Cốt truyện OOO 10TH
Truyện còn khá ngắn nên mn thông cảm…
Truyện còn khá ngắn nên mn thông cảm…
" Ta mãi coi ngươi là bạn tốt !! "…
Đoản ngôn tình…
Fanfiction, hiện đại, hài + ngược, thanh xuân vườn trường, công sở.Nhân vật: Samuel Arredondo, Yoon Jihoon (mình thay tên của Jihoon 1 tý để phù hợp với phong cách nhân vật mình xây dựng).Samuel là kiểu người thông minh xuất chúng, bản tính chân thật, kiên định, yêu ghét rõ ràng.Jihoon là kiểu người thông minh, khí chất cao ngạo, bản tính là người tử tế, ấm áp, tính sở hữu cao.Mình muốn xây dựng 1 longfic cho thấy quá trình tự phấn đấu thành tổng công của Samuel =))))Dự kiến sẽ là 1 longfic có kết HE, nhưng tùy vào tâm trạng mà có thể thay đổi =)))))…
Dũng- cao ráo, đẹp trai, gương mặt góc cạnh như người mẫu, điềm đạm, đặc biệt chỉ thích mình Lương.Lương- cá tính, thông minh, sắc sảo, có chút ngông cuồng, thích trai Tây, chơi như tụi Mỹ.Kỳ Anh- cao kều, thư sinh, học giỏi, red flag ngầm, hơi dị(ngầm).------------Chợt nhìn thấy bức thư bị nhàu nát rơi từ cặp Lương, Dũng tò mò lại gần, con tim anh như bị thắt lại:"Kỳ Anh à, giáng sinh này..."Từng con chữ quen thuộc ấy dần dần hiện ra:"...hãy bên cạnh nhau nhé, đừng né tránh cảm xúc nữ..."Người anh sững lại, đôi mắt tự dưng đỏ hoe lên, anh không thể kìm chế nổi những cảm xúc tận đáy lòng mình. Dẫu anh biết từ lâu rằng Lương chỉ coi anh như một homie và cô sẽ chẳng bao giờ có tình cảm với anh, nhưng anh luôn giữ tia hy vọng nhỏ nhoi rằng một ngày nào đó cô sẽ động lòng với anh... Nhưng hôm nay, cái hôm Noel này đã trực tiếp xé tan mộng tưởng đó. Người con gái anh đem lòng yêu thầm suốt thời gian qua lại thích một anh chàng khác. Trong lòng anh trào dâng một cảm giác tự ti, xấu hổ, tự trách thời gian qua mình đã ngu ngốc mà ảo tưởng một ngày nào đó cô sẽ đáp lại tấm chân tình này...…
Author: Chang ♡Artist of Fanart: 君鳥 / umi Pairing: Joe Gibken x Luka Millfy (Samurai x Geisha)Summary: "Nếu ta rửa tay gác kiếm, em có vì ta mà bỏ nghề kỹ nữ?"…
textfic cho baby cầm lái cuộc tình, ở bên anh vừa yên bình vừa thấp xập xình…
Lần đầu vt còn vụn mọi ng bỏ qa ^^Hơi ngược nòe ^^Xem ik rầu pk ^-^…
Cùng Yoichi, một thiếu niên sinh ra và lớn lên trên vùng đất Gocnyr xinh đẹp phiêu lưu đến vương quốc Amantrous xa lạ. Khu phố tấp nập, rộn ràng khác hẵn không gian yên bình nơi quê hương cậu..._____________________________Trong đây, ý tưởng tớ hoàn toàn tự nghĩ ra, nhưng nguồn cảm hứng cho fic này đến từ Nhà Giả Kim (Paulo Coelho), một cuốn sách khá hay và mọi người nên tham khảo. Nguồn cảm hứng thứ hai đến từ một official arts từ artist của BLUE LOCK vẽ nên.Mong mọi người đón nhận fic này của tớ và khoảng thời gian cập nhật chap không ổn định, rảnh thì lên, không hối thúc! T/g: Zienie!…
ở đây chỉ đơn giản là có những mẩu truyện ngắn của bạn và dàn char tokyo revengers.•tokyo revengers x reader nên xin đừng nhắc tên couple nào trong truyện!•lowercase•ooc…
"Sehun à, chúng ta chia tay đi. Em không thích anh nữa, ngày nào anh cũng bám theo em hết, em còn phải tập luyện cho ngày thi sắp tới nữa, đừng hẹn gặp em nữa"- Cô gái đó thẳng thừng nói những lời lm tổn thương cậu trai đó"Kẹo bông à, em nói gì vậy? Em có biết là anh đang buồn lắm không? Ba mẹ anh quyết định li hôn rồi, giờ đến em cũng bỏ rơi anh thì anh biết phải làm sao đây?"- Chàng trai ấy lên tiếng"Em không biết, đó là chuyện của anh, em cũng phải lo cho bản thân em nữa chớ, làm sao em lo cho am đựơc, chuyện nhà anh anh tự giải quyết đi, em phải về đây"- Cô gái ấy dứt khoát rời đi bỏ mặc lại chàng trai đang tuyệt vọngHôm đó chính là Noel, là cái ngày mà những đôi tình nhân hẹn hò tay trong tay hạnh phúc vui vẻ, nhưng đối với cậu trai này thì hôm nay chính là ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời cậu. Tối hôm đó, cậu đi lang thang khắp các con phố, những nơi cậu và người con gái đó từng đi qua rồi hồi tưởng lại. Đêm đó cậu sốt cao, nằm bẹp giường suốt gần 1 tháng trời, ba mẹ tưởng cậu không qua khỏi nhưng đến ngày thứ 28, cậu có tiến triển và hạ nhiệt. Nhưng từ đó, cậu không còn là cậu nữa, không còn là 1 Oh Sehun ấm áp luôn lạc quan mà thay vào đó là một Oh Sehun lạnh lùng ít nói, luôn cách biệt với thế giới…
Coi đi rồi biết ha!!!…