Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Trần đời tao ghét nhất đứa nào thích đánh đấm."-" Anh đánh em một cái đi rồi mình làm người yêu nhau nhóo"LƯU Ý: Textfic, ngôn từ không phù hợp với những thành phần nghiêm túc, ooc, người là thật và truyện là giả, viết truyện chỉ để thoả mãn tính láo lếu của tác giả vui lòng vứt não khi đọc. Cảm ơn!…
"Chú chim non đấu tranh thoát khỏi quả trứng. Quả trứng là thế giới. Ai muốn được sinh ra, trước hết, phải phá huỷ một thế giới" - Hermann Hesse.Written by @KtotheBin…
[Fiction]Tâm sự của HwarangMột bức thư gửi gắm đến em, cũng như gửi gắm đến chính mình trong lúc chơi vơi___An unorganized rambling when I first heard the news. I borrow potentially Hwarang's POV to write to myself, to send my words to him and to thanks Hanbin presence through all of it.Unrequired love? Maybe, who knows? Not that it really matter anyway.…
❗drop không thời hạnlowercase oockhông có thậtnhân vật không thuộc quyền sở hữu của tác giả chúc các bạn có một trải nghiệm tuyệt vời, và nếu otp của tôi là notp của bạn, đừng buông lời cay đắng vì nếu bạn làm thế, tôi sẽ block bạn 🌷…
oan gia ngõ hẹp, enemies to loverscái truyện này nó vô tri điên ấy chứ cũng không có tình tiết gì cao siêu đâu mọi ngừi ạ, giây phút giải trí sau những giờ làm việc mệt nhọc nhé <3…
cần một bài hát có thể nói hết tâm tìnhcần đôi câu để diễn tả cảm giác lúc nàyvài ba hợp âm đánh xoay xoay vòng điệu valse cô đơn làm sao có thể gói ghém hết tâm tư này, vào trong bài hát gửi những cách xa tháng ngàycả năm mong nhớsáu tin đợi chờgần bảy nghìn giờ…
Cứ như một ngày nọ, Yeonjun thức dậy, thế giới chung quanh như có một cơn bão tràn qua lật tung mọi thứ, và không bao giờ trở lại bình lặng như cũ nữa.…
tác giả: linhpear710năm mười bảy tuổi, thiên bình mang theo tình cảm đơn phương chưa kịp chớm nở đã chóng tàn về phương trời bắc âu xa xôi, để lại bạch dương tê tái mà trưởng thành qua biết bao năm tháng ở nơi mà cả hai bắt đầu. khi em rời đi, không chỉ có mình cậu bạn cùng bàn suốt những năm tháng thanh xuân, mà còn một chàng trai khác, bạn của anh trai em, thiên yết bị đắm chìm trong nỗi nhớ nhung.năm nay mùa hè không còn như trước nữa, em biết bản thân chẳng thể mãi trốn chạy được bầu trời thanh xuân rộng lớn kia, những ánh nắng, hạt mưa và hương hoa trong gió vẫn hoài đem đuổi, ám ảnh tâm trí thiên bình, và em biết mình cần phải hồi đáp lại quá khứ một câu trả lời thích đáng, quan trọng hơn tất cả, là hai chàng trai cũng ngóng trông em bất kể mùa màng.…