Tình Yêu Trắc Trở
Vào truyện rồi biết ạ…
Vào truyện rồi biết ạ…
Độc Nham Nham 15 tuổi, một thiếu niên trầm cảm. Mát tóc đen, khuôn mặt hơi giống mẹ, đôi mắt phượng thừa hưởng từ cha, lông mi hơi dài, thể chất bình thường. Bị di chứng náo loạn từ năm 7 tuổi. Lên tròn mười tuổi, cậu ta nói: "Lũ dối trá." khi cậu ta nhìn những đứa trẻ được đặt những nụ cười trên khuôn mặt ấy, cậu ta cố gắng thích ứng "thực tế" của thế giới này, mỉm cười giả dối. Mười hai tuổi, cậu ta nói với cha mẹ mình, "Con muốn chuyển trường." Cả hai người khó xử nhưng không chấp nhận. Vì thế cậu ta vẫn phải tiếp tục học ngôi trường đó. 14 tuổi, cậu ta bị bắt nạn. Cơ thể trở nên ốm yếu. Mẹ cậu ta nhìn rồi khóc, liên tục nói từ "xin lỗi". Cậu vẫn nhìn mẹ mình. Đôi mắt cậu ta không biết từ lúc nào đã trông như mất đi sự sống. Cha cậu quyết định "chuyển trường cho cậu" nhưng lần này cậu ta nói "Con không muốn đi học nữa. Mẹ cậu ta hỏi "tại sao" nhưng cậu ta không trả lời. Cậu vẫn bị cha mẹ ép đi học. Đến 15 tuổi, vì trường quá xa nên cậu phải sống với ông bà. Còn ba mẹ tiếp tục công tác. Lần này cậu ta chọn "không cần ai cả", muốn che lấp đi tiếng của xung quanh, chỉ lấy "âm nhạc" để lấp đầy lõ hổng. Không cần ai...Author -Tiểu Hạt Dẻ 🌰 desu~!🍃🍃🍃…
Test…
nothing…
Tôi chỉ là một cô gái bình thường, cũng trải qua thanh xuân như bao người, chỉ là nó tẻ nhạt và nhàm chán biết bao. Họa chăng chỉ có anh và sự dịu dàng ôn nhu của anh mới vẽ lên trên đó một mảng màu ấm áp.Anh không quá nổi bật, không quá xuất sắc như nam thần trong truyện, nhưng tôi vẫn phải cảm thán rằng, kiếp này có anh, thật tốt.Và giờ đây, lượm lặt những kỉ niệm đã qua, vui có buồn có, để sau này nhìn lại sẽ nhớ được rằng ta đã cùng nhau đi qua khoảng thời gian tươi đẹp cỡ nào, và ngày càng trân quý chúng hơn._Mều Mặp_…
author: trhq…
ngôn tình , buồn , hạnh phúc…
TH…
Sau nhiều năm thất nghiệp, cuối cùng tôi-Jone cũng đã có việc làm. Mặc dù đã đi trễ ngày đầu tiên, tôi vẫn được nhân vào làm. Tôi đã bán cho một người dàn ông lạ mặt một chai xăng, và cuối cùng tôi bị bắt vào tù, với một lý do hết sức là ngớ ngẩn…