[LÂM TRẬN TUỐT SÚNG]"ONESHOT NHÀ LÀM NGON NHƯ NHÀ LÀM"
;)))))…
nhật kí thôi chứ chả có gì đâu…
Cô yêu anh; nhưng anh lại xem tình yêu của cô là một trò đùa, xem 2 người họ người 2 thế giới... CÓ PHẬN NHƯNG VÔ DUYÊNR cuộc tình của họ sẽ như thế nào đây mọi người đón xem nha.…
Một ngôi trường cấp 3 được xếp là hạng 1 hoặc 2 của thành phốHắc Nguyệt kiêu ngạo,lạnh lùng biết yêu???cô là của anh...đừng hòng thoát....…
Mik chỉ tâm sự thôi…
"nỗi nhớ anh không thể nào buông"--pairing; lưu chương x lâm mặc--xuyên không, giả tưởng, một chút hiện thực hướng;…
Một tác phẩm nhỏ dành tặng những người chưa yêu, đã yêu và đang yêu.''Đừng bao giờ vì cô đơn mà yêu bừa, bởi rồi sẽ có người khiến sự chờ đợi của bạn trở nên đáng giá''…
sắc hoa niên thật đẹp, tôi đã dành cả thời học sinh để yêu một cô gái. Có rất nhiều chàng trai để ý đến tôi dù họ biết tôi thích con gái và tôi là Tanmoki Sensei…
Lil là một cô gái xấu xí , đi học thì bị bạn bè bắt làm tay sai nên cô ấy đã học makeup khi mới bắt đầu cô đã làm quá tệ nhưng khi lên năm 3 cô đã học được rất nhiều kĩ thuật trang điểm để cho mình đẹp cô đã có bạn bè và những câu chuyện rắc rối xảy ra.…
" trên đời có hai thứ ta không được bỏ lỡ đó là chuyến tàu cuối cùng và người ta yêu"- Ngạn#vẫnmuốnđắmmìnhvaòcơnmưathanhxuânmộtlầnnữa.…
Lần đầu tiên anh gặp em là ở thư viện...Mái tóc ấy, đôi mắt ấy... Tôi không thể quên...Tôi nghĩ... ... ... Tôi đã thích em mất rồi!…
"Yêu mà không có danh phận"Tình cảm trên bạn bè-dưới tình yêu,phản phất sự ngọt ngào của quan tâm,đồng cảm,và tâm sự của nhau giữa hai người bạn khác giới tuổi mới lớn.Mối quan hệ giữa Lệ và Thoa không có danh phận của nhau,nhưng trong lòng hai người đối phương luôn là ưu tiên hàng đầu trong tâm trí mình.Họ không chỉ "quý" nhau vì tính cách và năng lượng bù trừ,mà còn vì là hai tâm hồn đồng điệu có chung một vết xe đổ._________________________________________________________________________:"Cậu có nghĩ chúng ta là một cặp trời sinh không,Chibi-chan?":"Một cặp trời sinh ấy hả..?Có thể lắm,nhưng chỉ gần như thế thôi.Không biết chừng tôi với cậu có bao nhiêu tội chung với nhau rồi":"Ê ê??-,đang tình cảm đó mẹ!"....…
Trên đời không ai xui xẻo như Nặc Nặc. Mới đi làm, lần đầu diện kiến Đại boss thì bị boss ném cho câu phòng kế hoạch chưa từng có nữ nhân viên nào trúng tuyển. Vinh hạnh làm sao Nặc Nặc đi xem mắt theo sắp xếp của mẹ lại xem mắt đúng Đại boss của công ty mình. Chưa đủ toát mồ hôi thì vào một ngày đẹp giời em trai của boss tỏ tình với Nặc Nặc. Và hai anh em nhà này quay cô như dế. Mẹ Nặc Nặc còn không ngần ngừ đem cô đi bán luôn. Câu chuyện thú vị thế là bắt đầu.…
cậu Phong Tuấn cô Thiên Vũ 2 người gặp nhau trong đêm mưa và cũng kết thúc trong đêm mưa chỉ vì ký ức đó đã phai nhạt rồi!!!…
Dennis là một chàng trai cao to, khỏe mạnh. Anh được mọi người yêu quý vì thân thiện dễ gần. Khi anh phân hóa thành Alpha. Mọi người không bất ngờ vì họ đã đoán trước được điều đó, anh cũng bình thản như không. Và rồi đến một ngày nọ, khi trở về nhà. Anh bắt gặp một đứa nhóc trông yếu ớt, nhỏ nhắn đang ngồi gục đầu, tay chân đầy vết thương. Với bản tính tốt bụng, anh đã giúp đỡ đứa trẻ ấy. Khi biết đứa trẻ không có nơi nào để đi, anh đã nuôi cậu và coi cậu như em trai. Nhưng càng lớn, tình cảm ấy của anh không còn là tình cảm anh em nữa, mà nó đã hình thành...Một tình yêu đích thực. Nếu nói rằng Dennis thích khuôn mặt của cậu em ấy thì cũng khó sai, nhưng ngay từ đầu tình cảm chỉ đến từ Dennis mà thôi.…
"Mỗi người trên thế giới này đâu đó quanh ta đều có một ai đó lặng lẽ yêu thương mình...có lúc ta sẽ nhận ra...đôi lúc chẳng bao giờ biết đến người ấy, có bao giờ bạn nhìn lại phía sau...có bao giờ bạn biết rằng ai đó vừa đi ngang qua cuộc đời bạn"....như cách mà họ đến. Đó là điều nó học được từ một người...và rất nhiều người mà cho mãi đến hết cuộc đời này sẽ ko bao giờ quên được........................Đây là cái tôi gọi nó là hồi ký của riêng tôi...và là tiểu thuyết đối với một số người. Chẳng quan trọng...vì điều tôi cần duy nhất những người quan tâm tôi xem nó là hồi ký...một câu chuyện đời của một thằng nhóc đã trãi qua trong quá khứ có nước mắt, có máu, có những hờn ghen, có tình yêu chân thành, có sự hy sinh, có toan tính của cuộc sống.Đôi lúc trong cuộc sống này có những điều tưởng chừng như vô lý, đôi lúc trong cuộc sống người ta chẳng thể tin vào cổ tích có thật giữa đời thường, chẳng sao cả, đó là quyền cảm nhận của mỗi người, chẳng sao cả vì cuộc sống vẫn luôn như vậy mà. Nhưng hãy đọc, hãy cảm nhận bằng trái tim mình, biết đâu bạn sẽ tìm dc một điều gì đó cho tâm hồn mình.Tôi không chắc bạn sẽ thích câu chuyện này nhưng tôi hứa sẽ vẫn kể thật nhất cho đến hết câu chuyện mặc dù tôi biết nó thực sự vô lí...và thật hoang đường. Có người nói đây chỉ là bịa đặt, có người nói đây chỉ là chuyện hoang tưởng...có trong phim ảnh...ừ thôi thì hãy cứ xem nó đơn giản là một câu chuyện "tiểu thuyết" do tôi "sáng tác" vậy.Đúng hay sai, thật hay giả...thật mong manh làm sa…
Vàng, trắng, đỏ và những màu lấp lánh trong mắt em....YOONMOON!HANJUN!JEONGJUN!…
Hai linh hồn cô đơn gặp nhau giữa một thành phố nhộn nhịp, tưởng như vô tình nhưng thật ra là định mệnh. Họ yêu nhau giữa những tổn thương cũ chưa lành, giữa những mất mát chưa được gọi tên. Nhưng cuộc đời chẳng bao giờ cho ai tất cả. Một người phải ra đi. Một người phải ở lại. Một tình yêu bị treo lơ lửng giữa quá khứ và hiện tại - như một cơn mưa chưa kịp rơi trọn vẹn.…
Xin chào, đây là 1 phần ngoại truyện về Sở Ngạn và Chu Thanh Việt - nhân vật trong Vương Giả Trở Về Nguồn: wikidichGiới thiệu: Vương Giả Trở Về nằm trong hệ liệt nam thần (cùng với Nam thần mạnh nhất và pháp sư triệu hồi cấp thần) của tác giả Điệp Chi Linh. Bạn có thể tìm 3 bộ này trên gg và vào trang edit chính để đọc nhéMình chỉ sắp xếp và chỉnh lại 1 số chỗ để mình dễ hiểu hơn thôi nên nội dung chỉ chính xác độ khoảng 60% thôiBạn có thể chờ bên edit chính edit rồi đọc thì nội dụng sẽ chính xác hơn nhaMình chưa có xin bản quyền edit gì đâu, tay ngang bay qua làm chơi thôi, nếu bên có vấn đề gì thì cứ nhắn tin mình sẽ gỡ xuống PS: tui rảnh quá ko có việc gì làm mới ngồi sắp xếp chữ để tui đọc thôi chứ tui không có đi kéo độc giả hay gì đâu mà bay vào ném đá tui nhe. Tui cũng không bắt buộc ai đọc mà…