Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Gửi cậu,Thế mà 3 năm học tại ngôi trường này cũng đã thấm thoắt trôi qua, tớ nhớ mọi người lắm, nhớ những hôm trực nhật cùng cậu, nhớ cái ngày cậu cho tớ một viên kẹo ngọt ngào, nhớ nụ cười rạng rỡ của cậu dưới ánh nắng ngày xuân. Tớ thích cậu, đừng quên tớ nhé.…
"Nghe bảo mày vừa chuyển đến đây hả?""Ừ, tao còn đang tìm chỗ ở nè.""Có khó quá thì để tao giới thiệu cho, chứ tuyệt đối đừng bước vào con hẻm trên đường số Bảy.""Sao vậy?""Ở đó có một cái nhà trọ ba tầng tên là Quái Dị. Và đúng như cái tên của nó, lũ người trong đấy đều rất quái đản. Mà nghe đồn chỗ đó còn có ma.""Ê nghe cũng hay mà!?""Hay con khỉ! Nghe lời tao, tránh xa chỗ đó ra đi.""Hmm... Được rồi..."…
Tác giả: Bạch Hải HầuCặp đôi: Harry Potter vs Severus Snape Thể loại: Sau chiến tranh, dòng thời gian hỗn loạn, đan xen quá khứ và hiện tại.Số chương: 79Tên gốc: 指间希望 - Chỉ gian hy vọngNguồn ảnh: Lo_pizzaeater (Ảnh không liên quan đến truyện cơ mà tui thích =))))Edit: LọcTình trạng bản gốc: đã xongTình trạng edit: đang tiến hànhBản edit chưa được sự cho phép của tác giả và không mang mục đích thương mại.-P/s: Mình xin nhắc lại cặp đôi trong fic này là Harry Potter x Severus Snape nha, đề phòng mọi người lấn cấn trong vấn đề lật thuyền =))))Còn với mình thì HPSS hay SSHP cũng đều là thầy Snape và Harry, đều là Snarry cả. Và câu chuyện này cũng không chỉ là về HPSS hay SSHP. Chúc mọi người đọc truyện một cách vui vẻ và thoải mái =)))-Văn ánHai năm sau chiến tranh, mọi chuyện đều đã lắng xuống, Harry lại vẫn bị ác mộng quấn quanh. Những ánh mắt trống rỗng dường như bị vây hãm ở chốn hoang vu ấy cứ thế xé toạc trái tim lương thiện của chàng trai trẻ, và rồi cắn nuốt hết thảy.Giữa lúc ấy, Hermione đã mang đến một tin tức kỳ diệu: Có một cỗ máy có thể thay đổi quá khứ, cũng có thể ảnh hưởng đến hiện tại. Nếu như bồ thật sự hạ quyết tâm, không sợ bị tất cả mọi người vứt bỏ, lãng quên...Tự mình hồi tưởng từng lần một, chữa lành và cứu vớt từng lần một, ai đã khiến ai rung động, để những năm tháng đã qua lắng sâu dưới đáy lòng.Chàng trai ấy mỉm cười, dù sức cùng lực kiệt nhưng cõi lòng lại rộng mở chẳng hề sờn e.Nếu bàn tay đã nắm chắc lấy hy vọng, thì bất kể thế nào cũng không thể buông…
Kamaboko squad trở thành trụ cột Các trụ cột thành tân binh (trừ Gyomei) Sabito vẫn còn sống và Giyuu trở thành quỷCả thợ săn quỷ và quỷ đều có chung kẻ thù Kết: chưa rõSố chap: đang tiến hànhThể loại: BL, GL, phi logic, hành động, drama, hài hước??????Xin lưu ý: đây chỉ là chuyện phi lí, không liên quan đến cốt truyện chính, nhân vật là độc quyền của tác giả, còn số mệnh của nhân vật nằm trong tay mìnhTên cũ: [KNY] AllTan: Nếu như Kamaboko Squad trở thành trụ cột.Tên mới: [KNY] AllTan: Kẻ Thù Mới.Cre ảnh bìa: Terepirin (Goshi)Trang wed nơi các hủ thăng hoa với cảnh hỏny lọn của OTP :33333…
Chúng ta thường quen với khái niệm thanh xuân là dang dở, tình đầu là dở dang. Tuy nhiên, mỗi con người là một số phận, mỗi con người là một cuộc sống, một tương lai khác nhau. Có những người đau khổ vì tình đầu, có những người trót dại trao yêu thương cho kẻ không xứng đáng. Nhưng cũng có những người có mối tình thanh xuân rất đẹp. Họ đã ở bên nhau từ khi còn khoác lên mình chiếc áo trắng của học sinh, cùng nhau trải qua những vui buồn, khó khăn, gian khổ trong những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất của đời người. Để rồi cùng nhau hoàn thiện bản thân và trưởng thành. Yêu thương không chỉ là cho đi, mà còn được nhận lại. Tình yêu đó giúp họ vững tin để tiến bước đến tương lai. Ai bảo tuổi học trò rất đơn giản chỉ việc ăn, ngủ rồi học? Ai bảo tuổi học trò chỉ cần cố gắng để đậu đại học? Ba năm cấp 3 là để ước mơ và phấn đấu cho cả tương lai. Không chỉ riêng việc học, con người có thể phấn đấu vì rất nhiều thứ khác. Phấn đấu vì bạn bè, vì tình yêu. Cùng nhau trải qua những giây phút của tuổi trẻ để vun đắp cho tình yêu vĩnh cửu sau này!…
Người ta nói rằng, khi mình quá tin tưởng ai đó, ta thường không mảy may suy xét, thậm chí nghi ngờ. Và đôi khi ta chết vì niềm tin ngây thơ của mình.Nhưng nếu đó là em, tôi có chết đi cũng mãn nguyện.-Em chưa từng nghĩ sẽ phản bội anh.Chưa từng…
những mảnh vụn rơi ra được hàn gắn lại bởi mật ong, lửa ấm và ánh mắt của người.Book's cover by @hoangthaovyy_0802 - PeachSanSi_Team. Copyright by @tergerreven. All rights reserved.…
Thời cuộc đổi thay một người gánh chịu quá nhiều đau thương được phép làm lại sẽ như thế nào?Một người đánh mất cách yêu thương lại dạy người khác ấm áp chân tìnhMột người lại học cách yêu thương sưởi ấm trái tim người đóGiữa lòng người biến chất nắm chặt tay đi tiếp hành trình, chỉ mong đời này có thể sưởi ấm nhau trong mùa đông lạnh giá, tuyết tan hạ đến phiêu lưu cùng nhau…
Kể về một cô gái 23 tuổi vừa tốt nghiệp đại học và thất nghiệp. Vào một ngày không đẹp trời, cô đã tình cờ nhặt được tờ rơi tuyển nhân viên một quán rượu. Và đây là nhật kí của cô ấy khi làm việc tại đây.Cre pic: https://twitter.com/ha___ze/status/1586604988716896256/photo/1…
Ở một thế giới mà người và quỷ sống chung với nhau, trong đó số lượng pháp sư chỉ vỏn vẹn 5% ít ỏi. Pháp sư là những người sở hữu ma thuật bẩm sinh, có sức mạnh để chống lại loài quỷ. Và nực cười thay, chính những kẻ hành nghề ma thuật mới luôn phải canh cánh lo cho mạng sống của mình hàng ngày. Phải, bọn quỷ không tấn công con người, chúng chỉ nhắm đến những pháp sư, để cướp đi thứ chúng thèm muốn- Ma pháp - thứ ma thuật kì diệu của con người. Từ xưa đến nay, pháp sư và quỷ là những kẻ thù không đội trời chung. Tuy nhiên giữa hai bên, ít nhất là theo sử sách ghi lại trong vài trăm năm qua, chưa từng xảy ra cuộc giao tranh nào đáng có. Học viện Pháp thuật, ngôi trường tuyệt vời đào tạo ra hàng trăm pháp sư mỗi năm, và cũng là một trong số ít các trường hiếm hoi trên thế giới có lớp kết giới bảo vệ bao quanh với đường kính rộng hàng chục ki-lô-mét. Nhờ có lớp kết giới vĩnh cửu này mà suốt hơn trăm năm kể từ ngày thành lập trường đến nay, các học viên tại đây đều được an toàn và không bị quỷ tấn công."Thật ra tao đã luôn tự hỏi, dòng ma thuật bẩm sinh chảy trong cơ thể tao, và mày nữa, có phải lời nguyền không?""Nhìn đi, có lời nguyền nào lại đẹp đến như vậy sao?"".. Tao không gọi đó là Nguyền rủa, tao gọi là Phước lành."…
- Một người buông tay... Một người ngã- Một người cất bước... Một người đau- Một người quay lưng... Một người khóc- Một người ra đi... Một người buồn- Một người đang quên... Một người nhớ.…
Đèn Dẫn HồnTác giả: Vân DuMiền Tây Nam Bộ, những năm đầu thập niên 2000.Những con đường đất đỏ bụi, những chuyến xe đò cũ kỹ, ghe xuồng vẫn xuôi ngược trên những dòng kênh. Điện đã về đến nhiều nơi, nhưng không phải đêm nào cũng đủ sáng để xua tan bóng tối.Có những chuyện, người sống không dám nhắc đến.Có những nỗi oan, người đã khuất chẳng thể tự mình buông bỏ.Và có những người lặng lẽ đi khắp mọi miền, chỉ để đưa một linh hồn tìm được đường về.Cuối con đường đất ven rạch là căn nhà gỗ nhỏ của Nguyễn Minh Tịnh.Ba mươi lăm tuổi.Ít nói.Điềm đạm.Ngày thường, anh sống cuộc đời bình dị như bao người đàn ông miền Tây khác. Nhưng chỉ cần có người tìm đến cầu giúp, anh lại khoác chiếc túi vải cũ, lên đường.Một ngôi miếu hoang.Một căn nhà cũ.Một lời cầu cứu giữa đêm.Mỗi chuyến đi đều là một câu chuyện chưa có lời giải.Suốt nhiều năm, Minh Tịnh luôn đi một mình.Cho đến ngày anh gặp Lê Khải.Chàng trai hai mươi tuổi lanh lợi, bướng bỉnh, mang thiên phú đặc biệt với những điều mắt thường không thể nhìn thấy.Một người nhất quyết không nhận học trò.Một người nhất quyết không chịu rời đi.Từ đó, họ cùng rong ruổi khắp mọi miền đất nước.Ban ngày giúp người.Ban đêm học pháp.Giữa những chuyến đi nối tiếp nhau, một thứ tình cảm vốn chỉ nên dừng lại ở hai chữ "thầy trò" lại âm thầm nảy nở.Ở một thời đại mà tình yêu ấy chưa thể gọi thành tên...Có những lời yêu thương chỉ có thể giấu trong ánh mắt.Có những lần chạm tay chỉ dám gi…
câu chuyện vây quanh cuộc đời của 12 vị pháp sư mạnh nhất MAGIC LAND trong một lần cùng được giao nhiệm vụ mới ,cùng gặp mặt ,chiến đấu ,trò chuyện rồi nảy sinh tình cảm...liệu họ có thể đến với nhau?Ở bên nhau? Cuộc đời đầy rẫy chông gai ai ai biết được. Nhỉ? Thôi thì....Đọc rồi sẽ bít! :))))…