quan khang ; sweet
hồ đông quan ngọt ngào lắm,chắc chỉ ngọt ngào với người ấy thôi…
hồ đông quan ngọt ngào lắm,chắc chỉ ngọt ngào với người ấy thôi…
Bí mật! Đọc truyện rồi sẽ được bật mí hehe…
Những mẩu chuyện nhỏ cùng cậu bé Kim Ngưu tôi đã phải dốc hết toàn bộ tâm trí để giành về.…
Một người sẽ lu mờ khi ta không còn nhớ.…
" Ở làng Đoài có đám cưới hả dì sáu?"" Ừa đám cưới của cậu Trịnh và cậu Lý đấy"…
em trai quyết không ủ tê lun…
Khi mà trái tim còn chưa muốn mở…
những năm 70 đáng yêu…
đừng hỏi về otp tôi nếu bạn không muốn nhức đầu :))…
Thanh xuân của tớ thật rực rỡ khi có cậu…
Đọc ik chứ lười giới thiệu lém :v…
Em và anh đã bên nhau 100 ngày qua…
tình đơn phương của anh…
Người ta hay bảo hoa sao xanh biểu tượng của lời hứa giản dị, nhưng bền chặt Và " tao yêu Duy" cũng là một lời hứa…
Ảnh bìa cre: @baidao ( Tumblr )De thì fandom này ít Fanfic hầu như ko có fanfic Việt nên tôi tự viết tự ăn, nếu như quá trình sáng tác của tôi hơi cờ ring thì mọi người góp ý cho tôi nhaa=3Tôi hơi bận nên sẽ không có t/gian đăng cụ thể, thông kẻmmmTruyện viết đầu tay, có sai sót ofcMy Headcanon, ko lienquan tới cốt truyện gốcND truyện tôi nghĩ: Thức dậy nhân ra mình isekai vào tựa game mình yêu thích, nhưng... hình như mình là con trai?Th thì chúc các độc giả đọc vui vẻ💖Katori (my OC): mong truyện flop=/…
"Em đánh giày cho cậu sạch lắm, cậu dẫn em đi theo cậu được không." ... Tú Bân sau chuyến đi học hỏi dài đằng đẳng ở Mỹ thì quay về VN, vì một số chuyện trong quá khứ mà giấc mơ trở thành một quân nhân không thể trở thành được nữa. Tự cảm thấy bản thân có tài năng về viết lách, nên Tú Bân quyết định từ bỏ ước mơ của mình để hướng sang một trang khác. Không còn sống trong ánh hào quang, mà quyết định trở thành một con người bình thường...liệu anh đã đi đúng hướng hay chưa ? Nhiên Thuân lớn lên trong một khu ổ chuột giữa Sài Gòn, chỉ nghe rõ được một bên tai, và hai ngón tay ở tay phải bị tật. Vốn dĩ nơi đầy màu sắc ấy không chứa nổi em, chỉ có thể hằng ngày xách theo một hộp gỗ lớn, đánh giày cho người qua đường. Cho đến một ngày có ai đó vô tình điểm vào sắc đen trong cuộc đời em một áng mực trắng tinh khôi. Hai con người cùng với hai xuất phát điểm như thế sẽ đi về đâu, liệu cuối con đường họ bước là gai góc hay cành hoa trải dài. ______Bối cảnh: Sài gòn 1930WARNING ❗️❗️❗️Không đề cập đến chiến tranh, không lấy ý tưởng lịch sử, chỉ lấy bối cảnh không lấy hoàn cảnh. Nếu nhạy cảm về lịch sử xin đừng đọc fic của mình, lượng kiến thức hạn hẹp của mình sẽ vô tình khiến bạn khó chịu. Có chi tiết phi logic, xin đừng xoáy sâu vào sạn trong fic. KHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬKHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬKHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬCre ảnh bìa: 1209sby, Sbjunit, Yeonbinlab…
Mọi thứ tưởng chừng như xa vời, vậy mà lại gần đến kì lạ...…
Đây là một câu truyện kể về 1 cậu nhóc 16 tuổi yếu đuối, hậu đậu và học lực về sức mạnh lẫn phép thuật của cậu ta đứng top cuối của trường (1100/1100).Nhưng kể từ khi cậu được một người đàn ông lạ mặt ném một quả cầu vào người cậu thì cậu đã trở thành một trong những vị chúa tể thống trị Hạ Giới…
Kẻ mạnh sẽ thắngĐó là điểu bạn phải nhớ khi bước chân vào học viện này Vì nơi này...Vốn chẳng tồn tại lòng thương xót…