Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Thật dễ dàng để đắm mình dưới ánh nắng, nhưng không dễ gì để tận hưởng cơn mưa. Dù vậy chúng ta không thể tồn tại nếu thiếu cả hai cảm xúc ấy. Thời tiết luôn luôn thay đổi. Cảm giác buồn bã hay hạnh phúc đều xứng đáng được tôn trọng ngang nhau." -Tom Felton, Beyond the Wand: The Magic and Mayhem of Growing Up a WizardCover: Maru…
cp: VongTiện,TangNghi,TiếtHiểu,NhiếpDao,ÔnKhải,TruyLăng,TốngNinh,HiTrừng là tri kỉ hướng(á muội hướng),trong truyện nói thẳng còn mọi ng nghĩ ko thẳng hay thẳng thì tùy…
Xuyên thư, lại xuyên thành vai ác pháo hôi!Nguyên thư trung, Liên Dương hào môn trượng phu vì theo đuổi nam chủ cùng hắn l·y h·ôn, khiến cho hắn nhận hết toàn võng cười nhạo.Mà hiện tại, xoay chuyển nhân sinh kia phân ly hôn hiệp nghị chính bãi ở trước mặt hắn.Vì thay đổi nguyên văn bi thảm kết cục, Liên Dương không chút do dự ký xuống l·y h·ôn hiệp nghị.Mình không rời nhà sau, Liên Dương tìm lối tắt, phát sóng trực tiếp, thăm cửa hàng, thượng tổng nghệ, bằng vào không người có thể địch trù nghệ kiếm tiền trả nợ.Mà từng bị toàn võng hắc hắn, trời xui đất khiến, bởi vì trù nghệ, ngoài ý muốn bạo hồng.Phượng hoàng phát sóng trực tiếp mỹ thực khu dào dạt, dựa vào xuất thần nhập hóa trù nghệ, đối mỹ thực chuyên nghiệp lời bình thực mau hấp dẫn đông đảo fans.Từ tân nhân đến mỹ thực khu nhất ca, dào dạt chưa bao giờ ra kính lộ quá mặt, khiến cho các fan mỗi ngày chỉ có thể đối với mỹ thực cùng cặp kia khớp xương rõ ràng tay liếm bình.Lại không nghĩ tới, lần đầu tiên nhìn thấy chủ bá ra kính vẫn là ở mỗ võng hồng gỡ mìn video trung.Chẳng sợ dào dạt chỉ là lộ ra cặp kia thâm thúy xuất chúng mặt mày, vẫn là liếc mắt một cái bắt được vô số fans cùng người qua đường.Nguyên bản gỡ mìn biến thành đại hình an lợi hiện trường, liên quan dào dạt bày quán chợ đêm nháy mắt thành võng hồng đánh tạp địa.Nhưng mà không bao lâu, lại bị người tuôn ra chủ bá dào dạt chính là nghệ sĩ nổi tiếng Liên Dương!Không dám tiếp này tám ngày phú quý, sợ tới mức Liên Dương suốt đêm thu quán trốn chạy..…
Một cái soa bình đưa tới huyết ánTạm dịch: Một cái đánh giá kém dẫn tới huyết án (vụ án đẫm máu)Tác giả: Canh cá trộn cơmThể loại: Ngôn tình, đoản vănSố chương: 4 chươngVăn ánLý Vị Án tự nhận là một chủ tiệm nhỏ chăm chỉ siêng năng, lại vẫn không thoát khỏi vận mệnh bị đánh giá kém. Còn qua cái đánh giá kém này mà bị biến thái nhắm tới. Cô trêu ai chọc ai hả giời!Tags: Hoan hỉ oan gia đô thị tình duyên điềm vănKeys: Nhân vật chính: Lý Vị Án Phó Trực | Phối hợp diễn: Vũ Tề | Khác: Thầm mến điềm sủng…
Lúc tôi bắt đầu thích cặp nào thì nó đã nát tanh bành rồi, nên thôi viết một chút kiểu "What if?"Viết vì các anh bạn này tương tác quá dễ thương, không đu quá mãnh liệt và chỉ là thích thúShip C! KiddingC! Futanki C! Cross C! Xino C! BlunKhông ship người thậtShip lore, không ủng hộ CC! Futanki và CC! BlunHãy là một người đọc tỉnh táo, không rêu rao đi nơi khác!…
"Tôi mất cả thanh xuân để yêu em, nhưng không đủ dũng khí để giữ em ở lại."Sơn Thạch là ca sĩ chính của một ban nhạc nổi tiếng, người luôn dùng âm nhạc để kể những câu chuyện chưa từng nói ra. Trong buổi diễn cuối cùng của chuyến lưu diễn lớn nhất đời mình, anh trình bày một bài hát mới - bài hát được viết dành riêng cho Trường Sơn, người mà anh yêu sâu đậm nhưng chưa bao giờ đủ can đảm thổ lộ.Tình yêu của Sơn Thạch là những lần lặng lẽ ngồi bên Trường Sơn, nghe cậu tâm sự về những áp lực của cuộc sống. Là những tin nhắn đêm khuya, những câu hỏi không lời đáp, và cả những khoảnh khắc mà anh chỉ biết nhìn cậu dần gục ngã.Bài hát ấy không chỉ là lời tạm biệt dành cho Trường Sơn, mà còn là lời tạm biệt với chính mình - một Sơn Thạch từng yêu đơn phương, từng hy vọng, và từng đau đớn khôn nguôi."Khúc Ca Cho Em" là câu chuyện buồn man mác về tình yêu không lời, về những nỗi tiếc nuối không bao giờ được bù đắp, và cách một trái tim học cách yêu, học cách buông bỏ qua từng giai điệu.…
Vì cảm thấy vô cùng cực thích cặp Nhất Hạ phu phụ nên mình đã sử dụng thời gian rảnh rỗi mà viết thêm những câu chuyện ngoại tuyến. Vì mình thích phiên bản phim hơn nên đa phần tình tiết trong fanfic đều xuất phát từ phim.…
Tên truyện: Mèo Iu Và Sen Lỏ: Khi Bad Boy Trở Thành Simp Quốc DânThể loại: Hài hước, ngọt sủng, lãng mạn, showbiz, đời thường, Bad boy yêu mèo, simp lỏ, ghe khùng khen điên, Sơn Thạch - ca sĩ bad boy đình đám của showbiz, nổi tiếng với vẻ ngoài cool ngầu và phong cách sát gái, hóa ra lại là một simp lỏ chính hiệu khi đứng trước Neko - vị đạo diễn tài năng, lạnh lùng nhưng cũng đỏng đảnh chẳng kém một "mèo chúa".Mối tình của họ bắt đầu từ những khoảnh khắc ngọt ngào xen lẫn ghen tuông hài hước, cho đến một lễ cưới "quốc dân" khiến cả fan lẫn truyền thông náo loạn. Từ donate điên cuồng trên livestream đến những lời thề tình yêu khiến cả showbiz phải cười lăn, câu chuyện này sẽ đưa bạn qua đủ mọi cung bậc cảm xúc, từ ngọt ngào, hề hước cho đến cảm động.Liệu bad boy Sơn Thạch có giữ vững được hình tượng khi làm sen cho mèo? Và Neko có chịu "hạ cố" để cho anh sen này một cơ hội? Hãy cùng theo dõi hành trình "lầy lội nhưng đầy tình yêu" của cặp đôi vàng này nhé!…
"Chỉ duy nhất hai người họ, phía sau sân khấu."-Những mẫu truyện ngắn về S.T Sơn Thạch và Jun Phạm vượt chông gai.Không liên kết, không cùng một vũ trụ, và hoàn toàn là sản phẩm của trí tưởng tượng. Có thể có tình tiết chính thức hoặc không. Có thể có NSFW. Có thể đề cập đến anh tài/couple khác.OOC và Delulu warning.Vui lòng không mang ra ngoài hoặc để chính chủ nhìn thấy. Không cue couple có một trong hai người kia vào. Không cue switch.…
"Anh chỉ là người điên trong vườn hoa tình áiAnh chỉ là người say bên đường em nhìn thấyEm đi đi người điên không biết nhớVà người say không biết buồn"Mùa đông ở Sa Pa cứ thế bủa vây lấy tôi. Cái lạnh bấu chặt vào da thịt, rét buốt như những lời chưa kịp nói ra. Anh biến mất, chỉ để lại một bức tranh trên giá vẽ, như một vết cứa lên khoảng trống trong lòng tôi. Tôi biết anh sẽ rời đi. Chỉ là, tôi đã hy vọng... Một điều gì đó. Một sự lưu luyến. Một chút lưỡng lự. Nhưng không có. Anh để lại bức tranh, còn tôi để lại chính mình. Tôi đứng đó, nhìn những sắc màu loang lổ, tự hỏi: Có phải tôi đã yêu một kẻ chưa từng dừng chân? Có phải tôi đã yêu mùa đông của anh?…
Con chó rừng đã đứng trước chiếc máy tính không biết bao nhiêu giờ đồng hồ rồi. Lưng của hắn đau như điên. Đôi chân của hắn như sắp sửa rã rời ra vậy. Một giọt mồ hôi lăn trên trán, và hắn lau nó đi bằng tay mình. Theo như hắn nhớ, Null Space là một nơi lạnh lẽo và thiếu sức sống. Vậy mà bây giờ hắn đang đổ mồ hôi nhiều đến nỗi hắn tưởng mình đang đứng ở giữa Shamar. Hắn liếc nhìn góc trái màn hình. Số từ đang tăng lên vùn vụt với không một dấu hiệu của dừng lại, giống như tiếng thình thịch bên tai và nhiệt độ cơ thể của hắn vậy.Điều này điên rồ thật mà. Infinite chưa làm một thứ như thế này bao giờ cả, nhưng nó đến với hắn một cách thật tự nhiên. Nó như thể hắn được sinh ra để viết vậy. Trái tim hắn đập theo nhịp của những con chữ như giai điệu một bản nhạc. Nó vang lại trong tai hắn, du dương như tiếng hát ru của mẹ, mặc dù hắn mồ côi.Or, Infinite dành sáu tiếng cuộc đời để đứng viết và tự beta fanfic Sonadow Hurt/Comfort dài 30,000 từ của mình.…
Duyên duyên nợ nợ, mắc vào nhau, kết thành dây tơ mà buộc cái số, cái đời muôn kiếp của con người ta lại với nhau. Là cái duyên của ông hội đồng Vũ người miền Bắc với đất làng Thanh Vĩ? Là tình vợ chồng của cậu Thuận mợ Phúc, cậu Thạch mợ Sơn, cậu Sơn mợ Khoa? Hay là một chữ thương của các cô, cậu ba nhà? Định mệnh xoay vần, đã cho ta gặp nhau, ắt sẽ cho ta ngày được trùng phùng"Nhân tiết hoa bay lời vội kểXuân sang nhuốm tình mảnh hồn quêCho lời tôi ngỏ em vừa ýTa nên duyên cho trọn câu thề"…
Hậu bối nghìn năm sau giảng lịch sử. Có tư thiết. Toàn viên phấnGỡ mìn: Có nguyên sang nhân vật, truyện tự sáng tác nên thời gian ra chương không cố định.…