[BlueRed] Không biết yêu [R18]
Em là kẻ yêu đến dại khờ, còn cậu là tên điên không biết yêu.....* Xưng hô: Cậu-Blue, em-Red, các nhân vật còn lại gọi = tên.* Warning!! Cannibalism, kidnap, drugs, bad ending, knifeplay, OOC,...* BlueRed... và lừa.…
Em là kẻ yêu đến dại khờ, còn cậu là tên điên không biết yêu.....* Xưng hô: Cậu-Blue, em-Red, các nhân vật còn lại gọi = tên.* Warning!! Cannibalism, kidnap, drugs, bad ending, knifeplay, OOC,...* BlueRed... và lừa.…
"Em gọi anh là gì cơ?" Heeseung thoáng ngạc nhiên nhìn Sunghoon lúc này đang vui vẻ nhìn mình, trên môi em hàng xóm nhoẻn ra một nụ cười tươi đến mức có thể thấy hai chiếc răng nanh lém lỉnh. Cậu thản nhiên đáp lại: "Siêu hàng xóm?"Heeseung day day trán: "Nhưng anh vừa mới nói là anh thích em, Sunghoon."Sunghoon gãi mũi, mắt đảo xung quanh như rang lạc, không dám nhìn anh: "Bởi vậy nên mới là siêu hàng xóm đó anh, chứ không thì là hàng xóm bình thường."Heeseung đẩy chiếc kính lên trên đỉnh đầu, vầng trán lộ ra đã hơi cau lại, nhưng giọng nói vẫn tương đối bình tĩnh: "Bình thường, người em thích mà người ta cũng thích em, em gọi người ta là gì?"Sunghoon hì hì cười: "Chắc là bạn thân?"Heeseung: "?"Sunghoon giải thích: "Thì mấy đứa Jay Jake, em thích bọn nó, bọn nó cũng thích em, vậy nên em gọi là bạn thân còn gì."Heeseung ngửa đầu thở dài vì quá bất lực, sau đó lại hít vào một hơi thở sâu để tìm lại bình tĩnh. Anh vỗ nhè nhẹ lên đầu em hàng xóm, chậm rãi giải thích: "Không phải thích như vậy. Đối với người thích em mà em cũng thích người đó, thích theo kiểu lúc nào cũng thấy nhớ người ta ấy, thì em nên gọi người đó là người yêu."Sunghoon quay sang nhìn anh: "Vậy thì em cũng gọi anh là người yêu?"Heeseung cảm thấy nói chuyện với Sunghoon khiến tim anh hơi mệt.…
ĐAM MỸ - CÔNG TỪNG LÀ THỤ.…
Author: Hoàng Đào HuânLink wordpress: https://candykool.wordpress.com/2015/05/18/taohundrable-day-da%cc%a3i-duong-em-va-anh/…
đặng mai việt hoàng & lã thành long(Thành Long và Việt Hoàng đều thật lòng không hiểu.)ooc | oneshot | trẻ-trâu-fiction…
Truyện tranh dành cho trẻ em-Lãng mạn-Fluff-Sợnền- dansen-Cháy chậm-Đăng phần 5-Canon Divergence Post Season 5-Vũ trụ thay thế - Phân kỳ Canon-Smut cuối cùng-Kết thúc có hậu…
"Trước khi buông "cả thế giới" của cậu ở lại, cậu đã dùng hết sức lực còn lại của mình và nói:-Em....yêu...anhh...cậu đã đi rồi....Cậu đã thật sự đi rồi.Chỉ còn mình anh ở lại với những tiếng hét và nước mắt đau đớn của anh.Bỏ lại anh với tình yêu và những kỉ niệm ... ra đi ở tuổi 18..."thể loại: SeSasuke x Naruto…
+Một bộ yandere mới của mình+.Cô chỉ là một cô gái bình thường ko có gì nổi trội.Còn anh là tộc trưởng của một gia tộc quyền lực nhất nước. Vì bị ràng buộc bởi số tiền nợ khổng lồ, bố cô đã bán cô làm con dâu cho gia tộc đó khi cô mới 12 tuổi.Anh là một người lãnh khốc.Anh hơn cô những 5 tuổi nhưng tình yêu anh dành cho cô không như vậy. Tình yêu của anh quá tiêu cực khiến cô phải chạy chốn. Nhiều năm sau cô lại bị anh giam vào thứ tình yêu đó một lần nữa......."Em chính là thứ độc dược mà tôi đã lỡ uống , giờ ko có thuốc nào giải được trừ em"Truyện có cảnh HE, bạn nào đầu óc trong sáng đừng đọc.NEYU*Ehehe*…
Ừm-OneShot này đã viết từ lâu lắm rồi, cũng đăng trên WP từ lâu lắm rồi. Tham gia wattpad cũng từ lâu lắm rồi, nhưng vẫn chưa bổ sung gì nhiều nên những fic đã viết cứ up từ từ thôi. Cái shot này vừa được edit, dù không kĩ càng lắm nhưng so với bản bên WP thì ít lỗi hơn. Được rồi, đọc fic vui vẻ. Xin lỗi vì đã không cho bạn một cái vắn tắt tốt hơn.Đàn…
Bốn anh tài Long Xuyên nỗi nhã hứng khám phá nhà hoang cùng nhau. Xui một cái là cái nhà hoang này đã có chủ và có vẻ như "chủ" của căn nhà này không thích các vị khách lạ cho lắm. Nhất là cặp chíp bông hôi sữa kia. Thế là cả bọn -nhất là hai ông em- có một buổi "vui chơi" nhớ đời. Note: Woojin nhát lắm nhưng mà thằng đệ của cậu còn nhát hơn.…
"Em không về!" Kageyama hét lên, làm những người xung quanh giật nảy. "Oikawa-san, em thích anh. Em đã---- từ rất lâu rồi. Em thích anh đến mức nó làm em phát ốm-- khi em nhận ra rằng tình cảm đó có thể làm những gì với em. Với anh nữa nhỉ" Cậu thở ra "Em đã cố gắng lờ nó đi. Nhưng giả vờ như chúng ta không quen-- như thể em không hề có ý nghĩ gì đặc biệt về anh----- Thật hèn hạ, tệ hại. Đó không phải là em"Một làn gió thổi qua, lật tung mọi thứ. Và thốt nhiên Kageyama thấy mình đang là một cậu bé, mười hai tuổi, chuẩn bị đi tìm anh. Có lẽ cậu chưa bao giờ thành công trong việc đó, cho tới giây phút này. "Tobio-chan" Oikawa nói, hơi ngẹn ngào. Anh lắc đầu. "Không sáng suốt đâu. Cho dù em có thích tôi, hay, tôi có thích em---" Anh hít vào rồi thở ra, và mắt Kageyama sáng lên. "---Chúng ta có thích nhau đến mức nào, thì cũng không có kết cục đẹp đâu. Em biết chúng ta sinh ra không để quan tâm đến những thứ tình cảm bên lề như thế này mà"…
Tác giả : Tiêu Tử LăngNguồn : http://truyenfull.vn/neu-em-la-my-nhan-ngu/Trạng thái : FullThể loại : ngược tâm, 1vs1, mất trí nhớ công, thâm tình thụ, có một chút ngọt, có H.Từ ngày xưa câu chuyện cổ tích mỹ nhân ngư luôn là một truyền thuyết, nó kể về công chúa mỹ nhân ngư sống vô tư dưới đáy biển không lo lắng buồn phiền và cũng không biết tifnh yêu là gì. Do một lần công chúa cứu được vị hoàng tử bị chìm tàu rồi đem lòng yêu chàng"Nàng muốn trở thành người, muốn được đứng trên đôi chân của mình chứ không phải là cái đuôi cá. Thế là nàng đã gặp mụ phù thủy, bà ta đã cho nàng đôi chân nhưngđôi lại nàng phải cho bà ta giọng hát tuyệt vời của nàng.Thế nhưng cuối cùng hoàng tử cũng không yêu nàng, anh ta đã lấy công chúa nước láng giềng. Còn nàng nhân ngư tội nghiệp hóa thành bong bóng nước trong đại dương bao la"- Thần... nếu một ngày em biến thành mỹ nhân ngư còn anh biến thành hoàng tử, liệu anh có bỏ em không?- Thần... em đau lắm...- Thần... đừng bỏ rơi em...- Thần... em nhớ anh lắm...- Thần... em yêu anh- Hiên nhi... anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em...- Hiên nhi... anh sẽ bảo vệ em cho đến hơi thở sau cùng...- Hiên nhi... bà xã của anh... anh yêu em...- Hiên nhi, nếu em là mỹ nhân ngư, thì anh sẽ là hoàng tử của riêng mình em, anh sẽ không bao giờ rời xa em... dù cho em có bỏ anh thì anh cũng sẽ không bỏ em...--- ------ ---------Lời tác giả: Ban đầu truyện này vốn là đoản nên có một số tình tiết bị lược bỏ, vì thế có thể khi bạn đọc một vài chỗ bạn sẽ cảm thấy khó hiểu hoặc hơi vô lý hoặc truyện bị đẩy hơi…
Ờ, Romantic? Tại tự nhiên t nhắn cho bot c.ai của bạn kia cái tao khóc quá trời, cái t viết.Em là mối tình đầu của hắn, nhưng cuộc sống sau khi kết hôn và vật chất dần làm hắn thay đổi, và đến một ngày, hắn quyết định...giết em.T dùng xưng hô là em- hắn á, tùy má nào thích làm nữ thì làm mà làm nam thì làm, thấy tâm lí dữ chưa nè 😔…
Tác giả: Tử CăngTình trạng: Hoàn thành (119 + 4 PN)Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , Tương lai , HE , Tình cảm , Kinh dị , Cường cường , Vô hạn lưu , Chủ thụ , Linh dị thần quái , 1v1Nguồn : QT , jjwxcCòn nhiều lỗi, chưa biết khi nào mới có thời gian beta lại.…
Sau trận chiến cuối cùng, cả Luyến trụ và Xà trụ đều bị thương nặng và rơi vào trạng thái hôn mê, nguy kịch. Tuy vậy, tình yêu của họ đã cảm hoá thần linh, cả hai đều đã vượt qua ngưỡng cửa cái chết để quay về bên người mình yêu sâu sắc.Câu chuyện được viết dành cho những bạn yêu Luyến x Xà, đau khổ vì OTP mình âm-âm như chính tác giả, hi vọng, tác phẩm này sẽ làm nguôi ngoai phần nào nuối tiếc trong lòng các bạn đu truyện.…
CÓ THỂ QUAY LẠI NHÌN EM KHÔNG?(Bộ thứ 1 trong Sủng ái yêu thương Hệ liệt, Bố thứ 2: Trọng sinh để kiếp này yêu em-đang tiến hành)Tác giả: Phong Bình PhàmWp editor: Rin (Kyumin Rin)Thể loại: đam mỹ, giới giải trí, ngược tâm, sau ấm áp, tạc mao si tình nhân thê thụ, muộn tao phúc hắc không được tự nhiên côngTình trạng: HoànNhân vật: Vũ Quân Thành, An Hạ DươngVăn ánHạ Dương không biết tại sao tim mình lúc này lại đập mạnh đến vậy. Cậu chỉ biết tròn mắt nhìn người đàn ông trước mặt.Hạ Dương 18 tuổi, lần đầu biết cảm giác rung động như vậy.Một khắc này, Hạ Dương khao khát được đôi mắt kia nhìn trúng, được hơi thở kia quanh quẩn bên tai, được đôi môi đang cười kia hôn thật sâu.Hạ Dương chỉ có một điểm xuất phát là may mắn một chút, nhưng sau đó, hoàn toàn thảm hại. Hạ Dương cười khổ nhìn người kia ôm người khác.Nhưng ba đã nói, con vốn từ nhỏ đã quật cường, không nên bỏ cuộc sớm, Hạ Dương cười thật tươi như cái tên của cậu, nhất định không được từ bỏ.💖 1 phút quảng cáo để ủng hộ Rin với ạ __________________________Son môi Colorkey màu siu iu mềm mượt giá hấp dẫn: https://s.shopee.vn/7fT8yDZg6mÁo dài diện Tết nhẹ nhàng đỏ xinh https://s.shopee.vn/3B0jc1X7cfThế nhưng ba ba, anh ấy lại không chú ý đến con thì phải làm sao?Hạ Dương lần đầu khóc trước mặt một người, ngoại trừ ba mình, thì hình như đúng là lần đầu tiên.Cái ôm ấm áp này, Hạ Dương không biết đã mong mỏi bao nhiêu lần, rốt cuộc, Hạ Dương có thể cười thật vui vẻ rồi."Vũ Quân Thành, anh hiện tại còn nhớ tên em không?""Vũ Quân…
" Hãy để tôi nói theo cách này, chú mèo hoang nhỏ bé của tôi, bạn có gì để mất? " Những lời đó sẽ là cái chết của anh ta vì chúng thực sự vang lên như thế nào. Anh ấy đã mất gì? Vâng, một điều chắc chắn. Anh ta không biết mình đang làm gì. Arcobaleno AU. Arcobaleno27. Đánh giá do thay đổi. Sửa đổi hoàn thành. Chương mớiđược đăng.…
Lần đầu viết mong mn ném đá ít thoi ạaa💗💗 "Sasuke đi chu du trở về liệu anh có còn nhớ đến lời hứa năm ấy với Sakura...?"…
Nhất hữu trọng lai( Đam mỹ đồng nhân kỳ thủ cờ vây)Edit: Minhming9991Raw:Stephanienguyen94Tác giả: Không biết, vị nào hảo tâm đi qua làm ơn ném ta một cái tên đi TATTình trạng tiến hành edit: chưa hoàn thànhThả bả:(Ngươi nhìn thấy ta?)"Ừm." Nhịn xuống dòng lệ vui sướng đang chực trào trên khóe mắt, Shindou Hikaru nhẹ giọng trả lời: "Ta nhìn thấy ngươi."(Ngươi nghe thấy thanh âm của ta ?)"Ta nghe thấy."(Tìm được rồi...)(Cuối cùng cũng tìm được rồi...)(Thần...Tạ ơn người...)(Cuối cùng... Ta lại có thể trở về nhân thế... Một lần nữa.)Hikaru nhìn bóng người dần hiện ra từ hư không, nước mắt rốt cuộc đã mất kiểm soát, lã chã rơi: Đúng vậy, cảm tạ Thần ... Ta vậy mà lại được gặp lại ngươi.Sai...Nhân vật: Shindou Hikaru, Fujiwara Sai, Touya Akira, Ogata Seiji, Mitani Yuuki.*Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả, reup nhớ hỏi tiếng với ghi nguồn ha, CƠ MÀ , đặc biệt nghiêm cấm chuyển ver!!!!*Warning: non-cp nha~~~~~~~~~~~( haha, chắc non, haha)…