Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: mui-muinguồn : đọctruyện14.comVài dòng nhắn nhủ: ^^ Nhìn cái chủ đề của cuộc thi fic và không hiểu sao mui cảm thấy muốn viết. Viết chỉ để có ai đó đọc chứ không có ý viết để dự thi, vì dù muốn hay ko thì bút lực của mui vẫn chưa đủ để bon chen nhiều quá. ^^Lời dẫn: Có những thứ không cần nói mà chỉ cần cảm nhận. Bạn chỉ cần đọc, và nếu được hãy lưu lại ở đâu đó trong bạn một chút của nó.…
Couple: Yae Miko (Top) x Raiden Ei (Bot)Warning : Maybe OOC, R13Author : Malinezia Jostusam Cách hành văn không được tốt và có thể sẽ mắc lỗi thiếu chữ hoặc tương tự vậy. Cảm phiền nhắc nhở tôi nếu bạn phát hiện lỗi sai.Truyện chỉ được đăng tải tại Wattpad, vui lòng thông báo cho tôi nếu bạn thấy truyện ở một nền tảng khác. Xin cảm ơn…
*** Fanfic thuộc thể loại ABO, không thích thì mời các bạn click back giúp mình author: 요람quà năm mới, sang năm mới xong hay chưa thì chưa biết tại nó 1shot mà nó dài thấy mịa한 마디 (tên tiếng hàn của fic) về cơ bản là mọi người bây giờ chủ yếu là dùng với nghĩa là một từ (câu) nhưng ở đây thì có nghĩa là một khoảng tầm 2 đốt ngón tay, dài khoảng 2 inch, là số đo của người Hàn từ thời xưa…
[Chuyện kể về Yoo lão sư và Kim cảnh quan từ thù trở mình thành bạn...tình]Lần thứ nhất gặp nhau là cái tình huống cẩu huyết thường thấy ở huyện. Tiểu bạch thỏ Minjeong cảnh quan phạt đại lang hôi Jimin vì lái xe lúc say rượu.MJ: Tên? Nhà?JM: Biết lão nương là ai không?MJ: Tên? Nhà?JM: Cái em gái cô!*phóng xe đi để lại khói mịt mù*Lần thứ hai gặp nhau, Kim cảnh quan biến thành phụ huynh cháu nhỏ Yerim đi họp đối mặt Yoo lão sư.JM: Hô! Kim phụ huynh thúi tha lại có cháu gái xinh xắn đáng yêu thế này?MJ: Hô! Cái cháu gái xinh xắn đáng yêu thế này lại có lão sư phóng đãng sao?Yerim *đỏ mặt*MJ/JM: Không có khen ngươi!Lần thứ ba gặp nhau, Kim thỏ ngọc đáng thương đi cướp lại giỏ xách cho sắc lang họ Yoo trên phố.JM: Sao? Thái độ gì?MJ: Yêu nghiệt! Biết thế tôi đã quăng cục lơ!JM: Liền kiện cô "cảnh quan trị an thấy cướp làm lơ, mặc cho tiểu thư xin đẹp gào thét"MJ *phi*JM: Cô...!!!!!![Còn chuyện này kể về Bae tổng thích hành hạ nhân viên Kang để bị lật bánh đến đáng thương]Bae Joohyun : Kang Seulginhân viên, mau đem cà phê đi đổi, nguội rồi!SG: Dạ! *cô có lộn không vậy? Tôi vừa pha cách đây 2 phút mà!*JH: Kang nhân viên, đem tài liệu giao lên phòng tài vụ, 3 phút sau có mặt nghe phân phó.SG: Dạ... *cô nghĩ sao vậy? Phòng tài vụ ở lầu 5,còn chúng ta ở lầu 15, thang máy hư ahhhhhh*JH: Seulgi nhân viên, sắc mặt không tốt!SG: Không sao thưa Bae tổng! *cái em gái cô!!!! Chạy đi 10 tầng lầu thử coi cô có bộ dáng này không?????*Chú ý =)) tất cả những thứ đc để trong dấu ** đều là lời trong lòng, Kang nhân viên sẽ không dám nói ra =))))…
Người ta không sợ quên đi, người ta chỉ sợ vẫn còn nhớ vị của nước mắt mình.Nước mắt em có vị gì? - là hương vị của tình yêu, hay là dư vị của mất mát?…
nguyễn thanh phúc nguyên không tính được khoảng cách từ câu "cho em ngủ trên giường anh nhé" và "anh ngủ với em nhé" là bao xa, chỉ biết bạch hồng cường đã suýt đá nó ra khỏi giường khi nó ghé sát bên anh thì thầm rồi liếm nhẹ tai anh một cái.…
Đi vào sâu tới tận cuối ngõ, em sẽ tìm thấy căn nhà số mười hai, nơi có một toà nhà trông không khác gì những toà nhà khác. Nhưng em có nghĩ toà nhà này lại trở thành nơi đặc biệt với em tới vậy không?Mọi người đều đang đợi em, hãy tiến bước nhé.------Một chút thành tích:#1 thienyet (16/11/2025)#4 bachduong (18/11/2025)…
"Khi cầu hôn, ngài sẽ quỳ xuống đeo nhẫn cho em chứ?""Chuyện này mơ em cũng đừng dám mơ." Chuyện có yếu tố BDSM, không bình đẳng, viết để thỏa mãn tác giả. Ai dị ứng xin vui lòng click back.…
"Nè các ngươi biết không? "Không phải con người" không chỉ có một loài thôi đâu.""Đi đường thì nhớ ngó trước ngó sau, kẻo lại lỡ đà sa chân vào vực tối.""Ôi con người, lòng tham của chúng lúc nào cũng là vô hạn. Việc chúng ta phải nghiêng mình phục vụ cho chúng thật khiến ta buồn nôn."…
Điều duy nhất khiến anh chạy như điên trên con đường nổi tiếng này, chính là Koo Bonhyuk. Anh yêu Bonhyuk, yêu rất nhiều, yêu từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn trên cầu thang. Khi ấy trời dần chuyển đông, hắn mặc áo len đồng phục không tay màu xanh đen bên ngoài sơ mi trắng tinh, vừa đi vừa cười chào bạn học. Ánh mắt sáng trong không vẩn đục, bờ môi mỏng cong cong duyên dáng, rèm mi đen láy khép hờ...[Drop rùi huhu]…