( 12 chòm sao xuyên không ) Nữ phụ xuyên nhanh , nữ chính cút
Truyện đầu tay . Tui cung Thiên Bình ♎…
Truyện đầu tay . Tui cung Thiên Bình ♎…
Tác phẩm : | 12cs | nằm trên ngàn người Tác giả : Khiết Mạn_Giới thiệu_Kẻ giàu không biết giá trị đồng tiền , kẻ nghèo không biết đồng tiền có thể làm nên thứ gì. Vì chuyện đó , có rất nhiều kẻ dùng tiền cho những điều sai trái lẫn đúng đắn , từ đây , thế giới này , các cậu sẽ được biết cách người giàu phung phí tiền bạc cũng như cách họ xem đồng tiền thật sự là gì.LƯU Ý : toàn bộ những gì trong bộ truyện này đều thuộc về mình , lấy ý tưởng xin hãy xin phép…
12 con người sinh ra và lớn lên ở mỗi hoàng cảnh khác nhau cứ nghĩ không ai có duyên với ai nhưng trên con đường tìm ra sự thật về sự tồn tại của mình họ lại gặp nhau trên con đường ấy và trở thành những người bạn thân thiết với nhau như một gia đình…
Tình yêu ko có gì là sai trái, được dõi theo người mình yêu thương, bất chấp trong trái tim họ có hình bóng của mình hay ko, thì dù phải bước đi trong bóng tối, cũng vẫn là hạnh phúc...."Anh yêu em, liệu em có thể....?Em xin lỗi, .........""Tao thích mày, nhiều thật nhiều, còn mày?"" Xin lỗi em ... rất nhiều!""Tôi cũng thích cậu ấy, biết làm sao đây?"Nhân vật ko thuộc về tác giả, họ thuộc về nhau…
Ở một game nhập vai MMORPG tên "Vân Mộng Hồi Ức" server Hoàng Đạo có một giai thoại thế này:Thấy "Hoa Đông" chớ yêu đương.Thấy "Hải Đường Lưu" chớ cãi bướng.Bạn hỏi vì sao lại có hai câu nói này ư? Hô hô lý do rất đơn giản, vì dính vào hai cái hội đó chỉ có nước tẩu hoả nhập ma một đi khỏi về!Sâu xa hơn là vì...Hoa Đông là hội toàn trai tài gái sắc nhưng chủ yếu là trai giả gái, gái giả trai 70% là nhân yêu!Hải Đường Lưu lại là lũ không có khùng nhất chỉ có khùng hơn, võ mồn thâm độc cực kì!Thành ra với hai sự tồn tại khổng lồ đó mà sever lúc nào cũng trong tình trạng gà bay chó sủa, mỗi ngày một niềm vui.Hoa Đông: Nhân yêu cũng cần có nhân quyền à nha~Hải Đường Lưu: Xàm ***, hội tụi này toàn bé ngoan không nhé! Kênh thế giới: Giờ bọn tôi bỏ game có còn kịp không? "Giờ Tôi Bỏ Game Còn Kịp Không?" Đơn giản là câu chuyện của họ, của hai bang hội gây thị phi trong game mãi.…
"Em đánh giày cho cậu sạch lắm, cậu dẫn em đi theo cậu được không." ... Tú Bân sau chuyến đi học hỏi dài đằng đẳng ở Mỹ thì quay về VN, vì một số chuyện trong quá khứ mà giấc mơ trở thành một quân nhân không thể trở thành được nữa. Tự cảm thấy bản thân có tài năng về viết lách, nên Tú Bân quyết định từ bỏ ước mơ của mình để hướng sang một trang khác. Không còn sống trong ánh hào quang, mà quyết định trở thành một con người bình thường...liệu anh đã đi đúng hướng hay chưa ? Nhiên Thuân lớn lên trong một khu ổ chuột giữa Sài Gòn, chỉ nghe rõ được một bên tai, và hai ngón tay ở tay phải bị tật. Vốn dĩ nơi đầy màu sắc ấy không chứa nổi em, chỉ có thể hằng ngày xách theo một hộp gỗ lớn, đánh giày cho người qua đường. Cho đến một ngày có ai đó vô tình điểm vào sắc đen trong cuộc đời em một áng mực trắng tinh khôi. Hai con người cùng với hai xuất phát điểm như thế sẽ đi về đâu, liệu cuối con đường họ bước là gai góc hay cành hoa trải dài. ______Bối cảnh: Sài gòn 1930WARNING ❗️❗️❗️Không đề cập đến chiến tranh, không lấy ý tưởng lịch sử, chỉ lấy bối cảnh không lấy hoàn cảnh. Nếu nhạy cảm về lịch sử xin đừng đọc fic của mình, lượng kiến thức hạn hẹp của mình sẽ vô tình khiến bạn khó chịu. Có chi tiết phi logic, xin đừng xoáy sâu vào sạn trong fic. KHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬKHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬKHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬCre ảnh bìa: 1209sby, Sbjunit, Yeonbinlab…
«Falling in love with Lee Chaeyeon under the cherry blossom»…
Những đoản nhỏ về Cale và những anh chồng ẻm…
Tuổi học trò là độ tuổi đẹp nhất của quãng đời người. Đó không chỉ là sự vô tư hồn nhiên hay những rung động đầu đời mà còn là bước đệm hành trang ta bước vào cánh cửa mới với bao điều thú vị của cuộc sống.Tớ rất nhớ chúng ta của năm đó, hối hả chạy tới lớp khi nghe tiếng chuông báo, ngủ gà ngủ gật vì bài giảng nhàm chán, hò hét ầm ĩ khi được nghỉ đột xuất, hay phải thức ôn thi đến sáng chỉ bởi vì lúc trước không học bài. Những năm tháng mà cả tớ và các cậu đều không có gì, chỉ có thời gian vừa dài vừa rộng. Có phải vì hời hợt thế nên cuộc đời dễ dàng đẩy mình trôi dạt về những phía không nhau. Tự hỏi giờ đây, nếu đứng ở vùng trời khác, ngước lên vòm cây xanh lá, nhận ra đóa bằng lăng tím nhỏ, các cậu có nhớ mình của một chuyện cũ ngày thơ. Nỗi nhớ có khi còn chưa kịp đặt tên bởi tình cảm học trò vẫn còn đọng lại nhiều nhung nhớ, mong manh như cánh phượng và nhẹ tênh bay trong chiều gió. Đầu hè, tiếng ve râm ran gọi về màu đỏ rực, chẳng dễ phai mờ trong dù cho thời gian vẫn thấm thoát trôi...Cất lời tạm biệt tháng Năm cũng là tạm biệt những rung động tinh khôi đầu đời. Cái nắm tay đầu tiên làm con tim tớ rơi rụng bên gốc phượng già cỗi, ừ, thì gốc phượng ấy cũng chứng kiến nhiều lắm rồi, những tình cảm chan chứa đầu tiên của tuổi mười tám…
Kể về cuộc sống của 6 cô chiêu nhà họ Mạc,từ bé đã được bố mẹ chiều chuộng,nâng niu như nâng trứng.Bây giờ phải sống tự lập,làm thao bây zờ!!!😅Tớ viết cho vui thôi,đang trong giai đoạn thiếu vitaminC nên ngứa tay ấy mà,nên nó dở éc èng ệc cũng thứ lỗi nhé-😓…
cảm ơn anh đã tới, sưởi ấm trái tim em"tia nắng của em"…
Đây là câu chuyện kể về hành trình sống sót một tháng của 30 tân binh.…
alo em à, nhớ anh không?…
Truyện về Bắp Ngọc.Ai không thik có thể ko doc.Xin cảm ơn…
pazurupisu là những mảnh ghép.giữa rất nhiều thế giới song song, câu chuyện được kể từ một thế giới bất kì nào đó. có thể là số 10, có thể là số 08, hoặc là số 108. ai biết, chẳng ai biết.Lee Jeno là Lee Jeno và Na Jaemin là Na Jaemin, còn ở đây thì chỉ có mấy chiếc xếp chữ thôi.…
Author: Tinh Linh Băng Giá or SkyTittle: ~..* Nối Nhầm Tơ Duyên... Đúng Hay Sai? ~..*Thể loại: Longfic, HE... Warning: + truyện được viết theo cảm xúc trí tưởng tượng của tác giả nên không thể nói trước khi nào ra chap mới + để tìm cảm hứng cho câu truyện Rainbow - Devil Angel nên au mới viết nên truyện "Nối Nhầm Tơ Duyên... Đúng Hay Sai?"... chính vì vậy có lẽ câu chuyện sẽ không được hay như mong đợi vì thế nếu reader nào không thích truyện au viết thì có thể click back+ trên mọi phương diện các chòm sao không thuộc về au, nhưng định luật bảo toàn bắt đầu và kết thúc trong truyện là do mình quyết định+ mọi người có thể đóng góp ý kiến cho au, để au có thể hoàn thiện tác phẩm hơn nhoa hihi + chúc tất cả mọi người đọc truyện vui vẻ luôn mãi tươi cười <3…
Oneshort về thuyền allbin cũng có nichobin ,... nhaBoy love ko đọc thì click backLầm đầu viết chuyện bên còn non ❤️Lịch ra chap bất thườngTruyện rất nhảm nhí đọc đc thì đọc ko thì thôi đừng chửi chửi là tui bùn á…
Nơi xa lạ gặp được bạn đồng hành là chuyện vui, cớ sao nước mắt ta cứ chảy dài thành hàng. Người quá ngọt ngào làm ta đắm chìm giữa ngục tối tù đày. Dằn vặt giữa ranh giới yêu hận làm ta hủy hoại chính mình.…
" Các vị thần sẽ bỏ rơi chúng ta sao ? " Người lính hỏi người bạn của mình , giọng vô cùng buồn bã . " Chắc chắn " Người bạn đó cũng trả lời y hệt như anh ta - buồn bã còn có chút tuyệt vọng , thở dài tưởng chừng giúp anh ta đỡ lo hơn nhưng nó chỉ làm tâm trạng anh ta càng tồi tệ , nghĩ đến những thần dân của đất nước này thì càng mệt mỏi . Lần này coi bộ các vị thần sẽ không tha cho dương thế rồi , họ là lính trong hoàng cung , ít nhất thông tin họ biết cũng đầy đủ hơn bên ngoài , ai ở ngoài kia cũng nghĩ rằng các vị thần đang tức giận , cần có cái gì đó xoa dịu thần nhưng cái cảm giác của thần còn hơn cả tức giận - chính là tuyệt vọng . Hơn 100 000 năm trước con người cũng chịu cơn thịnh nộ của thần , cũng may đó chỉ là răn đe nên vẫn còn con người sống sót và thời đại này . Họ biết bản thân mình thấp kém cỡ nào còn những kẻ trong kia cứ nghĩ mình là cao nhất , đứng trên vạn vật còn đối với thần thì họ chỉ như mấy con kiến nhỏ bé dưới chân mà chỉ cần búng tay là chết hết . Cả hai người ngồi thụp xuống đất , ngửa đầu lên hưởng thụ nốt chút yên bình còn xót lại , bầu trời hôm nay đen kịt , họ nhìn nhau cười , bây giờ đến cả thần Mặt Trời cũng đang rời bỏ họ .…
Một chút tâm sự nho nhỏ về mối tình đơn phương của chính tác giả. Đây giống như một trang nhật ký để mình nói lời tạm biệt với mối tình đơn phương hay mối tình đầu kéo dài 3 năm. Một mối tình mà mình sẽ nhớ mãi, với chút nuối tiếc vì sao ngày ấy không tỏ lòng, hay chút ngây ngô về những mơ mộng màu hồng, và hoài niệm về những điều còn dang dở sau khi nhìn lại. Gửi đến một người đặc biệt đã từng lướt qua đời tôi, cảm ơn vì đã góp phần tô điểm cho cuộc sống của tôi thêm màu sắc và rực rỡ hơn. Cover từ một design nghiệp dư...…