[12cs] Amare
Lạ, yêu, hi sinh rồi thương. Tình yêu luôn dẫn dắt ta đến những cảm xúc vô thường…
Lạ, yêu, hi sinh rồi thương. Tình yêu luôn dẫn dắt ta đến những cảm xúc vô thường…
Thứ cản trở Han Bin theo đuổi Zhang Hao nhất đó là việc cậu chơi bóng rổ....Thể loại: Thanh xuân vườn trường, BL, Ngọt sủng, HETrai bóng rổ x Học báBINNEUL!!!@lynvian…
zô truyện rùi bít…
everyday is summertime…
trai thẳng học gay…
or i being dramatic.…
" Cậu chỉ cần ngồi im để tôi vẽ nên dung nhan của cậu"…
Đây là fic thứ hai của Kin!!! Kin mong mina- san sẽ đón đọc và ủng hộ Kin nha???❤️Arigatou❤️Des bìa:SOS_Team…
"thử thách: chụp ảnh hình xăm kín đáo nhất trên cơ thể bạn, gửi cho người có số điện thoại gần nhất trong danh sách cuộc gọi."số điện thoại gần nhất trong danh sách cuộc gọi của ngô nguyên bình là lê hồng sơn. lhs x nnb | diễn viên x diễn viênmá lúm tâm cơ x nũng nịu hay dỗi…
Mình chỉ mới tập tành viết fic kiểu này, nếu có sai sót mong mọi người góp ý nhẹ nhàng. Không hợp gu có thể click back, là con người với nhau thì ta nên lựa lời mà nói để tránh mất lòng đôi bên ạ!.....Ngày viết: 02/02/2024Ngày hoàn thành: ?…
Đã có bao giờ bạn từng nhìn vào một người lạ đi ngang qua bạn trên phố và nghĩ rằng sẽ ra sao nếu sau này bạn có duyên gặp lại và người đó lại là chỗ dựa cho bạn suốt quãng đời còn lại?Đối với Kim Jiwon và Kim Hanbin, dường như mọi chuyện không chỉ đơn giản là vậy...Fic dài tầm 4-6 chap. Đây là một fic có cảm hứng đến một cách bất chợt và mình không thể bỏ lỡ.Author: YearwoodCouple: BobBin- Double B…
Truyện về tình yêu giữa 12 pháp sư giỏi nhất của xứ fiore…
૮₍ ' ꒳ '₎ა…
ThienbinhliraĐây là tác phẩm thứ hai của ta. Vẫn là sản phẩm tưởng tượng mà thôiTruyện vẫn lấy tên nhân vật là mười hai chòm saoSố phận của họ vẫn do ta quyết định.Xin đừng ý kiến về nội dung truyện.Nói về võ công ta chẳng rành.Nói về văn chương ta càng mùCòn hiểu biết linh tinh ta càng bó tay.Ta chỉ viết theo sở thích mà thôi.Truyện này do Bình làm nữ chính.Nam chính Yết.(Theo bình chọn Yết nhiều phiếu nhất)Độ dài chưa biết.Nghĩ tới đâu viết tới đó.Thời gian ra chap khoảng 1 tuần…
một khi đã đắm chìm sẽ không bao giờ thoát ra - the forbidden fruit of sin -…
Tại trường trung học Nghệ thuật Seogang, nơi những con số khô khan và âm nhạc tràn đầy cảm xúc cùng tồn tại, Hwarang - thầy dạy Toán nghiêm khắc, và Hanbin - thầy dạy Piano dịu dàng, chia sẻ một mối quan hệ kỳ lạ trong căn phòng giáo viên nhỏ. Một người sống với logic và lý trí, người kia lạc trong thế giới cảm xúc của từng phím đàn. Khi ánh hoàng hôn buông xuống, giữa những nốt nhạc và phương trình, họ bắt đầu khám phá những giai điệu sâu thẳm trong lòng mình - nơi trái tim dẫn lối cho cả hai vượt qua ranh giới của sự khác biệt.Liệu những nốt âm trầm ấy có trở thành cầu nối, đưa họ đến gần nhau hơn?…
Written by NOCTất cả đều được viết bằng tình yêu thương của mình dành cho BinChan. Nếu để ý bạn sẽ thấy đa số Oneshot có kết là SE hoặc OE. Đối với mình, tình yêu không phải lúc nào cũng mang màu hường, cũng ngọt ngào. Thật kì lạ khi từ trước đến nay, mỗi khi bắt đầu viết một fic mới, mình chưa bao giờ định trước một kết thúc theo kiểu BinChan sẽ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi hay đại loại thế. Mỗi fic là một câu chuyện mình cố gắng viết "thật" nhất có thể, là chuyện về những người yêu nhau nhưng không đến được với nhau, về những mối tình vừa chớm nở đã vội tàn hay về những người mãi ôm trong mình những hoài niệm xưa cũ,.. Mình hoàn toàn không phải người văn thơ lai láng gì cả, chỉ viết bằng đam mê, sự thích thú, bằng những cảm xúc chân thực nhất của bản thân nên có lẽ lời văn hay cách dùng từ cũng chưa thực sự hay cho lắm, ai muốn góp ý hay muốn nói gì với mình thì hãy cmt hoặc nhắn tin nhé <3…
Author: Vani_Lib (Vani)Thể loại: textfic, he, có nói tục, học đường, drama, ...…
" Cãi nhau thì được , chia tay thì đừng mơ "Có OOC nhẹ------Vẫn là bộ truyện để luyện tay nghề , mong mng đọc truyện vui vẻ nò~**Tên gốc :分手 - tác giả : 不爱吃青菜根**…
Và rồi khi ta tỉnh dậy, những kí ức về một thuở hoa niên tại gác nhỏ đã vắng nhà, lặng yên, trầm lắng. ;wakeonez nhưng chủ yếu là 2junghyun và hanrae. bối cảnh việt nam thời bao cấp, ý là cái thời mà thanh niên đánh nhau rồi một nửa lên phường, một nửa lên viện một ngày ba bữa là chuyện bình thường.…