Hối Hận Muộn Màng
đáng thương…
đáng thương…
lần đầu viết tiên hiệp mong nhận góp ý.…
Tí tách! Tí tách!…
Thể loại: đam mỹ, cung đình hầu tước, cưới trước yêu sau, song tính.Tác giả: Bichan( Tui đó)Nhân vật chính: Quyền khuynh thiên hạ Đốc Trưởng công x Công tử ôn nhuận song tính thụ.Văn án:Năm Tuyên Hoá Thứ 8, Lý Lang trung đắc tội với phe cánh Thái tử, ủy thân gả tam công tử cho Hạn Vũ Thành_Đốc trưởng Đông xưởng đương thời. Vị Lý gia tam thiếu này là một song nhi, 17 tuổi từng thi đỗ Thám hoa, phong tư tuyệt đại, chỉ tiếc từ nay chôn vùi nơi hậu viện, không biết ngày thoát ra...(Giới tính gồm: Nam, nữ, và người song tính )…
"Em y hệt như lần cuối tôi gặp em, chỉ khác...""Anh... là ai vậy?""Này, em không nhớ nhớ tôi ư...?""Hức hức...""Đừng sợ. Sẽ không ai làm hại em nữa đâu"------------------------------Lần đầu tôi viết truyện nên còn non tay lắm. Có sai sót gì mong các cô thông cảm và góp ý vào phần cmt nhaa Yêu các cô lắm ý uwu…
truyện ngắn ♥…
- Trả test cho một vài team~Credit : ZkanoToriki | Kewtteam…
Người ta thường nói, khi còn sống không nếu giữ, chết đi đừng tiếc thương.Tình cảm em dành cho anh, anh mãi mãi không hiểu và không muốn hiểu.Em yêu anh nhưng anh lại cho đó là thứ dơ bẩn.Em thương gia đình nhỏ của chúng ta nhưng anh thì không. Anh luôn tránh mặt mẹ con em. Tại sao vậy?Anh không yêu em nhưng mà con của chúng ta nó vẫn cần một người cha.Anh chán ghét em vì lấy em làm cô gái anh yêu rời xa anh.Em biết nhưng em vẫn cố gắng níu giữ.Trên chiếc giường của chúng ta... anh với một cô gái ấy.Ánh mắt anh hờ hững và vô tâm đến vô cảm.Em mang theo nỗi tuyệt vọng chạy ra ngoài và một chiếc xe lao đến cướp đi mạng sống của em.Em không muốn nhưng...Số em đã tận...Bìa creadit by Kyo of darkparadiseteam…
Một chút tâm tư ngày mưa tháng 7…
17 18 và rồi sống mãi ở tuổi 18...…
Câu chuyện về tình đơn phương từ thời cấp 3 của Đặng Tiểu Vũ và Trần Mạnh Phong!! Một mối tình lạ lùng đầy bí mật 🤭🤭🤭🤭…
Gửi thanh xuân ngây thơ tươi đẹp…
Rảnh rỗi quá ấy mà@.@🖌Xem rồi cho tớ xin góp ý nhá🍀Chuyên mục nhảm nhí xin chính thức được phép bắt đầu🎬Just for fun~😘...…
mong mọi người ủng hộ bé nha :<…
Gửi vào cơn mưa rào ngày hạ…
Một bức ảnh mở ra cả vũ trụ slowburn.…
Tạ Huyền Thương - Trấn Quốc Thượng Tướng Quân - từng là chiến thần khiến sa trường đổi sắc.Một trận đại hỏa đã thiêu hủy nửa dung mạo, đoạt đi đôi chân, để lại cho hắn phần đời còn lại trong xe lăn và vô số sát cơ rình rập.Hắn nắm binh phù trong tay, quyền thế vẫn còn, nhưng từ lâu đã quen sống cách xa nhân gian. Cho đến khi triều đình ban xuống một đạo hòa thân.Tô Tri Nghi - công chúa Vĩnh Tuyên Quốc trở thành phu nhân của hắn. Nàng thanh nhã, điềm tĩnh, tựa như cơn gió nhẹ không vướng bụi trần.Còn hắn mang một thân sẹo lửa, sớm xem mình là kẻ đứng bên lằn ranh sinh tử.Đêm tân hôn, hắn không vén khăn voan. Cũng chưa từng bước vào viện nàng.Hắn cho nàng một nơi an ổn nhất trong phủ, lại giữ khoảng cách xa nhất với cuộc đời nàng.Không ai biết rằng, nàng chính là đứa trẻ năm xưa hắn ôm chạy ra khỏi biển lửa, là người duy nhất còn sống trong ký ức cháy đen của hắn.Đối với hắn - kẻ quen đối diện cái chết điều đáng sợ nhất không phải là mất mạng, mà là để người mình muốn bảo vệ bị kéo vào vòng xoáy binh đao.Thế nhưng giữa những tháng năm lặng thinh ấy, khoảng cách dần hóa thành lưu tâm, lưu tâm dần hóa thành không thể buông.Khi ngoảnh lại mới hayngười hắn liều mạng cứu năm đócũng đang lặng lẽ bước về phía hắn.Sau biển lửa, vẫn còn dư sinh.Sau những vết sẹo, vẫn có người nguyện nắm tay cùng đi hết một đời.…