Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
LƯU Ý: thể loại: Textfic. Truyện sử dụng teencode, vt tắt khá nhiều, tác giả chưa lên đại học nên có thể sẽ có sự sai sót mong độc giả thông cảm. Truyện chủ yếu xoay quanh những anh chàng đẹp trai trong hội sinh viên trường Yuehua. Cuộc tình của họ đẹp như trong phim ảnh nhưng cũng đầy chông gai vì sự hiểu lầm,.... Muốn biết rõ hơn thì đọc truyện đi :)…
Chuẩn bị chưa?Một thời đại mới đã bắt đầu.Mang gam màu u tối của...Máu!"Chạy đi! Vùng vẫy đi! Kêu gào đi! Con mồi của ta!"Màn đêm bị xé toạc.Bởi tiếng khóc van xin.Bởi lời nguyền rủa, gào rú trong đau đớn.Bởi sự chống trả yếu ớt.Tất cả đều ánh vẻ vô vọng.Author: Black ( @BlackStar2808 ) - VirgoHouse…
Nếu không thể sưởi ấm cho chính mình thì hãy thử sưởi ấm cho người khác, biết đâu lại được sưởi ấm lại nhỉ ?Cảm xúc của đối phương chính là thứ khó đoán được nhất !…
Bảo Bình - Cô con gái độc nhất của nhà họ Hạ ấy vậy mà lại sống trong cảnh cha mẹ ghẻ lạnh, bạn bè xa lánh. Không biết ông trời có ghét cô hay không mà lại khiến cuộc sống cô trớ trêu như vậy. Hạ Liêu Bảo Bình cho dù có chịu hàng trăm vết thương, cả ngàn lời sỉ nhục thì cô vẫn luôn đặt gia đình lên đầu. Cha mẹ là người đã sinh ra cô, phục tục là bổn phận. Khi những cuộc tra tấn đạt đến đỉnh điểm, vào 1 mùa đồng giá rét. Trên căn gác mái không lấy nổi một sự ấm áp nào kia, Hạ Liêu Bảo Bình đã âm thầm ra đi. Những vết thương, những nỗi đau tinh thần là thứ duy nhất còn sót lại trong cô. Hạ Liêu Bảo Bình xuyên không với 1 thân phận mới có 1 cái tên y chang. Kiều Nguyệt Bảo Bình nữ chính của cuốn tiểu thuyết "Ngọt ngào đến ấu trĩ". Tâm hồn Bảo Bình dần dần được chữa lành bởi sự ngọt ngào của các nam chính, tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ. Nhưng mọi chuyện có lẽ sẽ không suôn sẻ như cô nghĩ vì. Nữ phụ đã xuất hiện!…
" Anh có biết tội đồ lớn nhất của con người là tự tay kết liễu cuộc đời mình không? Và hình phạt thích đáng nhất dành cho những kẻ đó chính là trở thành Thần Chết, tước đoạt đi mạng sống của những kẻ khác, tự mình nếm trải nỗi đau của những kẻ đó.Nhưng Dịch Ma Kết, chẳng phải khi trở thành thần em sẽ đủ khả năng để bảo vệ được anh sao? Vậy thì những đớn đau kia có là gì..."Another name: Lời chưa nóiWritten by: 21st_girlThể loại: Nhân vật chết, GENhân vật chính : Dịch Ma Kết, Mạn Thiên Bình…
lưu ý: truyện chuyển ver nhằm mục đích giải trí, phi lợi nhuận chưa có sự đồng ý của tác giả丶 mục cự giải bị bạn từ bé của mình kéo vào phòng ngủ rồi nhét cho một bức thư tình.mục cự giải vừa đưa tay nhận lấy, anh trai của cô bạn từ bé này đã mở cửa đi vào, cao lớn khôi ngô, khí chất tự phụ.trong lúc bối rối, cô giấu bức thư tình ra sau mu bàn tay, nhu thuận kêu, "anh ạ..."cố thiên bình ngồi trên ghế salon, ngữ điệu lười biếng, "em có biết hậu quả khi bị phát hiện yêu sớm là gì không?"mục cự giải nâng mắt, anh vừa lúc nhìn qua, nói từng câu từng chữ: "đánh gãy chân đấy!"mục cự giải: "..."丶sau khi tốt nghiệp cấp ba, mục cự giải thoát khỏi trói buộc liền buông thả bản thân. cô dự định sẽ oanh oanh liệt liệt nói chuyện yêu đương.mục cự giải đảo hộp thư tình đầy ắp, khó khăn lựa chọn, "nhiều người thích em như vậy, em nên đồng ý ai mới tốt đây ạ?"cố thiên bình đẩy hộp sưu tầm thư tình của cô qua một bên, nâng lên khuôn cằm tinh xảo của cô, sau đó là một nụ hôn rơi xuống.mục cự giải: "...???"cố thiên bình: "em cân nhắc thư tình của anh một chút đi."丶cố thiên hạc về nước, được anh trai và bạn từ bé tới đón.cô kích động ôm lấy mục cự giải, "giải giải, vậy mà cậu tới đón mình, mình rất cảm động!"cố thiên bình đẩy cô ra, kéo mục cự giải vào trong ngực mình, "em kêu sai rồi, gọi chị dâu đi."cố thiên hạc: "...???"…
Khi đó, ta cười khuynh thành, phấn son rực rỡTa nhìn chàng, sóng tình tràn lan, bao lời muốn nói, chỉ mong chàng cho ta một ánh thu thủyNhưng ta biết, hoá ra trên đời này, mặt không phải thứ duy nhất có thể dễ dàng chạm tớiVí dụ như lòng người, ví dụ như chàngSau này, ta vẫn cười, vẫn khuynh thành, vẫn yêu chàngBởi chàng là tình yêu không thể đánh bại, chẳng liên quan đến năm tháng, cũng chẳng đi liền với vinh quangTa biết rồi chàng sẽ mỉm cười nhìn taChàng quả thật đã làm vậy, khi đôi tay chàng chạm vào ta, ta cảm như sương khói mờ ảoTa cười, phấn son vẫn rực rỡ, nhưng chàng, lệ rơi đã đầy mặt."Đông Miên qua rồi, ta vẫn đang đợi nàng, nàng có thấy không?"…