Thích em
Hhh…
Hhh…
Leo: "Vậy thì sao? Có điều gì khác biệt giữa việc anh thích em với Grace thích anh sao? Anh không cần thứ cảm xúc vô dụng đó..."Leo: "Tình yêu của tôi, đừng nói mấy vấn đề đó và đừng nghĩ gì khác khi em bên cạnh tôi"...Chuyện quái gì đang xảy ra vậy, bây giờ mình đang bị quấy rối bởi hắn...Và bây giờ......"Chào buổi sáng em yêu, ahhh, em vẫn đang ngủ sao? Mặt trời mọc rồi đó, em nên dậy đi, rửa mặt này rồi ăn sáng nữa. Nào, trước tiên hãy dậy đã. Muốn đi ra ngoài?... Tất nhiên... là không rồi"Hắn ta gọi đi gọi lại. Câu chuyện bắt đầu từ vài ngày trước khi mà tôi gặp hắn…
Trung tâm truyện xoay quanh hai nhân vật: Lâm Diên - một chàng trai hướng nội, đam mê hội họa nhưng bị gia đình ngăn cản, và Tuệ An - một cô gái từng là thiên tài piano nhưng mất khả năng chơi đàn sau một tai nạn. Họ gặp nhau trong những năm cuối cấp, khi cả hai đều mang trong mình những tổn thương riêng.Từ sự đồng cảm ban đầu, họ dần trở thành chỗ dựa cho nhau:Lâm Diên âm thầm bảo vệ và giúp Tuệ An che giấu nỗi đau.Tuệ An tiếp thêm niềm tin để Lâm Diên không từ bỏ đam mê vẽ.Họ cùng nhau "tái tạo" ước mơ bằng một cách khác: nếu Tuệ An không thể chơi nhạc, cô sẽ "vẽ nên âm nhạc", còn Lâm Diên sẽ dùng hội họa để thể hiện những giai điệu cô không thể chạm tới. Tình bạn (và tình cảm) của họ trở thành nguồn ánh sáng giúp cả hai vượt qua áp lực gia đình, nỗi sợ thất bại và cảm giác mất phương hướng.Biến cố xảy ra khi Lâm Diên bị bố phản đối dữ dội, khiến cậu gần như bỏ cuộc. Chính Tuệ An là người kéo cậu trở lại, trao cho cậu niềm tin để tiếp tục theo đuổi con đường nghệ thuật.Đến cuối cấp, họ buộc phải chia xa: Tuệ An ra nước ngoài phẫu thuật, còn Lâm Diên tiếp tục theo đuổi hội họa. Họ để lại một lời hứa và một "trái tim" ở căn phòng ký ức.Mười năm sau:Lâm Diên trở thành họa sĩ nổi tiếng.Tuệ An đã hồi phục và quay lại với âm nhạc.Họ gặp lại nhau trong một triển lãm, nơi tiếng đàn piano vang lên như lời hồi đáp cho những năm tháng chờ đợi. Câu chuyện khép lại bằng sự đoàn tụ - không chỉ của hai con người, mà còn của ước mơ, đam mê và thanh xuân đã từng dang dở.…
chỉ cần em gọi anh một câu, anh sẽ đến cạnh em và bảo vệ em suốt đời."thật không đó?""có lẽ vậy... đức của anh."…
yyyyjjjj…
đọc i ròi bic…
Gggggg…
Thanh xuân của tôi như một bản hòa nhạc với những giai điệu trộn lẫn vào nhau. Khúc đầu bản nhạc ấy trầm lặng, khúc giữa thì dịu dàng , thoăn thoắt nghe rất êm tai, nhưng ngay sau đó bản nhạc lại rất kịch tính, nặng nề, khúc cuối thì tràn đầy yêu thương...…
Fishhh × BabymonsterLý Trà Nhân - Giả Bính Hạnh SaThân Hạ Lam - Pháp Lý Tháp ÂnLý Lạp Tha - Trịnh Nhã HuyềnHà Lưu Tỉnh Hoa…