡ thích một bạn trường khác, chưa nào giờ thấy người hợp mình vậy luôn Á. Mình muốn viết cuộc hành trình theo đuổi anh ấy lên đây mong nhận được lời khuyên từ mọi người 🥰…
Thù hận đời trước cớ sao lại đổ tất cả lên đầu của thế hệ sau. Hai con người, hai thế giới khác nhau vậy mà vì ân oán đời trước gắn họ chung một chỗ."Cảnh Sơn, em chưa bao giờ nghĩ anh lại có sự chịu đựng bền bỉ đến vậy. Yêu thương con gái kẻ thù, chăm sóc, yêu thương cô ấy đưa cô ấy lên đến cõi thiên đường. Ấy vậy mà, mọi thứ cô ấy có chỉ là một kế hoạch mà anh đã sắp xếp từ trước. Cảnh Sơn, em hỏi anh? Có một giây hay ít nhất một khắc nào anh yêu em chưa?" Dừng một chút cô nói tiếp " À, tại sao em lại quên mất, con người của anh chẳng bao giờ có tình cảm. Hẳn là em đã hoang tưởng rất nhiều "Phạm An Nhiên mĩm cười chua chát, nước mắt cũng chẳng cầm được cứ thi nhau tuôn trào "Phạm An Nhiên cô nói đủ chưa? Đơn ly hôn tôi đã ký . Cô hãy chấp nhận đi. Tôi chưa bao giờ yêu cô, những thứ tôi cho cô vốn đã được tôi sắp xếp từ trước cả rồi . "_ Trần Cảnh Sơn vòng qua eo một người phụ nữ lướt qua mặt cô.Ân oán hay tình yêu liệu họ có tìm ra được thứ mà họ cần nhất không?. Tác phẩm có lẽ còn hơi sơ xài mong được sự góp ý của mọi người.…
Tôi từng nghe nói, sẽ mất 7 năm để quên đi một người.Nhưng thật ra không có con số cụ thể nào cả. Có người quên rất nhanh, có người giữ suốt cả đời. Cũng có khi, đi hết thanh xuân rồi mà vẫn không buông được một ánh mắt.Bảy năm nghe như một bản án thời gian, nhưng đó là thời hạn tôi cho phép mình yếu đuối.Đã 4 năm rồi, tôi chỉ cho phép mình nhớ về em thêm 3 năm nữa thôi.Ai rồi cũng phải bước tiếp mà, tôi biết mình không nên như vậy. Ba năm nữa thôi... tôi hứa.Còn bây giờ, cho tôi được nhớ em thêm một chút nữa.…
TẠM DỪNG FIC!!! Mình sẽ tạm dừng fic cho tới khi mình có thể có cảm hứng lại. Dạo này nhiều việc kh như ý muốn xảy ra nên mình kh còn tâm trạng để viết nx. Xin lỗi các cậu...[Đây là fiction mình rất tâm đắc, nên nếu có phản ánh gì thì đừng gạch đá mà hãy cmt với mình trên hội thoại nhé! Mình bt đây là tác phẩm đầu tay nên rất có thể sẽ gây ra những phản ứng trái chiều. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ!Cre ảnh: https://2dep.vn/hinh-anh-buon-tam-trang-01137755.html]…
Em cũng chỉ là con gái, em cũng biết đau mà Anh sẽ không bao giờ nhìn thấy được hình ảnh của một đứa con gái vừa xem lại những tin nhắn cũ, vừa lấy tay lau đi những giọt nước mắt như mưa đang thấm nhòe trên khuôn mặt Anh sẽ không bao giờ biết được nơi anh đi, nơi anh đến, nơi anh bước qua luôn có một đôi mắt luôn dõi theo anh,luôn quan tâm Anh trong âm thầm Và anh cũng sẽ không bao giờ biết nơi đây có một người luôn mong mỏi anh, luôn từng ngày chờ đợi anh, nhưng chờ đợi trong vô vọng kia…
Death's game, một trò chơi tử thần mà chính Tử Thần làm trọng tài. Kyumi Hetaro- một học sinh năm 2 của trường cao trung (chuyên) Ohana, bang Los Angeles, USA, đã phải tham gia vào trò chơi này với vai trò là người chơi chính thức cuối cùng trong tất cả 6 người MainPlayer, những truyền thuyết bắt đầu xảy ra.... --Chuyện gì đang xảy ra đây!!!.....--…