Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
" Sau này, cậu mới hiểu nụ cười của cô thiếu nữ năm ấy có ý nghĩa đến thế nào "Năm ấy cậu đến bên tôi nhẹ nhàng như một cơn gió, làm tôi đắm chìm trong hạnh phúc chẳng thôi, tôi tưởng mối tình ấy sẽ đi cùng tôi đến đầu bạc răng long nhưng nào ngờ thứ tình cảm khi ấy cũng chỉ nhẹ bẫng như một cơn gió mà thôi ...---Câu chuyện về những con người không có một gia đình trọn vẹn…
Tác giả: Tô Áng Raw: Tấn Giang Chuyển ngữ: Tặc Gia Số lượng chương: 65 Chương + 2 Ngoại truyện Văn án: Rất nhiều người nói, bàn tay hội họa tài hoa Lan công tử có phong thái chi lan ngọc thụ hiếm có khó tìm, chỉ tiếc là hơi keo kiệt. Cũng có rất nhiều người nói, trong các quan lớn triều đình, Liên đại nhân tuổi trẻ tài cao, dung mạo sáng sủa nhất thiên hạ, chỉ tiếc là keo kiệt lắm. Chỉ có Phương Uyển Chi biết, hai nam nhân keo kiệt đến tận xương này thực ra là cùng một người. Cha của Phương Uyển Chi nói: Con phải lôi kéo được hắn, chúng ta sau này có phát đạt được không đều tùy vào con cả Nàng nhìn người đứng cách đó không xa, tay cầm sợi dây đang quan sát con mèo vô cùng chăm chú, tự nhiên nàng lại thấy áp lực trên đầu mình không phải nặng vừa đâu. *** Review: Thấy nam chính bệnh vãi :)) , mắc bệnh sạch sẽ, mắc bệnh phô trương, tính vô cùng trẻ con... * Giờ hắn hai mươi bảy tuổi, cũng tìm được cô nương mình thương yêu, cô nương ấy rất dữ, không dịu dàng chút nào, nhưng hắn lại vô cùng thích, thích đến kiếp sau, kiếp sau nữa cũng muốn đi cùng nàng. Rồi quyết tâm muốn biểu đạt tâm ý của mình một chút, cho nên cắn hạt dưa hỏi: Sau này hai ta chết nằm chung một quan tài đi? :)) =))…
Tại nơi gác trọ năm ấy chúng tôi gặp nhau và viết nên những câu văn lãng mạn của thời thanh xuân. Nơi khiến cho gò má thiếu nữ ủng hồng, khiến cho đôi chân thiếu niên dám mạnh mẽ tiến tới, nơi vẽ nên chuyện tình đôi lứa cháy bỏng khát khao được yêu và sục sôi mưu cầu hạnh phúc.…
" Ê mày, mấy giờ rồi!" ... "Ê mày chừng nào hết tiết" ... "Nay học môn gì thế mày nhở?" ... " Má chiều này ở lại trả bài nữa trời ơi!" ... " Mày điên à, đáp án là A cơ mà, số mol nào mà ra tận 1 triệu" ... " Quang Trung nào là em Nguyễn Huệ, ai dạy mày vậy!" ...Những câu nói ngây ngô hòa vào những câu giảng của giáo viên, cứ thế tạo nên những kí ức thanh xuân đẹp đẽ Đẹp đến nỗi có lẽ họ sẽ chẳng thể nào quên ... Thanh xuân là gì? Là đã từng cố gắng thì vĩnh viễn không hối hận ...…
title : Bóng đêmauthor : Mijineditor : #hộiquảntrịviên =))rating : M< theo cảm xúc au từng chap =))) >status : ongoing category : someon-bashing----------------------------note : Là ANTIFANFIC , mọi thứ đều là do 1 phần tưởng tượng 1 phần có thật và cả những suy đoán cho tương lai , sự thật đc biến tấu .Au là anti ikon, viết để thỏa mãn cho các anti và hater Ikon. au và editors KO CHỊU TRÁCH NHIỆM về những hành động hoặc tổn thất về tinh thần cho người đọc. -------------------------vì là lần đầy viết nên chưa có nhiều kinh ngiệm , mong đc chỉ giáo thêm ah ~…
Đường thương đau đày ải nhân gianAi chưa qua chưa phải là ngườiỪm... Thôi thì cứ sống ảo một chút cho đời bớt đauCuộc sống đôi khi chẳng dễ dàngThôi thì cứ xàm một chút cho đời thêm vui…
Cấm mang đi nơi khác khi chưa xin phépThanh xuân là khoảng thời gian ta đẹp nhất là khoảng thời gian để ta có thể thử thách, chọn lựa, tình yêu cũng không ngoại lệNhiều người bảo " tình yêu vườn trường là thứ tình yêu tinh khiết nhất và tươi đẹp nhất"Nó còn giúp ta có những trải nghiệm để trưởng thành và chính chắn hơn…
chỉ có thiên tài mới có thể yêu được anh ấy.- tao là thiên tài nè.couple chính: enigma park gunwook x alpha kim taeraecouples phụ: alpha sung hanbin x omega zhang hao alpha kim gyuvin x omega han yujin ( và một số cp khác... )thể loại: abo, university lifesố chương: ???tác giả: tiểu hiên lười…
NHỮNG GIỌT LỆTrời hỡi, bao giờ tôi chết đi?Bao giờ tôi hết được yêu vì,Bao giờ mặt nhật tan thành máu,Và khối lòng tôi cứng tợ si?Họ đã xa rồi khôn níu lại,Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa...Người đi, một nửa hồn tôi mất,Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?Sao bông phượng nở trong màu huyết,Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?(Hàn Mặc Tử)…