Binhao / Haobin | Tôi của tuổi 17
"Tôi của tuổi 17, đã bỏ lỡ cơ hội gặp cậu lần cuối. Cho nên bây giờ, tôi sẽ không để điều gì cảm trở tôi đến gặp cậu lần nữa!"Thuộc series [ Aimer ].…
"Tôi của tuổi 17, đã bỏ lỡ cơ hội gặp cậu lần cuối. Cho nên bây giờ, tôi sẽ không để điều gì cảm trở tôi đến gặp cậu lần nữa!"Thuộc series [ Aimer ].…
Tình yêu là 2 mảnh ghép tìm thấy nhau, có thể là một mảnh hoàn hảo ghép cùng một mảnh không hoàn hảo, cũng có thể là một mảnh hoàn hảo ghép cùng một mảnh đã vỡ tan tành…
Đây là một bộ truyện trên instagram của một tác giả mình rất yêu quý. Vì vậy mình quyết định dịch quyển này để nhiều người biết đến nó hơn. Hi vọng mọi người sẽ ủng hộ nó.Nếu có gì sai sót mong mọi người comment để mình chỉnh sửa cho nó thật hoàn thiện ^^!Còn nội dung thì vào truyện sẽ biết nhé!!!Nguồn: https://www.instagram.com/sinkookstories/Tác giả gốc: https://www.instagram.com/sinkook_fan/Đã xin phép tác giả về việc dịch và edit vì vậy đừng ai mang nó đi đâu nhé!Nếu đọc thấy thích thì hãy vote cho mình nhé, chỉ cần bấm vào ngôi sao nhỏ màu cam thôi!NGHIÊM CẤM ĐỌC CHÙA!!!…
Nắng hạ có màu hay không???Truyện đang trong quá trình sáng tác, mong mọi người sau khi đọc xong một chương để lại nhận xét cho Moon nhé ^^…
Đây là lần đầu Yori viết truyện mà còn về đam nữa nên sẽ ko hay lắm. Mong mina ủng hộ cho Yori~~~…
⤷ ゛bối cảnh kháng chiến ; ⤷ ゛thanh niên tuổi 18 xung phong ra trận ; ⤷ ゛không có tuyến tình cảm chính thức ;…
"Em đánh giày cho cậu sạch lắm, cậu dẫn em đi theo cậu được không." ... Tú Bân sau chuyến đi học hỏi dài đằng đẳng ở Mỹ thì quay về VN, vì một số chuyện trong quá khứ mà giấc mơ trở thành một quân nhân không thể trở thành được nữa. Tự cảm thấy bản thân có tài năng về viết lách, nên Tú Bân quyết định từ bỏ ước mơ của mình để hướng sang một trang khác. Không còn sống trong ánh hào quang, mà quyết định trở thành một con người bình thường...liệu anh đã đi đúng hướng hay chưa ? Nhiên Thuân lớn lên trong một khu ổ chuột giữa Sài Gòn, chỉ nghe rõ được một bên tai, và hai ngón tay ở tay phải bị tật. Vốn dĩ nơi đầy màu sắc ấy không chứa nổi em, chỉ có thể hằng ngày xách theo một hộp gỗ lớn, đánh giày cho người qua đường. Cho đến một ngày có ai đó vô tình điểm vào sắc đen trong cuộc đời em một áng mực trắng tinh khôi. Hai con người cùng với hai xuất phát điểm như thế sẽ đi về đâu, liệu cuối con đường họ bước là gai góc hay cành hoa trải dài. ______Bối cảnh: Sài gòn 1930WARNING ❗️❗️❗️Không đề cập đến chiến tranh, không lấy ý tưởng lịch sử, chỉ lấy bối cảnh không lấy hoàn cảnh. Nếu nhạy cảm về lịch sử xin đừng đọc fic của mình, lượng kiến thức hạn hẹp của mình sẽ vô tình khiến bạn khó chịu. Có chi tiết phi logic, xin đừng xoáy sâu vào sạn trong fic. KHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬKHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬKHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬCre ảnh bìa: 1209sby, Sbjunit, Yeonbinlab…
Sống hoặc chết...Giá mà cậu có thể thấy.... cách mà thế giới này tồn tại.....…
*** : hình ảnh mang tính chất minh họa. Xem mắt phiên bản chương trình thực tế sẽ như thế nào? Hãy theo dõi và đưa ra dự đoán của riêng bạn.…
© pukrk4i…